Tháng Năm năm 1989
Louisa kéo phần mũ màu xám của chiếc hoodie của Miranda trùm lên đầu và kiểm tra ảnh phản chiếu của mình trên một chiếc xe màu đen bóng. Lúc này cô không còn nhận ra chính mình, dù dưới bất kỳ góc độ nào, nhưng Adam không cho cô lựa chọn. Đó là cách duy nhất cô có thể nghĩ ra để hiểu rõ anh hơn. Không biết anh bỏ đi đâu khi rời khỏi giường giống như một hình thức tra tấn với cô. Điều hiển nhiên nhất là hỏi thẳng anh, nhưng thậm chí đề nghị anh mời cô đến nhà cũng đủ khiến anh đau đầu nhức óc. Mỗi ngày trôi qua, cô phải tự nuốt lấy cả tá câu hỏi vào lòng, các từ ngữ đang chen chúc trong cổ họng cô như những bàn tay nhỏ bé. Cô dằn vặt mình khi tưởng tượng ra những trường hợp xấu nhất, và khi anh đến, cô lén lút tìm trên quần áo anh xem có sợi tóc dài màu đỏ nào không. Chính kiểu căng thẳng đó khiến con người ta bị ung thư; cô gần như cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi ở cấp độ tế bào. Giải pháp hương liệu thay vì thức ăn, giúp cô tồn tại trong những ngày này; nhưng những lọ nhỏ đó không đủ mạnh để tiếp tục phép màu của chúng nữa. Sự thật là phương thuốc duy nhất. Cô đã không ít lần buộc mình chấp nhận sự có mặt của một người đàn bà khác. Giờ cô cần biết chi tiết.
Cô lách qua cánh cổng nhà khi nó đang đóng lại. Anh đang ở cách chừng một trăm thước phía trước. Thay vì rẽ phải như dự kiến vào đường Cromwell và lên chuyến buýt đưa anh về nhà ở Bush Shepherd, anh đã rẽ trái. Cô mới đi theo anh có ba mươi giây nhưng đã bắt quả tang anh nói dối. Anh dừng lại ở bến xe nơi các tuyến xe ở đó đều đi về hướng Hammersmith. Cô dựa vào một bức tường và nhìn anh, chờ đợi. Anh lấy chiếc Walkman ra từ ba lô, đeo tai nghe và nhắm mắt lại. Louisa đứng hơi xa nên không nghe được tiếng nhạc metal đang vang ra từ tai nghe, nhưng khi đọc môi anh, cô biết anh đang nghe nhạc của chính mình. Cô không dám liều lĩnh hạ mũ xuống dù bắt đầu cảm thấy mình như thể đang đội một tấm da gấu trên đầu vậy. Một cô nàng nhìn vẻ tiểu thư* đang dắt chó poodle đi dạo dừng lại, tỏ vẻ ngưỡng mộ anh. Louisa hình dung đầy sống động cảnh mình đang đẩy cô nàng vào gầm chiếc xe buýt kế tiếp đang phi đến.
Nguyên văn: Sloaney-looking - Từ gọi chung cho học sinh các trường tư giàu có ở Anh. Những học sinh này có phong cách ăn mặc hết sức đặc biệt: con gái thường mặc quần bò bó tối màu, áo len dài tay, trang sức to bản và đeo thắt lưng; con trai mặc quần bò với áo thun polo. Họ hay tụ tập trên đường King’s Road, được gia đình bao bọc và rất giỏi tiêu tiền.
Nhảy lên chiếc xe buýt hai tầng ngay sau lưng anh hẳn là điều dễ dàng nhất trên thế giới. Anh bước hai bậc một lên tầng trên: cô bám vào cột, đợi đến khi xe buýt chuyển bánh mới bám theo anh lên. Cô chăm chú nhìn qua tay vịn, chầm chậm, như một con vật đang tiến vào vùng lãnh thổ xa lạ. Anh ngồi phía trước, ơn Chúa, nên cô lùi xuống phía sau. Khi người soát vé hỏi nơi cô xuống, cô chợt nhận ra mình không biết anh sẽ xuống ở đâu, vì vậy cô thì thầm, “Đến bến cuối cùng”, và trả 70 xu tiền vé. Adam có vé tháng, nó ở trong ví cùng thẻ căn cước. Cô chưa từng thấy chúng trước đây. Cô tự hỏi anh còn cất những gì khác trong ví và giờ có phải lúc thích hợp để kiểm tra không. Điều đó phụ thuộc kết quả điều tra ngày hôm nay. Cảm giác thèm ăn dâng lên đột ngột khi xe đi dọc đường Hammersmith, đi qua Olympia một cách chậm chạp, chậm hơn cả khi cô sải bước trên giày cao gót. Có một vài đám cưới; những cặp đôi trẻ tuổi, và những bà mẹ cùng con gái đang đứng đầy trên vỉa hè chen chúc những gian hàng hiệu. Adam gác bàn chân lên gờ cửa sổ, áp giày vào mặt kính, và liên tục xem đồng hồ.
