Ngũ Phú cứ hễ ở cùng Hoàng Bát, mồm miệng lúc nào cũng nhắc tới Lưu Cao Hứng tôi. Hắn bảo lòng bàn chân tôi có nốt ruồi, chân đạp một sao, dẫn đầu nghìn binh. Hắn bảo dạ dày tôi là dạ dày bò, biết nhai lại, lúc nhai lại thì mưu kế liền tuôn ra. Hắn bảo tôi đọc qua là nhớ, một tờ báo lát là đọc xong, số điện thoại công ty tuyển dụng đăng trên báo, số điện thoại cho thuê cửa hàng, số điện thoại môi giới hôn nhân, đều nhớ hết. Tôi từng nói với Ngũ Phú về Hàn Đại Bảo, tôi bảo Hàn Đại Bảo nếu là cá, đó là cá mập, nếu làm quan, chức trưởng phòng lại dùng quyền của chức cục trưởng, hắn không làm được phó. Ngũ Phú lại đem lời này áp dụng lên người tôi. Ngũ Phú nói: "Tôi không phục ai, chỉ phục Lưu Cao Hứng!" Lúc Ngũ Phú chém gió với Hoàng Bát, tôi có nghe thấy, nhưng tôi cố tình làm ngơ, cũng không can thiệp, một tập thể cần có uy quyền của một tập thể, tôi cảm thấy Ngũ Phú và Hoàng Bát nên có ý thức xây dựng người lãnh đạo.
Sáng sớm hôm ấy, Ngũ Phú và Hoàng Bát cùng đi tiểu trong nhà vệ sinh. Hai người họ khi đi tiểu đều đứng cách xa bồn cầu, hơn nữa còn chổng mông lên, nếu không thì dòng nước tiểu sẽ bắn vào tường. Nước tiểu của họ như súng nước, xối đám giòi bọ bắn tứ tung. Hoàng Bát hỏi Ngũ Phú đêm qua có nằm mơ không, Ngũ Phú bảo có, nhưng mơ cái gì thì tỉnh dậy quên sạch rồi. Hoàng Bát bảo tôi thì không quên, một cô gái thành phố đang đi thì gãy gót giày cao gót, tôi liền để cô ấy ngồi lên xe ba gác của mình, tôi bảo sao cô không mặc cái áo đỏ nhỉ? Tỉnh dậy mới hiểu mơ chẳng bao giờ có màu sắc cả. Ngũ Phú nói: "Nói bậy, mơ có màu chứ, Lưu Cao Hứng nằm mơ là có màu đấy!" Ngũ Phú lại kể cho Hoàng Bát nghe rất nhiều ví dụ về tôi, ví dụ như, chúng tôi đi xem phim, cả hai đều không muốn mua vé, không có vé hắn không dám vào, tôi thì nghênh ngang đi vào, lúc vào còn vỗ vỗ bụng người soát vé, người soát vé là một gã bụng phệ. Ví dụ như, cùng thời gian, cùng kéo xe ba gác dạo phố, tôi cứ là thu được nhiều đồ nát hơn hắn. Lại ví dụ như, chúng tôi đạp xe xuống một con dốc thoải rồi ngã, hắn vội vàng bò dậy, tôi bảo: "Đừng vội đứng lên, đã ngã rồi thì nhìn xem dưới đất có cái gì cần nhặt không." Trời ạ, thế mà thật sự nhặt được một đồng xu, năm xu! Lại thêm ví dụ nữa, anh kéo xe ba gác đi trong ngõ phố, anh chú ý cái gì nào, anh sẽ chú ý chỗ nào có cái chai nhựa rỗng, chỗ nào có người xách túi rác, còn tôi đi qua rồi, hỏi con phố này có cửa hàng gì, biết, cửa hàng bán hàng gì; biết, người bán hàng cao thấp béo gầy thế nào đều biết hết.
Ngũ Phú mặt mày nghiêm trọng, nói: "Anh đừng có chọc vào hắn!"
