Tháng Tám năm 2009
Có chuyện gì đó đang xảy ra với Daniel. Cậu ta tiếp tục thở ra thành tiếng, như thể đang chuẩn bị nói, sau đó lại chặc lưỡi. Nếu hành động này chủ đích để làm Paul lo lắng, nó đã thành công. Cậu đang cách cuộc sống mới của mình ở Brighton chỉ bốn tám giờ đồng hồ. Cậu đã chịu đựng Daniel trong năm năm, tại sao giờ cậu lại thấy tối nay khó vượt qua đến thế?
Cái định vị vệ tinh mà Hash đã ăn cắp cho chúng không phải là loại thiết bị cũ. Chúng đã thử tìm nó trong cuốn catalog Argos; nó quá đắt, đến mức Argos còn không bán nó. Nó không chỉ ghi nhớ được điểm đến cuối cùng của họ mà cả quãng đường họ đi và cả ngày giờ họ đến đó. Sẽ thật đơn giản khi kiểm tra lại quãng đường trước đó trên thiết bị định vị. Quãng đường ngoằn ngoèo như con rắn dẫn họ từ A13 đến đích, nhờ vào cả bọn, mà chỉ còn lại duy nhất một biển báo, biển nền trắng, có vạch chéo đen cho biết con đường này giới hạn tốc độ. Paul liếc nhìn màn hình nhỏ trên đùi và ước gì mình đã không làm thế. Nó báo rằng Daniel đang lái xe với tốc độ tám mươi tư dặm trên giờ. Cậu bám chặt lấy cái bảng điều khiển, cảm giác như bị kẹt trong vòng đu quay lắc lư ở một lễ hội mà cậu đã không muốn bước lên ngay từ đầu.
“Chúng ta sẽ thu được một mẻ tuyệt vời đêm nay”, Daniel nói và không rời mắt khỏi con đường, “tao nghĩ mày sẽ cần tiền ở Brighton.” Giọng nói của cậu ta không cảm xúc nhưng cậu ta đạp mạnh vào chân ga và làm một cú sang đường mà không cần dừng lại để nhìn hay nhường đường. “Đêm hôm trước, Michaela đã đến, cô ta đã đọc thư của mày. Thật là xấu hổ. Tao phải giả vờ là mình đã biết trước. Khi nào mày định nói cho tao?”
“Tối nay”, Paul nói dối. “Mình định nói với cậu ngay tối nay, ngay sau khi chúng ta làm xong vụ này. Mình mới biết được một tuần trước. Mọi chuyện gấp gáp quá.” Cậu kiểm tra lại dây an toàn, đột nhiên nghi ngờ rằng Daniel sẽ đạp thắng và ném cậu qua kính chắn gió, nhưng thay vào đó cậu ta đã giảm tốc lại còn khoảng bốn mươi dặm một giờ, một cách êm ái như một tài xế chuyên nghiệp. Tình trạng kiềm chế này còn đáng sợ hơn bất cứ cơn thịnh nộ nào.
“Tao sẽ đưa mày đến đó. Tao sẽ ở lại một lúc. Mày có nhà riêng rồi, đúng không?”
“Mình ở trong trường. Daniel, mình không chắc nữa.”
“Điều đó sẽ tốt cho cả hai chúng ta”, Daniel nói dứt khoát. “Thay đổi hoàn cảnh sống cũng tốt. Chúng ta đã dọn sạch Essex, chúng ta cần một nơi mới.”
“Nhưng cậu ghét đại học, trường học, hay những thứ đại loại thế...”
“Mày sẽ không ở đấy hai mươi tư giờ một ngày, đúng không? Chúng ta sẽ vẫn có những buổi tối bên nhau.”
Cậu không thể nói gì thêm nữa. Paul cảm thấy khốn khổ, bối rối khi nghĩ rằng giấc mơ của cậu thế là đi đứt. Một giọng nói trong đầu bảo với cậu rằng chính xác là vậy, Daniel sẽ đi theo cậu mãi mãi, sẽ không có các bữa tiệc sinh viên, không bạn gái, không một cuộc sống bình thường, sẽ chỉ có Daniel với mấy vụ trộm lặt vặt, phải chia đôi phòng và một tình bạn như kiểu bị một cái túi bóng trùm kín đầu đến suốt cuộc đời. Thật là ngốc khi cậu đã hy vọng, mơ mộng và hơn thế.
