Tháng Bảy năm 1989
Thế giới của cô thu hẹp lại, chỉ còn những bước đi quanh quẩn trong nhà. Cô chỉ rời phòng để ăn và tắm, và có ngày cô còn chẳng buồn làm. Cô để rèm mở suốt cả đêm, ngắm nhìn quang cảnh lúc cô còn có thể. Elvira đã bỏ cô. Angie và Ben đã giữ lời trong việc tránh xa cô. Tin tức về cái chết của Adam hẳn đã đến tai họ, nhưng họ vẫn chưa báo với cô. Chắc là cảnh sát, khi tìm ra anh, đã không đến nơi ở hiện tại mà đến thẳng nhà mẹ anh, người thân gần nhất. Nếu họ biết, cô băn khoăn liệu họ có đến dự đám tang, và liệu anh có được chôn cùng bố mình. Cô có thể tưởng tượng toàn bộ những điều đó trong đầu mình gần như tách biệt với sự việc dẫn đến chúng và rồi băn khoăn liệu mình có thể giữ được sự tỉnh táo này trong bao lâu.
Theo thời gian, có vẻ rõ ràng là sẽ không ai tìm đến cô cả và sự thực về những gì cô đã làm dần lùi xa. Dần dần, sự tập trung của cô chuyển từ việc làm thế nào để vượt qua những giờ tiếp theo sang làm thế nào để cô có thể sống tiếp năm mươi năm tới. Cô cảm thấy câu chuyện đời mình đã kết thúc cùng với sự ra đi của Adam. Giờ đây chỉ còn những trang kết đang chờ được lấp đầy.
Cô đã không tới chỗ thợ cắt tóc. Cô để lỗ bấm ở tai phải của cô bít lại. Việc trang điểm trở nên rất kỳ lạ đối với cô. Chỗ quần áo không mang đi quyên góp đã bị cô cắt nát bằng kéo, để lại một mớ giẻ rách bằng vải và da. Đó là thời điểm mà Miranda cuối cùng cũng nói với bố mẹ lo ngại của cô về em gái. Họ lập tức đoán cô bị bệnh trầm cảm; dẫu sao thì, chẳng có một lý do khách quan nào giải thích cho sự thay đổi đột ngột về ngoại hình, năng lượng và tính cách ở con gái họ. Nếu mà họ biết về Adam, có lẽ họ đã hiểu mức độ sâu sắc của sự thay đổi; lúc này đây, chỉ có cô mới biết về sự thay đổi kinh hoàng và ghê gớm diễn ra trong cô, ở nơi mà gương không thể nào phản chiếu được. Họ muốn cô ăn trưa - ở nhà, không áp lực - với một người bạn lâu năm của gia đình cô - bác Mervyn, mặc dù rõ ràng ông được mời đến với tư cách là một nhà tâm lý học lâm sàng và chẳng có gì hay ho trong lần gặp mặt này cả. Bố cô đã đề cập đến việc tập thể thao có thể nâng cao tinh thần và mẹ cô còn khiến câu chuyện nghiêm trọng hơn khi nói không nên bỏ qua thuốc uống, rằng các phương pháp điều trị mới rất tiến bộ và họ nên xem xét chúng bởi cô xứng đáng có được những thứ tốt nhất. “Chỉ là một miếng dán thôi, nó ít nhiều sẽ tiếp thêm tinh thần giúp con hồi phục”, bà nói. Ý nghĩ phải sử dụng thuốc làm Louisa kinh hãi. Cô thậm chí còn không dám uống rượu vào bữa tối. Cô nhận thức được mong muốn nhỏ nhoi là được nói ra sự thật, cực kỳ nhỏ thôi, nhưng luôn hiện hữu và luôn chuyển động, như thể một tế bào đột biến trong huyết quản của cô vậy. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu những viên thuốc chống trầm cảm này khuếch đại nó lên?
“Con không bị trầm cảm”, cô nói.
Tuy nhiên, cô tìm ra chiếc mặt nạ dũng cảm đâu đó trong tâm trí mình và bắt đầu đeo nó lên bất cứ khi nào cô gặp ai đó. Cô đồng ý đi ra ngoài hít thở không khí trong lành một tiếng mỗi ngày. Nơi duy nhất cô có thể hít thở là ở Roof Gardens; đó đã là thiên đường của cô từ trước khi cô gặp Adam và mối liên hệ của cô với mảnh đất này đủ mạnh mẽ để trao cho cô một góc yên bình như nó đã từng. Cô đến đây hầu như mỗi ngày, với những cuốn sách thảo dược học từ lâu cô đã chẳng còn hứng thú, và chỉ quan tâm duy nhất đến trọng lượng của chúng lúc đặt trên đùi cô. Một buổi sáng, rất sớm, đến độ những người làm vườn vẫn đang dọn dẹp sau bữa tiệc tối hôm trước, cô đã ngăn một chú chim hồng hạc không ăn đầu lọc thuốc lá rơi qua khe nứt giữa hai viên đá trong khu vườn Tây Ban Nha. Cô đưa nó cho người làm vườn đang vớt lên rất nhiều những mẩu khác từ trong bể bơi.
“Cứ nghĩ tôi được đào tạo suốt ba năm liền chỉ để đi nhặt đầu lọc thuốc của lũ trẻ ranh giàu có vứt trong bể bơi...” Anh nói. Có thứ gì đó trong lời nói ngẫu hứng của anh cộng hưởng với Louisa. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng làm vườn là công việc cần được đào tạo; thay vào đó, cô nghĩ người làm vườn là những người làm theo sở thích và rồi không ngừng học hỏi cho đến một ngày, kỳ lạ làm sao, họ nhận ra họ có thể kiếm tiền bằng dịch vụ của mình.