Hoàng Bát nói: "Tôi không chọc hắn, tôi cũng không chọc anh."
Ngũ Phú rất vui, hắn cứ vui là đòi hút thuốc. Ngũ Phú còn ướt nhẹp nước miếng, lấy điếu thuốc từ trong miệng ra đưa cho Hoàng Bát hút. Hoàng Bát vốn không hút thuốc, nhưng Hoàng Bát cũng được sủng mà lo, liền hút hết điếu thuốc, ai ngờ hút xong say thuốc, nôn thốc nôn tháo.
Tôi quở trách Ngũ Phú: "Anh bắt nạt Hoàng Bát à?" Ngũ Phú cười híp mắt lại như khe chỉ: "Kém cỏi, một điếu thuốc thôi mà đã gục rồi!" Nhưng ngày hôm đó Hoàng Bát không ra phố, Ngũ Phú cũng không ra phố, ở nhà chăm sóc Hoàng Bát. Đến chiều, Hoàng Bát hồi phục, rất cảm kích Ngũ Phú, Ngũ Phú liền chửi: "Tôi mất một ngày không đi làm, anh phải đền cho tôi hai mươi tệ!" Hoàng Bát bảo anh kiếm đâu ra hai mươi tệ? Ngũ Phú bảo không kiếm được hai mươi thì cũng kiếm được mười tệ chứ, đưa tôi mười tệ. Hoàng Bát bảo sáng nay tôi ăn sủi cảo thừa của hôm qua, nôn hết rồi, sủi cảo là sáu tệ. Ngũ Phú bảo thế thì cũng phải đưa tôi bốn tệ chứ. Hoàng Bát không đưa, Ngũ Phú liền đến móc túi, sức Hoàng Bát lớn hơn Ngũ Phú, nhưng Ngũ Phú cứ cù nách Hoàng Bát là Hoàng Bát nhũn người ra, Ngũ Phú không móc được tiền trong túi, Hoàng Bát nói: "Là không có tiền, tôi có thể làm việc cho anh."
Ngũ Phú có chuyện gì cần người làm chứ? Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ đến người bảo vệ khu gia đình Ngũ Đạo Hẻm. Thế là, họ lén lút thực hiện kế hoạch trả thù mà họ tự cho là đắc ý.
Trưa ngày hôm sau, Hoàng Bát kéo xe ba gác tới phố Hưng Long tìm Ngũ Phú, hai người cùng tới khu gia đình Ngũ Đạo Hẻm. Hoàng Bát có một đặc điểm, sớm tối đều đội cái mũ bảo hộ màu xanh lá, hắn bảo mười năm trước làm thợ mìn ở công trường hồ chứa nước, đội mũ bảo hộ quen rồi nên không bỏ ra được. Ngũ Phú nói: "Hay là thôn trưởng chiếm vợ anh rồi, nên anh mới sớm đội mũ xanh thế!" Hoàng Bát lập tức trở mặt, chửi: "Đồ chó đẻ!" Ngũ Phú nói: "Anh chửi tôi?" Hoàng Bát nói: "Tôi chửi cái thành phố Tây An này, không có cái thành phố Tây An này, tôi có thể để vợ ở nhà sao?" Ngũ Phú nói: "Anh không bảo với vợ anh là anh ra ngoài vì kiếm tiền cho cô ấy à?" Hoàng Bát nói: "Kiếm cái con mẹ gì, tiền kiếm được ở đâu? Mấy kẻ giàu có kia lái xe con, đeo dây chuyền vàng, dắt thẻ tín dụng, uống rượu Mao Đài, họ nhiều tiền thế rồi mà vẫn vơ vét tiền, vơ vét như quét lá rụng ấy. Tiền cũng là kẻ hợm hĩnh, ai càng nhiều tiền nó càng đổ về phía đó!" Ngũ Phú nói: "Thế thì anh đừng đội cái mũ này nữa." Hoàng Bát nói: "Không đội tôi đau đầu." Ngũ Phú liền cười, nụ cười quỷ quyệt. Hoàng Bát nói: "Anh đừng cười nhạo tôi, Ngũ Phú, anh dám vỗ ngực bảo vợ anh có thể giữ được phòng không sao?" Lần này đến lượt Ngũ Phú tức giận, mặt đen sầm lại, nói: "Anh đi đi, anh đi đi, tôi không cần anh đi theo tôi đến khu gia đình nữa!" Thật sự quay đầu bỏ đi. Hoàng Bát lại mặt dày nói: "Anh đã nói tôi, tôi còn không được nói anh à? Không biết đùa!" Hai người làm hòa với nhau.
