Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Tháng Năm năm 1989

Louisa mặc một chiếc áo choàng kiểu xưa màu xanh cổ vịt, như lời Adam thì trông cô giống nhân vật nữ chính trong truyện của Jane Austen, mặc dù Elizabeth Bennet hay Emma Woodhouse sẽ không bao giờ phối đồ cùng một đôi bốt quân đội và chiếc áo khoác tua rua có hình Chúa sơn màu dâu ở sau lung. Ngoài trời vừa nóng vừa nhớp nháp, báo trước một cơn bão đang đến: bên trong nhà thi đấu, không khí ẩm thấp như vùng nhiệt đới. Khu Underworld ở Camden Town còn lớn hơn cả Borderline nhưng nó vẫn là một căn hầm. Từ lâu trước khi tiết mục mở màn diễn ra, hơi ẩm ngưng tụ đã đọng thành giọt trên trần và, vào lúc Glasslake đến, những giọt chất lỏng có Chúa mới biết là gì đã rơi xuống, bắn tung tóe lên sàn nhảy theo những chu kỳ ngẫu nhiên.

Louisa bực bội khi phải gửi áo khoác của mình ở tủ giữ đồ, cảm thấy lẽ ra cô phải được quyền để nó ở, gì nhỉ, phòng thay đồ? Phía sau sân khấu? Xe tải loại nhỏ? Những nghi thức và khoảng không gian dành cho việc khởi động vẫn còn xa lạ với cô. Cô rất muốn đến và quan sát họ kiểm tra âm thanh nhưng Adam cấm cô và cô cũng không muốn thúc ép anh. Anh đã cho cô nếm mùi chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô đi quá xa trong những ngày sau sự cố tại Roof Garden; trong ba ngày, anh không trả lời bất kỳ tin nhắn nào. Cô bị ném qua ném lại như một trái bóng chày trong sự lo lắng rằng anh đã bị tổn thương và giận dữ nên giờ anh đang đùa giỡn với cô. Đến ngày thứ tư cô quyết định xem như anh đã chết, hoặc mất tích rồi, đối với cô cũng giống nhau cả, và không cố gắng liên lạc với anh nữa. Anh đã gọi điện vào chiều hôm đó và cô thấy cực kỳ nhẹ nhõm đến độ lắp bắp từng lời, lúc đó cô cần xin lỗi anh ngay lập tức.

Ben là người đầu tiên lên sân khấu; anh ta mặc áo khoác lông thú của nữ in hình con báo và kẻ mắt, suýt ngất xỉu vì nóng bức và được chở đi trước khi kết thúc chương trình. Angie và Ciaran diện đồ màu đen. Adam chỉ mặc duy nhất chiếc quần da màu đen và đeo một mặt dây chuyền với biểu tượng Phục sinh của người Ai Cập cổ. Ai đó đứng gần chế nhạo, “Chúa ơi, ở đây có một người muốn trở thành Jim Morrison khi lớn lên này” và cô đã ngạc nhiên trước làn sóng bạo lực, như bản năng, đang dâng lên trong cô. Nhưng tất cả đều im lặng khi anh bắt đầu hát. Giọng anh quá hay, quá đẹp đẽ với nơi đây, với ban nhạc nhỏ bé này. Tham vọng bốc lên từ cơ thể anh như hơi nước.

Khi Angie chơi trống, các cơ bắp trên cánh tay trần của cô ta rung lên như một lực sỹ cử tạ. Sự điều luyện của Ciaran là hết sức hiển nhiên ngay cả với một người như Louisa, người không biết chút gì về những vấn đề chuyên môn trong biểu diễn nhạc sống. Anh kiểm soát bộ điều khiển phức tạp của cây đàn synth một cách bình tĩnh như thể đang sử dụng lò vi sóng. Ở khoảng nghỉ giữa các bài hát, cô tự tra tấn mình bằng cách tìm trong số khán giả một mái tóc nâu dù không biết mình sẽ làm gì với nó nếu có nhìn thấy.