Ở bên ngoài, cậu làm mọi việc của mình một cách bình thường, kéo cao chiếc mũ áo trùm đầu, đeo vào găng tay dùng một lần, hướng dẫn Daniel khi cậu ta đỗ xe trên rìa cánh đồng cạnh ngôi trường có mái đồng và chong chóng gió bằng nhôm. Họ cùng tìm kiếm các thiết bị an ninh. Daniel không biết đọc nhưng cậu ta có thể nhận ra cái biểu tượng nhỏ xíu của cái máy quay CCTV nếu nhìn thấy và cũng biết cách nhận dạng những chữ viết tắt. Cậu ta thấy một chiếc máy quay trắng hình hộp nhắm vào cửa chính và một chiếc khác gắn phía trên cửa. Daniel hành động như không có chuyện gì xảy ra, như thể Paul sẽ không rời đi. Paul bắt đầu nghi ngờ liệu cuộc trò chuyện trong xe vừa nãy là thực hay là tưởng tượng.
“Họ tập trung vào an ninh khu vực lối ra vào chính, nhưng hoàn toàn quên mất lối sau. Họ quá bận rộn nghĩ cách bảo vệ lũ trẻ con khỏi đám ấu dâm và do đó”, cậu ta quay lại và vỗ vai Paul, “do đó họ lo là vấn đề an ninh của cả tòa nhà. Chắc chắn không có đoạn phim nào trong những cái máy đó cả. Chúng đã quá lỗi thời.”
Paul ngồi trên ca-pô khi Daniel tính toán các điểm mù, rồi dùng chiếc kéo cắt tôn gài ở thắt lưng tạo một cái lỗ trên tấm lưới hình thời ở độ cao 10 feet. Từ đây có thể thấy những đĩa CD được treo trên cây để trang trí, lũ trẻ đã vẽ lên đó những họa tiết trang trí bằng bút màu. Lương tâm đang thì thầm rót vào tai cậu những tiếng rít và xỉ vả. Thế quái nào mà cuộc đời mình sẽ kết thúc tại đây, cậu nghĩ, kéo khóa lên tận cằm. Đến mức này thì mình sẽ dạy học ban ngày và phá hoại trường ban đêm.
Daniel đeo túi dụng cụ sau lưng, trèo lên một cái ống dẫn nước mưa và bắt đầu công việc. Cậu ta ném một miếng vải dầu xuống và Paul kéo căng nó ra tạo thành một chiếc cầu trượt, giúp mấy miếng đồng trượt xuống trong yên lặng. Cậu kiểm tra bức tường sau của ngôi trường và trong một giây, cậu nghĩ rằng ai đó có cùng ý tưởng có thể đã đến đây trước họ, rằng một cách tình cờ, có vài tên trộm đối thủ cũng định dỡ mái trường trong tối nay. Có một cái túi màu lòng đỏ trứng đựng những thứ giống dụng cụ làm ăn của cậu và Daniel, kéo cắt tôn, kìm và cưa, nhưng sau đó cậu đưa mắt dọc bức tường và thấy những thứ máy móc hạng nặng, một hàng những dụng cụ mà cậu không biết, máy trộn xi măng, và mọi thứ đều được che bằng một tấm vải bạt màu tro sáng. Cậu mở cái túi ra và trông thấy, nằm trên cùng là một bản hướng dẫn cài đặt hệ thống giám sát, vứt bừa cùng một tờ bảo hành và một thứ trông như bản hợp đồng công việc. Đây chính là những gì bố cậu đã từng làm. Bức vẽ ở mặt trước tờ hướng dẫn nhìn rất quen; khi cậu nhận ra, tim cậu chìm xuống như hòn sỏi bị ném vào mặt hồ. Paul bò dọc tòa nhà và nhìn lên mặt dưới của chiếc camera mà cậu biết chắc là chưa lỗi thời, mà là một chiếc loại hiện đại. Hai đứa đã tưởng nhầm nó là cây cột đèn không có bóng đèn, nhưng giờ hiển nhiên là cái thứ được thiết kế hiện đại, khéo léo với lớp vỏ đen nhìn như một cái mũ của phi hành gia này không phải một cái cột đèn. Đó là một trong những máy quay siêu hiện đại được giấu sau lớp vỏ bảo vệ, nhạy đến mức có thể phát hiện những chuyển động nhỏ nhất và theo dõi họ với đôi mắt điện tử vô cùng tinh. Khi đó cậu đã biết mình sẽ an toàn ở dưới này nhưng Daniel, trên mái nhà, đang gõ những tấm đồng dễ dàng như ăn kẹo, có thể bị bắt tận tay. Cậu giở tờ hướng dẫn ra, tự hỏi trong này có ghi cách để những kẻ xâm nhập nghiệp dư vô hiệu hóa hệ thống và xóa đi những bằng chứng tội lỗi hay không. Một mảnh kim loại sáng màu rơi xuống, chỉ chệch đầu cậu có vài inch. Paul bật ra một tiếng kêu và đầu của Daniel xuất hiện từ trên máng xối.