“Anh đã theo học ở đâu vậy?” Cô hỏi. Anh cho cô tên của một trường cao đẳng nông nghiệp tư thục nhỏ ở Hertfordshire.
“Điều tuyệt vời nhất tôi đã từng làm. Cảm giác như tôi được đưa đến một vũ trụ khác vậy.”
“Đó đúng là cái mình cần”, Louisa nghĩ. Cùng ngày hôm đó, cô gọi cho tổng đài để tìm số liên lạc của trường. Bởi vì đó là một trường tư thục, yêu cầu duy nhất của họ là cô phải trả học phí trước và có nhiệt huyết. Qua điện thoại, cô hứa rằng cô đáp ứng đủ cả hai điều kiện. Cô rất tự tin với yêu cầu đầu tiên vì biết rằng bố mẹ chắc chắn sẽ giúp đỡ cô, còn về yêu cầu số hai, nếu nhiệt huyết theo ý họ là liệu theo học có phải điều duy nhất cô nghĩ tới mà không khiến bản thân giật mình trong sợ hãi, thì vâng, cô tin rằng mình có thể mang nhiệt huyết vào khóa học. Mẫu đơn được gửi đến máy fax của bố cô, một tờ séc được ký và gửi đi, và chỉ nửa ngày sau cô đã có được một suất trong trường. Bên cạnh lệ phí đầu vào, bố mẹ cô còn phải trả một năm tiền thuê một căn nhà tranh cách trường một dặm.
Chỗ đồ còn lại của cô vừa đủ nhét trong một cái vali. Ở đáy tủ quần áo, cô tìm thấy chiếc váy nhung xanh bị vò thành một cục nhàu nát. Cô cầm nó trong chốc lát rồi nhanh chóng nhét vào cùng với áo sơ mi và quần jean. Cô đóng những lọ dầu cần thiết trong một chiếc hộp gỗ cũ và sắp xếp gửi sách vở của mình đi. Cô đóng gói cả đống vở nháp, kẹp tấm ảnh của mình và Adam chụp ở Roof Gardens vào một trang trắng. Cô mang theo băng cassette của nhóm Glasslake và cuốn băng video cô ghép từ các băng thu trực tiếp (toàn bộ chỗ này sau đó đã bị cô vứt hết vào một thùng rác trên đường Cromwell). Cô biết mình sẽ vứt hết tất cả - dù sao thì chúng là thứ kết nối cô với một người đã chết và cô chẳng tin sẽ có lúc mình xem hay nghe lại chúng một lần nào nữa - thế nhưng bỏ chúng lại đây chẳng khác nào giết anh ấy lần nữa.
Lần đầu tiên cô thực hiện việc đó là vào ngày giỗ của anh. Ngày hạ chí đến với cô nhanh như thể chuyến tàu tốc hành lao đến trong khi cô đang bị buộc trên đường ray vậy. Vào ngày 20 tháng Sáu, cô đã bước đến tận bậc cửa sở cảnh sát gần nơi cô sống, nhưng chẳng thể bước qua. Có một quán rượu ở ngay phía đối diện. “Đã được một năm rồi”, cô nghĩ, tin chắc rằng uống một ly bây giờ là điều có thể chấp nhận được. Sau ly rượu đầu tiên, cô cho rằng mình có thể xem bức hình của anh lần nữa, và mua một chai rượu đem về nhà. Điều tiếp theo cô nhớ là, cô mặc bộ đồ cũ vào và khóc lóc xin lỗi trước bức hình của anh. Sau đó, cô chẳng rời nhà suốt một tuần liền.
Cô đến với nghề làm vườn cổ điển một cách rất tình cờ, công việc thực tập đầu tiên cô nhận được là ở bất công ty động sản National Trust ở Sussex, ở đó họ đang tu sửa lại mê cung Elizabeth. Cô thích ý tưởng phục hồi lại các khu vườn đã bị quên lãng. Nó hợp với khát khao không thể đạt được của cô là xóa bỏ những sai lầm ở quá khứ. Cô đạt được danh tiếng trong công việc phục hồi lại các phong cảnh thất truyền, vì cô có thể chăm sóc những loài cây quý hiếm, có nguy cơ tuyệt chủng. Cô đã kinh ngạc khi nhận ra rằng luôn luôn có việc cho cô; cô chưa bao giờ hết ngạc nhiên trước số lượng các tài sản tư ở ngoại ô nước Anh. Không dự án nào mất quá ba năm. Cô có nhiều cơ hội giao lưu kết bạn, nhưng cô chẳng bao giờ giữ quan hệ thân thiết với bất kỳ ai cô làm cùng sau khi hoàn thành dự án. Giống như mất mùa và bội thu, cô có những năm tốt và năm xấu. Cảm nhận vòng tuần hoàn của trời đất nối tiếp nhau ở nơi này, cô tìm thấy điều gì đó yên bình. Và với những thành tựu cô đạt được, gia đình cô cảm thấy có chút gì đó tự hào. Cô không trở về London cho đến khi Miranda và Dev chuyển vào căn nhà lớn của họ ở Wimbledon, và đó là nơi cô trải qua hầu hết các kỳ nghỉ của mình. Cô sẽ trồng trọt và chăm sóc cây cối, đọc sách và nghiên cứu, gieo và gặt chừng nào cô còn sống và cô luôn biết rằng mình sẽ không bao giờ được thanh thản thực sự cho đến khi cơ thể cô trở về với cát bụi.