Sau đó, Adam lại biến mất khi ban nhạc dọn dẹp các thiết bị, như thể họ là nô lệ cho hoàng đế. Khi trở lại, anh vẫn trong bộ trang phục biểu diễn, áo khoác vắt qua vai. Cảm giác tự hào và muốn chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ trong cô.

“Mình đi khỏi đây thôi.” Anh nói, trước khi cô kịp ca ngợi anh.

“Cái gì, bây giờ sao?”

“Có hai cách để bình tĩnh lại sau một buổi biểu diễn. Một là uống rượu và hút thuốc cho đến khi mất giọng, và cách khác là lên giường với một người phụ nữ xinh đẹp.”

“Em không được gặp những người khác tối nay sao?”

“Anh thậm chí không thể nhìn họ nổi khi ban nhạc rời khỏi sân khấu. Đó là một cảm giác hoàn toàn vô lý nhưng rất mạnh mẽ, em biết đấy, giống như sau khi làm tình xong và em nảy sinh một cảm giác cực mạnh là chỉ muốn biến đi cho thật nhanh.” Mặt cô hẳn đang nhăn nhó phát khiếp nên anh trấn an ngay, “Không phải với em, tất nhiên.” Anh đan tay vào tay cô. Bàn tay anh đem lại cảm giác hơi khác, nhỏ và nhẹ nhàng hơn.

“Nhẫn của anh đâu?” Cô hỏi.

Anh nhìn xuống ngón tay cái của mình. “À cái đấy hả? Anh đánh rơi nó suốt.” Anh nói.

“Nhưng anh chẳng phải đã nói...” Cô không kịp kết thúc câu nói của mình. Họ gần như bị gạt sang một bên bởi Ciaran, anh ta vác cây đàn synth trên vai như đang vác một chiếc thang trong một bộ phim của Buster Keaton. Ve áo anh ta đính đầy các phù hiệu như chiếc áo khảm ngọc trai của nhà vua, viết đầy những khẩu hiệu ngắn, giận dữ. Đảng Bảo thủ cút đi và Sinn Fein đặt cạnh Red Wedge, đảng Công nhân xã hội chủ nghĩa, Tự do cho người lao độngKhông buôn bán với Nam Phi. Khi đến gần hơn, cô nhận ra anh lớn tuổi hơn cô nghĩ, có lẽ phải ngoài ba mươi. Lousia ngay lập tức nhận ra cái nhìn anh ta ném cho cô là cái nhìn của sự thèm khát hòa quyện với sự kinh tởm. Cô đã nhận được những ánh nhìn kiểu đó cả triệu lần và chúng luôn đến từ những người đàn ông như Ciaran, không phải không hấp dẫn nhưng có lẽ thiếu kinh nghiệm, thường thông minh, và cay đắng khi nhận ra rằng bản thân những điều đó không đủ giúp họ có được những người phụ nữ mình muốn. Dựa vào những điều mới hiểu được, Louisa cảm thấy cao giá hơn hẳn và không thể cưỡng lại mong muốn nép mình sát vào Adam để thể hiện cho Ciaran biết rằng anh ta đang thiếu điều gì và đang thua vào tay ai.

“Tôi là Louisa”, cô nói. “Thật tuyệt khi cuối cùng cũng gặp được anh”, nhưng lời nói của cô dội ngược lại từ tấm lưng đang quay lui. Angie theo sát phía sau, mang theo chiếc trống bass to đến nửa thân mình. Cô nhìn Adam.

“Trên thang điểm từ một đến mười, anh là mười còn anh ta là mười một. Hay anh là mười một còn anh ta là mười?”

“Hả?” Adam hỏi lại.

“Tôi đang muốn biết ai là thằng khốn nạn hơn, anh ta, vì cái thái độ ủ rũ chết tiệt, hay anh, vì cái kiểu lười biếng chó má như vậy. Anh định đứng đó nhìn tôi một mình tha cái của nợ này lên cầu thang à?”

“Vâng.” Adam trìu mến nói.

“Thằng khốn.” Angie vặc lại với thái độ trìu mến tương tự. “Xe đang đợi đấy, khi anh sẵn sàng.” Cô mỉm cười về phía Louisa, vẻ chờ đợi.