Cô kiểm tra lại tất cả những sự thật và những gì cô mơ tưởng. Anh quen bừa bãi. Anh bí ẩn và hay biến mất. Và cô đã bắt quả tang anh nói dối. Cô thấy không thể tránh khỏi kết luận rằng anh đang đi gặp người khác nhưng cụ thể thế nào thì khó mà nói được. Anh sẽ đi gặp cô nàng tóc đỏ? Hay đến nhà một người phụ nữ khi chồng bà ta đi vắng? Một nữ sinh trong giờ nghỉ trưa?
Cửa sổ chỉ mở ra một phần khiến tầng xe trên cùng nóng và ngột ngạt. Gần như ngất xỉu trong chiếc mũ trùm đầu, nhưng lại sợ cởi nó ra, cô tự hỏi liệu mình đã trở thành loại phụ nữ trốn chui trốn nhủi trên xe buýt để theo dõi người yêu chưa. Đó là lỗi của Adam, anh đã bắt cô làm vậy vì những bí mật và những lời nói dối của anh. Một cuộc trò chuyện với người bạn trai cũ đang vang vọng trong tâm trí của cô. Anh ta đã nói gì nhỉ? “Nếu anh tỏ ra quá cực đoan thì cũng chỉ vì anh yêu em quá nhiều.” Cô thấy thất vọng không nói nên lời và đã đá đít anh ta, tất nhiên, nhưng giờ cô đã tha thứ cho anh ta vì cô đã hiểu. Cô giờ hiểu rằng ghen tuông không phải là một lựa chọn, mà là một lời nguyền, rằng không một ai muốn làm việc đó.
Anh đứng lên khi chiếc xe buýt lượn qua dưới gầm cầu vượt Hammersmith. Cô cuộn người lại như một quả bóng khi anh đi vòng qua đầu cầu thang xoắn ốc, đủ gần để chạm vào, nhưng anh không liếc nhìn cô đến lần thứ hai. Louisa bước hụt và phải bám vào một người qua đường để khỏi ngã. Phải mất nửa phút để thuyết phục người phụ nữ trung niên rằng cô không định móc túi bà ta, trong khoảng thời gian đó thì anh đã mất dạng vào dòng người trên phố. Địa hình ở Hammersmith không còn quen thuộc với cô như trước đây; vòng xuyến lớn giờ là một công trường xây dựng, một khu nhà văn phòng đang xây dở ngay trên nhà ga tàu điện ngầm. Một mũi khoan bằng khí nén bắt đầu hoạt động khiến cô bối rối. Trên vỉa hè đầy người đi bộ - người đi mua sắm, nhân viên văn phòng, và cả những người đã về hưu - đang tỏa đi tất cả các hướng. Anh có thể ở bất cứ đâu. Cô gần như đã gào to tên anh.
Cuối cùng cô thấy anh đang đứng trên chỗ dành cho người đi bộ đối diện Odeon, kế một người da đỏ. Không giống tên của mình, Hammersmith Odeon không còn là một rạp chiếu phim nữa mà đã trở thành một nhà hát chuyên chuẩn bị các buổi biểu diễn cho những ban nhạc đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp, khác với Glasslake. Ở gần một địa danh trang trọng đến vậy sẽ khiến Adam có thêm cảm hứng, sẽ đe dọa anh hay khiến anh thấy cay đắng? Cô sẵn sàng trả mọi giá để có chừng một giờ tham quan thoải mái tâm trí của anh. Hàng cửa trước đang đóng kín. Adam đi ngang qua đó, rẽ vào một khoảng sân nhỏ giữa Odeon và lối cửa sau của một quán rượu tồi tàn có một bức tranh chim toucan đã bong tróc trên tường. Khi cô băng qua ba vạch kẻ đường dành cho người đi bộ để đến chỗ anh, anh đã biến mất sau một dãy những thùng bia bạc xếp cạnh nhau. Người đầy mồ hôi, mũ trùm vẫn đội trên đầu, Louisa đi dọc theo chiều dài sân hai lần. Chỗ duy nhất anh có thể đã đi qua là cánh cửa sau của Odeon đánh dấu Chỉ dành cho nhân viên. Cánh cửa khóa bằng ổ khóa điện tử nên cô không thể vào.