“Mày đang... đang đọc cái quái gì thế?”
Paul bất giác giấu tờ hướng dẫn vào trong áo trước khi ngẩng lên. Daniel đang nóng; cậu ta bỏ chiếc mũ áo khoác xuống. Paul mở miệng định thông báo về chiếc máy quay mới và rồi kìm lại lời cảnh báo. Tất cả những gì cần làm sau khi về nhà là gọi một cuộc cho cảnh sát, cậu nghĩ, và cậu ta sẽ không thể theo mình đến Sussex. Cậu ta sẽ không thể theo mình đi bất cứ đâu. Cậu rùng mình và tự hỏi liệu mình có thể làm những việc như thế không.
“Tiếp tục đi”, cậu nói, hoảng sợ và hưng phấn bởi việc mình dễ dàng phản bội như vậy. “Một miếng nữa và chúng ta sẽ chất đầy xe, mình nghĩ thế.”
“Tao muốn cái này trước.” Daniel đứng trên nóc nhà, như thể đứng trên mũi tàu, đầu ngón tay vuốt ve cái chong chóng gió. Con gà bạc quay cót két trên vị trí cao cố định, cái mỏ nó cho biết hướng gió đã đổi từ Đông sang Đông Bắc.
“Nó chỉ là nhôm thôi, không đáng.”
“Tao không muốn bán nó, tao chỉ muốn có nó”, Daniel nói, “như một chiếc huân chương.”
“Sao cũng được”, Paul nói.
“Nó được đặt trong một khối bê tông chết tiệt hoặc đá hoặc cái gì đó”, Daniel nói. Cậu ta sử dụng tuốc no vít như một cái đục, đục phần đá bọc quanh. Tiếng nứt vỡ vang lên giữa không khí như tiếng bom khi cuối cùng Daniel cũng thành công. Cả hai cứng người, tự động quay lại ngôi làng phía sau họ, chờ đợi mọi người chạy đến. Nhưng ánh sáng vừa lóe lên còn gần hơn thế.
Trên sân chơi tối tăm có một cái bóng mà chúng đã nghĩ là phần mở rộng của ngôi trường. Nhưng giờ ánh sáng hắt ra từ cửa sổ thấp cho thấy rõ ràng chúng đang nhìn vào một căn nhà. Một cái hàng rào thấp ngăn cách nó khỏi phần còn lại của sân chơi và ngay phía sau là một khu vườn bị bỏ bê. Cánh cửa nhỏ trước nhà mở bung ra để lộ một người đàn ông lùn, chắc nịch, trong độ tuổi trung niên hoặc chớm già. Suy nghĩ đầu tiên của Paul chắc chắn là người đàn ông này trông như người tiền sử nhỏ thó chui ra từ cái hang của ông ta. Ông ta cầm một cây đuốc. Ánh sáng chiếu rọi lên ngôi trường, từng viên gạch một, cho đến khi nó bắt được Daniel và cái chong chóng gió trong tay cậu ta. Người đàn ông nhỏ thó bước đến chỗ bọn họ, chân ông ta vô tình bước vào những ô nhảy lò cò được sơn màu. Ông ta bước đến và dừng lại ở một góc của khu trò chơi rắn leo thang.
“Đặt nó xuống, chàng trai”, ông ta nói. Ông ta có khẩu âm nhẹ của vùng phương Bắc. “Tôi đã gọi cảnh sát rồi.