“Đây là Louisa.” Adam nói cùng một tiếng thở dài, như thể cả một đội thẩm tra mới buộc anh phải tiết lộ thông tin đó. “Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà.”

“Chúc may mắn, bên ngoài trời đang mưa nặng hạt đấy.” Angie vui vẻ nói, “Cô sống ở đâu?”

“Ở đường Gloucester, phía Nam khu Ken.” Louisa nói.

“Chỗ đó ngay trên đường về nhà chúng tôi! Tôi sẽ thả cô xuống đó nhé?”

Cô cảm thấy Adam đang hóa đá cạnh mình. “Tôi thích đi bộ dưới mưa.” Anh lẩm bẩm.

“Vậy tự lo nhá.” Angie nói.

Mưa cũng ồn ã hệt như xe cộ vậy. Mưa xiên xuống, kéo đi những thứ bẩn thỉu và rác rưởi vào máng xối. Những tay chơi đang trú mưa dưới mái hiên của một nhà hàng và dưới mái nhà chờ xe buýt. Chiếc xe buýt duy nhất chạy băng qua họ là chiếc hướng về vùng đất cao bí ẩn High Barnet ở phía Bắc. Gấu váy Louisa đang nặng trĩu nước. Việc đi bộ trở về Kensington chỉ lãng mạn được năm phút thôi, quãng thời gian còn lại sẽ là một sự khốn khổ. Cô cố huy động can đảm để thách thức anh.

“Anh biết đấy, em khá thích ý tưởng đi nhờ. Đây là một chặng đường dài, dù có đi bộ khi trời khô ráo. Và em thì đã đi suốt cả ngày.”

Cách anh nói “ừ” khiến cô cảm thấy trời mưa là do lỗi của cô.

Lúc này khi đã ở trong xe của nhóm, cô nhận ra đây chỉ là một chiếc xe buýt nhỏ được tân trang lại, đã bỏ đi hầu hết các ghế phía sau. Những ống kim loại chìa ra từ phía dưới đống thiết bị và đai an toàn dư thừa treo lơ lửng tự do trên các vách, giống như các giấy màu vương vãi khi một bữa tiệc mới kết thúc. Angie lái xe, còn Ben ngồi ghế trước, gác chân lên bảng điều khiển. Louisa có thể nhìn thấy khuôn mặt Ben trong gương chiếu hậu. Nhìn anh thật hấp dẫn, nhỏ nhắn kiểu Pháp. Nếu ban nhạc không có Adam, Ben sẽ là người đẹp trai nhất. Anh đang đếm số tiền kiếm được từ các hợp đồng biểu diễn, và cảm thấy phấn khích vì họ đã có lợi nhuận, dù mỗi người chỉ được 10 bảng. Anh đưa cho các thành viên tiền giấy và cả tiền xu. Ciaran lẩm bẩm câu cảm ơn khi cầm phần của mình; Louisa vẫn chưa dám nhìn vào mắt anh ta. Adam giao tiền của mình cho Louisa giữ. Cô thấy cảm động bởi cử chỉ tin cậy chỉ có ở những cặp đôi đã kết hôn lâu và cất tiền vào ví một cách khoa trương đến độ không ai có thể lờ đi. Cô đột nhiên thấy bối rối và hài lòng ngồi yên nghe mọi người nói chuyện.

Họ hét lên để át tiếng mưa đang gõ trống trên nóc xe. Ben mới kiếm được một buổi biểu diễn miễn phí tại một trường cao đẳng ở Luton và mọi người đang tranh cãi xem có nên nhận lời hay không. Angie và Ben cho rằng mọi trải nghiệm đều tốt cả, Adam thấy bị xúc phạm vì họ được yêu cầu chơi nhạc miễn phí, còn Ciaran thì đang nói, bằng giọng gần như đầy nước mắt, rằng anh đã làm việc này suốt mười năm và anh chưa từng nghe có ai lọt vào mắt xanh một ông bầu nào ở Luton. Những mười năm, Louisa nghĩ. Anh ta phải già đến mức nào? Ciaran giống như một lời cảnh báo đến từ quá khứ. Khi ba mươi tuổi, lẽ ra người ta phải đang tuột dốc trong sự nghiệp rồi, chứ không phải vẫn còn hy vọng rằng một ngày nào đó nó sẽ cất cánh. Louisa tự hỏi, tại sao anh ta vẫn chưa thành công và làm sao anh ta chịu được việc bị vây quanh bởi những thanh niên nhiệt huyết đến vậy.