Điều này nghĩa là sao? Có phải ban nhạc đã thu được một số đột phá nhưng anh không nói cho cô biết? Cô có hiểu nhầm anh không? Cô hầu như không có đủ thời gian để xem xét những câu hỏi mới của mình khi cánh cửa mở ra và anh bước ra ngoài. Cô nấp sau những két bia. Adam đang mặc áo khoác không tay màu xanh nhạt, loại các cô hầu bàn hay mặc, và hai tay cầm một chiếc túi đen chứa đầy rác, và ném vào thùng rác cạnh tường. Louisa cố gắng để hiểu được những gì mình đang nhìn thấy. Chừng một phút hoặc lâu hơn, anh lại xuất hiện, lần này cầm theo một cây lau nhà và xô. Hình ảnh ấy vừa làm tim cô tan vỡ, nhưng cũng chữa lành nó ngay lập tức. Không ngạc nhiên khi anh luôn bí mật và có vẻ xấu hổ; anh đang quét dọn sân khấu mà lẽ ra anh đang đứng trên đó. Không phải anh không tin tưởng cô, nhưng lòng kiêu hãnh khiến anh phải giấu giếm. Cô nín thở; nếu anh thấy cô bây giờ, đó sẽ là một thảm họa. Nhìn anh trong bộ áo liền quần bẩn thỉu khiến cô thấy yêu anh hơn bao giờ hết. Cô sẽ chờ lúc thích hợp để nói với anh rằng cô đã biết về công việc bí mật của anh. Nhưng có lẽ cô sẽ không bao giờ nói.
Đây là một bí mật vô hại.
Cô phải đợi đến khi quay trở lại đường Hammersmith mới bỏ mũ áo xuống. Làn gió xuân đang mơn trớn trên mặt là cảm giác nhẹ nhõm ngọt ngào nhất mà cô từng biết. Điều đáng tiếc duy nhất là anh nghĩ mình không thể tự nói với cô, nhưng điều đó sẽ đến, mức độ tin tưởng và thân mật đó sẽ chỉ đến nếu cô cưỡng lại được ham muốn cưỡng ép nó.
Cô có thể khẳng định Dev đang ở nhà từ trước khi mở cửa; mùi thơm của các loại gia vị, tỏi và hành tây tuôn ra từ quạt thông gió. Khả năng nấu ăn của Dev là điểm tuyệt vời nhất của anh. Mới hôm qua cô còn không nuốt nổi đồ ăn của mình nhưng hôm nay cô đã xin đến suất cà ri chay thứ hai, rồi suất thứ ba. Dev mới có một cuộc tranh luận thiện chí với bố cô rằng thêm một chút bơ không hại gì kể cả đến những người đang ăn kiêng. Bố cô khăng khăng bảo vệ dầu ăn làm từ hoa hướng dương và những lợi ích của chất béo không bão hòa. Dù món này có nấu từ thứ gì đi nữa, Louisa cũng bỏ phiếu cho nó: cô tự múc lấy suất thứ ba vào đĩa của mình.
“Thật tốt khi thấy con ăn uống đúng cách”, bố cô nói. “Con biết đấy, nếu muốn giảm cân thì cách tốt nhất là cân bằng chế độ ăn uống và tập thể dục. Một chế độ ăn đói khát sẽ chỉ khiến cơ thể mất nước và cơ bắp rã rời, nhưng không đốt cháy chất béo. Con vẫn sẽ có thẻ thành viên phòng tập bất cứ khi nào mình muốn.”
“Con có ý này hay hơn. Tại sao bố không đưa con tiền và con có thể đến câu lạc bộ? Con sẽ tập thể dục bằng cách nhảy.”
“Nói hay đấy, nhưng mẹ không nghĩ rằng lắc lư nhẹ nhàng theo bài The Sisters of Mercy sau sáu ly rượu táo được tính là tập thể dục”, mẹ cô nói. “Hôm nay con có vẻ đang rất vui. Tên anh chàng là gì?”
“Nhạy gớm”, Louisa nói. Cô ném về phía Miranda ánh mắt cảnh cáo nhưng chị gái cô dường như đang không có tâm trạng khoe khoang chiến công: thực vậy, chị cô đang nhìn cô giống cách cha mẹ quan tâm con cái. Vấn đề với Miranda là cô không bao giờ hiểu được bất kỳ mối quan hệ nào khác với mối quan hệ mình đang có.
Bởi cô không còn chờ anh gọi điện nữa, nên tự anh đã gọi đến. Lần này, tiếng nhạc chuông là thật.
“Mọi thứ ổn cả chứ?” Adam nói. “Em có vẻ hơi xa cách.”
Nếu xa cách nghĩa là cô không còn cầu xin gặp anh nữa, thì anh đã đúng. Nó đã có hiệu quả, theo cái cách mà sự bình tĩnh giả vờ không bao giờ làm được, bởi anh đã mời cô đến xem anh luyện tập ở studio của Shepherd’s Bush vào hôm sau. Cơ thể trĩu nặng vì đê mê khi sự tò mò được thỏa mãn và vì thức ăn ngon, cô nằm dài trên giường, và thiếp ngủ chỉ trong vòng vài phút.