“Bỏ qua chuyện này đi, ông già”, Daniel nói. Paul vẫn đứng trốn ở phía sau tòa nhà, nhìn mọi thứ qua khoảng cách giữa bức tường và đoạn ống nước. Cậu đến gần để gào lên lời thông báo kép; cho Daniel, chạy đi trước khi cảnh sát đến và cho ông già, đừng chống đối lại Daniel.
“Đừng gọi tôi là ông già”, người đàn ông nói. “Tên tôi là Ken Hillyard, tôi là người trông coi ở đây và cậu là kẻ đột nhập. Tôi không sợ cậu, biết chưa?”
“Ông nên sợ thì hơn”, Daniel nói. Vẫn cầm cái chong chóng trong tay, cậu ta đu xuống phía trước tòa nhà, đứng ở góc kia của khu trò chơi rắn leo thang. Cậu ta nhìn khỏe mạnh, cao gấp rưỡi Hillyard và trẻ hơn. Nhưng người bảo vệ không có vẻ gì là đang sợ. Nếu có điều gì, thì đó là trông ông ta có vẻ thích thú.
“Cười đi, chàng trai”, ông ta nói với Daniel, người đã mắc bẫy bằng cách nhìn theo cái nhìn chằm chằm của ông ta cho đến khi nhìn thẳng vào cái camera. Đôi mắt cậu ta di chuyển từ chỗ đó cho đến chiếc máy quay hình hộp trắng và sau đó là những biển báo màu vàng và đen.
“Có biển báo mà, chàng trai”, người bảo vệ nói. “Hay cậu không biết đọc?”
Câu hỏi đã gợi lại hình ảnh của những giáo viên đã từng lờ Daniel đi và của Carl lúc chối bỏ tương lai của cậu ta, của những đứa trẻ khác từng gọi cậu ta là thằng mập. Cậu ta bước thêm một bước đến chỗ người bảo vệ. Paul nhìn thấy cánh tay cầm cái chong chóng của cậu ta xoắn lại và đôi chân cậu chuyển động theo, như thể sẽ chạy đến và ngăn cuộc chiến trước khi nó xảy ra. Nhưng làm thế đồng nghĩa với việc đưa mặt vào máy quay. Cậu vẫn đứng yên và hy vọng rằng bản năng kiềm chế của Daniel sẽ thắng lòng kiêu hãnh và cái tôi của cậu ta.
“Ông vừa nói gì?” Giọng cậu ta quá căng thẳng và rít như thể sợi dây đã bục giờ chuẩn bị đứt.
“Tôi nói, mấy cái biển báo đó, cậu không đọc được sao?” Người bảo vệ hỏi.
Paul biết chuyện gì sắp xảy ra, bởi vì cậu biết Daniel quá rõ. Sau này, cậu tự bảo với bản thân rằng cậu sẽ không bao giờ có thể băng qua khoảng sân kịp lúc để ngăn chuyện đó lại, nhưng khoảng thời gian chừng một phút cậu dành ra để cân nhắc những rủi ro cũng quá đủ để cứu người đàn ông. Bên trong cậu có một cuộc giằng co quyết liệt. “Nếu mình đến đó đủ sớm, mình có thể ngăn chặn việc đổ máu. Nếu mình đến quá muộn, ở đó có thể sẽ có máu và không biết mình sẽ phản ứng thế nào nữa. Đằng nào cũng vậy, vai trò của mình trong vụ này sẽ bị ghi lại và tương lai của mình cũng chấm dứt ngay lập tức.” Daniel nhào tới như một kiếm sỹ, đôi chân dài của cậu ta nhanh chóng vượt qua khu trò chơi. Gương mặt cậu ta trơ như đá nhưng gương mặt của người bảo vệ bị biến dạng bởi nỗi sợ và tiếng hét hoang dại, vang lên rồi im lặng mãi mãi khi mũi tên chỉ hướng Bắc xuyên mạnh vào mắt ông ta với một tiếng bụp. Dư chấn sau đòn tấn công của Daniel lớn đến mức khiến cơ thể ông lảo đảo hai bước trước khi trượt một quãng và ngã xuống.
Ken Hillyard đã chết ngay khi lưng chạm xuống đất, cái chết đến nhanh hơn cả của bố Paul. Lần này không có chút máu nào, chỉ có một dòng nước trong như nước mắt rỉ ra từ mắt ông ta. Con mắt khác, con mắt không bị hỏng, đục ngầu và không còn nháy nữa.