“Tôi nghĩ chúng ta nên uống vài ly.” Ben nói.

“Các quán đều đóng cửa rồi.” Angie nói, “Trừ khi mọi người muốn trả tiền để vào club, nhưng tôi cần 10 bảng này.”

Cha mẹ Louisa đang ở Devon cùng với Miranda và Dev. Louisa đang cân nhắc nên ở cùng mọi người trong ban nhạc hay lên giường cùng Adam và quyết định sẽ chơi bài “đi đường dài”. “Mọi người có thể đến nhà tôi.”

“Nhưng còn người nhà em?” Adam hỏi, như thể đó là một cái bẫy.

“Đang đi nghỉ rồi, chị em cũng vậy.” Louisa nói.

Họ đánh xe vào con đường nhỏ. Chiếc xe tải của họ hẳn là phương tiện rẻ tiền nhất đã từng lăn bánh trên lớp đá cuội ở đây.

“Nhà đẹp đấy!” Ben nói.

Ciaran nhìn lên con đường trải đá cuội rồi nhìn sang Adam.

“Tôi rất tiếc, đột nhiên tôi không thấy khát.” Anh ta chui qua cổng khi nó đang đóng lại, mảnh áo đen dài vung lên thành một vòng tròn quanh người như một dũng sỹ đấu bò, và biến mất vào màn đêm.

“Tốt, ít ra đó là câu trả lời cho câu hỏi ai là gã khốn nạn nhất”, Angie nói. “ít nhất là trong tối nay.”

Ngay khi vào nhà, Louisa quyết định “tấn công” hầm rượu của cha mẹ, được xây chìm vào bức tường của phòng giặt là, bắt đầu với một chai Liebfraumilch, món quà cảm ơn của một bệnh nhân dành cho cha cô mà cô biết chắc cha mẹ mình sẽ không bao giờ chạm vào. Cô nhận thấy rằng, khi được uống miễn phí, Adam sẽ không khăng khăng đòi whisky mà sẽ uống rượu vang trắng - thứ đồ uống anh luôn coi thường. Khi cô quay trở lại, cả ba đang cúi người cạnh dàn Bang & Olufsen của cha cô.

“Xịn phết.” Ben nói, “Món này chắc chắn tốn một khoản lớn. Có nhạc gì thế?”

“Không có gì nhiều, tôi nghĩ vậy.” Louisa nói, cô vẫn còn nghe mọi thứ bằng máy cassette. Cô mở hộc kính chứa bộ sưu tập CD của cha. “Chỉ nhạc cổ điển thôi.”

“Chỉ nhạc cổ điển thôi?” Adam lên giọng. “Ôi cô gái đáng yêu của tôi, tôi có rất nhiều thứ để dạy cô đó.” Anh kéo ra một bản thu âm khúc War Requiem của Britten và bật to đến mức tất cả đều giật mình. Angie làm đổ ly nước.

“Chết tiệt, đó là ly cuối cùng rồi.” Cô nói.

“Hãy còn nhiều.” Louisa nói.

“Để tôi đi lấy thêm.” Adam nói. “Dù sao tôi cũng cần vào nhà vệ sinh.”

Ben cúi sát cô đến độ trong lúc bối rối Louisa đã nghĩ anh ta đang muốn hôn cô. “Tôi rất xin lỗi về Ciaran. Đây chính là một mối quan hệ yêu - ghét kinh điển. Ciaran ghét Adam vì Adam luôn đứng phía trước và nhận được tất cả vinh quang và danh tiếng, chưa kể Adam lại còn cực kỳ sát gái nữa, tay khốn.” Ben dường như không nhìn thấy khuôn mặt méo xệch đến mang tai của Louisa. “Và Adam bực tức với Ciaran, tôi đoán rằng, trong sâu thẳm, anh ta biết rõ Ciaran với tài năng sáng tác của mình mới thực sự là linh hồn của ban nhạc.”