Đến ngoài cửa khu gia đình, Ngũ Phú và Hoàng Bát đều không dám trực tiếp đi tới cổng, vòng ra sau cái cây đối diện đường để quan sát. Quả nhiên từ trong khu gia đình đi ra một người đạp xe ba bánh, trên xe ba bánh có một cái sọt đựng rau xanh, nhưng cũng có ba bó lớn báo cũ và ống nhựa cũ, đến cổng khu nhà thì đưa một ít rau cho người bảo vệ. Ngũ Phú suy nghĩ hồi lâu, chợt bừng tỉnh, bảo vệ sở dĩ không cho hắn vào khu, lại cho người bán rau vào khu thu gom đồ nát chính là tham lam số rau người ta cho. Ngũ Phú nói: "Bảo vệ đứa nào cũng đen tối thế cả!"
Hoàng Bát chủ trương chặn người bán rau đó lại, đấm cho một trận, hắn sẽ không dám thu đồ nát nữa.
Ngũ Phú có chút khó xử, người thu mua đồ nát đánh người thu mua đồ nát ư?
Hoàng Bát nói: "Lý Quỳ đánh không được, chẳng lẽ không đánh được Lý Quỷ sao?"
Nhưng người bán rau đã đạp xe ba bánh ra khỏi cổng đi xa rồi.
Bảo vệ ngồi trên ghế nhặt rau hẹ, vừa nhặt vừa hát Tần xoang: "Nhà vua ta ngồi tại..."
Hoàng Bát nói: "Hát cái con mẹ gì!" Hắn bảo ném một hòn đá qua, tay hắn chuẩn, ném trúng thì chạy.
Ngũ Phú vẫn không đồng ý, bảo đá không có mắt, nhỡ trúng đầu, đánh gục, thì đó là do anh ném, không liên quan đến tôi. Hoàng Bát nói: "Có cách rồi!" Ngũ Phú nói: "Cách gì?" Hoàng Bát thì thầm với Ngũ Phú, Ngũ Phú bảo được, cái này anh phải đi mua. Hoàng Bát bảo làm việc cho anh mà còn phải tôi bỏ tiền à? Ngũ Phú bảo tôi đau đầu, đau đầu thật đấy, anh đi mua đi, tôi mua dưa cho anh, dùng tay vạch một vòng tròn to như cái chậu. Hoàng Bát đi đến một cửa hàng tạp hóa mua một tuýp keo tổng hợp, Ngũ Phú lại tự giận mình: "Sao lại vạch cái vòng tròn to thế cơ chứ?"
Mua xong keo tổng hợp, Ngũ Phú ở phía bên đường nhìn bảo vệ cầm rau vào phòng bảo vệ, một tiếng ho vang lên, Hoàng Bát như con mèo lao tới cổng khu nhà, bôi keo lên mặt ghế, cắm đầu chạy băng qua đường. Một chiếc ô tô dừng khựng lại, Hoàng Bát đã né được, tài xế lại thò đầu ra nhổ nước bọt vào hắn: "Tìm chết à?!" Hoàng Bát nhìn ô tô chạy xa dần, lại chửi: "Mày mới tìm chết ấy, phía trước có cầu vượt, mày phi từ trên cầu xuống đi!"