Nhịp tim Paul dừng lại vài giây trước khi cậu có thể lên tiếng.
“Daniel, cậu vừa làm cái quái gì thế?”
Cậu ta cuối cùng cũng đánh rơi cái chong chóng và quay sang Paul, khi này đang nhìn Daniel với ánh mắt ngạc nhiên, hoảng sợ. Đó là biểu cảm có thể thấy được ở các nhân chứng của một vụ giết người, của một người vô tội đi ngang qua, một người không nghĩ rằng điều này sẽ xảy ra.
Cả hai cùng ngầm đồng ý với nhau rằng sẽ chạy trốn. Hai đứa vứt lại mấy tấm đồng, túi dụng cụ thì Daniel đã bỏ lại trên mái nhà. Chúng mở khóa cửa ô tô một cách dễ dàng nhưng đôi tay Daniel trượt ra khỏi bánh lái và phải đến lần thứ hai mới đút chìa khóa vào ổ được. Hai đứa lái xe xuống ngã tư, ngã tư mà hai đứa đã tháo tấm biển báo, nghĩ rằng sẽ thật buồn cười khi để mấy người lái mô tô đi thẳng ra biển. Đường nào trông cũng giống hệt nhau, lối thoát nào nhìn cũng hợp lý và bất hợp lý. Paul đã đánh mất khả năng cảm nhận phương hướng, như thể ai đó đã bịt mắt và quay cậu vòng vòng. Cái định vị vệ tinh thì như thể mãi không bật được.
“Đường nào?”
“Mình không biết!”
“Dùng cái định vị vệ tinh đi!”
“Mình đang cố đây!” Mặc dù Paul đã đập vào nút “home”, nhưng cái màn hình nhỏ chỉ hiện mỗi một chấm xanh nhấp nháy trên bản đồ, một con đường một chiều ngoằn ngoèo như rắn và mấy con số cho biết đã bao nhiêu giây kể từ khi cái GPS bị mất tín hiệu. Ba mươi giây. Giờ là bốn mươi giây. Giờ là năm mươi. Paul lắc đầu.
“Mẹ kiếp.” Daniel nói và rẽ trái, lúc này Paul không còn biết gì nữa ngoại trừ việc lối thoát không ở bên trái. Từ xa hai đứa có thể thấy tuyến đường A13 để thoát thân nhưng đoạn đường chúng đang đi có vẻ như đang cong dần vào lối khác và hình như sẽ không có con đường rẽ nào đưa chúng đến đúng đường. Hơn thế nữa, con đường ngày càng gập ghềnh và hẹp, rồi chúng đến cuối đường, nơi có một cái cổng. Cuối cùng cái định vị vệ tinh cũng hoạt động lại, như chưa có gì xảy ra, như thể hai đứa có thừa thời gian, như thể hai đứa không phải là sắp lao xuống địa ngục. Quay lại ngay khi có thể.
Hai đứa nhận ra ánh sáng màu xanh của đèn xe cảnh sát, và Daniel bắt đầu thực hiện kế hoạch. Ánh sáng xanh ngày càng gần, soi tỏ đêm cuối hè se lạnh. Daniel dừng xe giữa chừng trên một mô đất nghiêng trên đường. Paul thấy mình đang nhìn vào Daniel, cậu ta nắm lấy mặt Paul. “Dù có chuyện gì xảy ra, mày cũng không được nói gì cả! Không gì cả.”
“Nhưng Daniel...”
“Không có tội ác nào cả”, Daniel nói. “Chưa từng có tội ác nào. Mày định nói gì?”
“Không gì cả”, Paul nói.
“Chạy về hướng ngược lại”, Daniel nói. “Theo cách này thì một trong hai chúng ta sẽ thoát.” Cậu ta ấn cái chốt và mở cả hai cánh cửa. Paul tìm thấy một lỗ hổng trên cái hàng rào bên đường và giẫm lên đoạn đường nhấp nhô trên cánh đồng dốc thoai thoải. Cuối cùng, cậu chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của Daniel, khi cậu ta chui qua cánh cổng ghép từ năm thanh gỗ, chuyển động điên cuồng của cậu ta đã chậm lại trong ánh đèn xanh nhạt của xe cảnh sát.