“Nếu Ciaran ghét Adam đến thế sao anh ta không bỏ đi và tự lập ra một ban nhạc riêng của mình?” Louisa hỏi.

“Bởi vì Adam đẹp trai và biết hát”, Angie nói đơn giản. “Đó chính là lý do. Ngoài ra, Ciaran đã ba mươi tư tuổi rồi. Adam còn trẻ. Chúng tôi còn trẻ. Chúng tôi đều có thể bắt đầu một lần nữa. Còn Ciaran nghĩ rằng đây là cơ hội thành công cuối cùng của anh ta.”

“Anh ta đúng.” Ben nói.

“Vấn đề là tài năng của cả hai người họ là không thể chối cãi, họ là thiên tài. Tôi và Ben, chúng tôi chỉ là mấy kẻ lao động chân tay - thật đấy, Ben - chúng tôi làm việc chăm chỉ, còn họ chẳng thèm mó tay vào. Đi kèm với nó là cái tính thất thường của nghệ sĩ, kéo chúng ta về với thực tế rằng, đó là một đôi khốn nạn.”

“Anh ta lại bắt đầu nói về Hamburg”, Ben nói. Angie đảo mắt. “Bất cứ khi nào có tranh cãi trong ban nhạc - à, thực ra bất cứ khi nào Adam không được làm theo ý mình, cũng giống nhau thôi - anh ta sẽ nổi giận và dọa bỏ đến sống ở Hamburg.

“Giờ là Berlin, chưa cập nhật hả? Ciaran đã thuyết phục anh ta rằng bức tường sẽ sụp đổ. Adam nghĩ anh ta sẽ làm một ca khúc cách mạng.”

“Như thật ấy!”

“Mein Gott!”

Hai người cười lăn lộn đến chảy nước mắt, như thể việc Adam rời khỏi đất nước chẳng quan trọng, như thể đó chẳng phải điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Có lẽ đối với họ là vậy. “Đừng lo, tôi khá chắc chắn là cô sẽ chữa được tính lông bông của anh ta”, cách Ben nói khiến Louisa cảm thấy mình đang bị trêu đùa.

Adam trở lại cùng một hộp rượu vang. Sau một ly nữa, Angie ngủ thiếp đi trên sofa. Cô đã bỏ đôi giày ướt và bít tất ra, để lộ những móng chân nhìn như những mảnh sỏi. Louisa cảm thấy hơi chút thương hại và thất vọng. Ít nhất cô cũng nên làm gì đó với mái tóc của mình: thuốc nhuộm Henna sẽ làm tóc có thêm chiều sâu.

“Chà, công chúa ngủ trong rừng đây rồi.” Ben nói một cách mỉa mai và khi thấy Adam cười góp vào thì Louisa bắt đầu xấu hổ vì cảm giác nhẹ nhõm của mình.

“Để tôi lấy chăn cho cô ấy.” Louisa nói. “Hai người cũng có thể ngủ lại đây nếu muốn.”

Cô đi lên tầng trên, lục trong tủ tìm chăn thừa. Cô càng sớm “dỗ” Ben vào giấc ngủ thì cô càng có thể nhanh chóng đưa Adam xuống tầng dưới.

Đĩa CD ngừng chơi khi cô bước xuống cầu thang. Đôi chân trần không tạo ra bất cứ tiếng động nào trên thảm, cô dừng lại nửa chừng, vừa đủ để nghe họ nói chuyện. Adam và Ben đã cao giọng suốt đêm và không biết vì thói quen hay đang say xỉn mà không hề hạ giọng xuống.

“Cô nàng đẹp đấy.” Ben nói. Cô tự hỏi sự im lặng của Adam là gì: cô đang tưởng tượng ra một cái nhún vai ngạo mạn, khẳng định anh không mấy để tâm. “Thế cô nàng có biết...?”

Cô gần như nghe được tiếng anh lắc đầu.

“Cũng phải.” Ben nói. “Họ không bao giờ biết, đúng không?”

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.