Họ cuối cùng cũng nhìn thấy một màn đặc sắc: Bảo vệ từ trong phòng bước ra, đặt mông ngồi xuống ghế, vẫn đang hát: "Nhà vua ta ngồi tại..." cảm thấy không đúng, dùng tay sờ dưới mông, lập tức nhảy dựng lên, mà cái ghế lại dính chặt vào mông, dùng sức kéo một cái, quần rách toạc.
Sau khi bảo vệ bị trả thù, Ngũ Phú thực hiện lời hứa, hắn mua một quả dưa hấu, nhưng dưa hấu là dưa hấu trồng trong nhà kính, khá đắt, chỉ mua quả to bằng bát ăn cơm, hơn nữa kiên quyết mang về tòa nhà cũ đợi tôi về cùng ăn.
Lúc tôi về, Hoàng Bát đang quét cầu thang, Ngũ Phú lại dúi đầu dưới vòi nước để rửa. Tôi nói: "Ngũ Phú anh lại bị hư hỏa rồi à?"
Cuộc sống thành phố điều chúng tôi sợ nhất là ốm đau, Ngũ Phú ba bữa thì hai bữa bị táo bón, cứ táo bón là đau răng đau đầu, tôi biết hắn không quen với cuộc sống ở đây, luôn căng thẳng lại cứ hay nhớ nhà, hư hỏa liền bốc lên. Ngoài việc mua vài viên thuốc giảm đau, hắn không chịu đi khám bác sĩ, cho rằng đó toàn là phòng khám chui, bắt tôi lấy mảnh sứ chích vào giữa trán hắn để trích máu, hoặc giác hơi, hoặc dùng nước lạnh dội lên đầu.
Tôi hỏi Ngũ Phú có phải lại bị hư hỏa rồi không, Ngũ Phú bảo chiều nay đau đầu lắm, đầu óc như muốn nứt ra, bây giờ không đau nữa. Tôi nói: "Ồ." Cởi giày nghỉ chân, Ngũ Phú lại hỏi tôi: "Anh biết cái gì có thể chữa bệnh không?" Tôi nói: "Lại là bắt tôi chích máu giữa trán cho anh à?" Ngũ Phú nói: "Không phải, tôi hỏi anh ngoài trích máu, giác hơi, dội nước vào đầu còn cái gì có thể chữa bệnh?"
Có lẽ là tôi đã quen trả lời các thắc mắc của Ngũ Phú, cũng là do tôi thích làm thầy thiên hạ, tôi hắng giọng, bảo Ngũ Phú, cũng bảo Hoàng Bát đừng quét cầu thang nữa mà lại đây nghe, tôi nói: "Hai người các anh không phải hôm nay đau đầu, thì ngày mai đau răng, hoặc là không có chuyện gì để nói lại cố tìm chuyện để nói, cứ nói chuyện là lại cãi nhau như một cặp gà chọi, các anh có biết tại sao không, không phải các anh cãi nhau, mà là gan với gan cãi nhau, hỏa gan đều quá vượng cả đấy. Cái gì còn có thể chữa bệnh? Một là tâm phải thản nhiên, đến đâu an phận ở đó, tinh thần thả lỏng. Hai là làm nhiều việc tốt. Ba là..." Tôi còn định nói điều thứ ba, Ngũ Phú cướp lời: "Có những việc có thể làm người ta tức chết, có những việc lại có thể chữa bệnh đấy!" Hắn nói nghe khó hiểu quá. Tôi ngẩn ra một chút, họ nhìn nhau một cái, thế mà òa òa cười lên. Tôi nói: "Nghiêm túc chút!" Ngũ Phú nói: "Chuyện này nghiêm túc không nổi." Hai người liền tranh nhau kể lại quá trình trả thù bảo vệ, nói xong, Ngũ Phú nói: "Thế nào, chúng tôi là thế này này?" Hắn giơ ngón tay cái lên.
Ồ, hóa ra là vậy. Tôi không tán thành việc họ đi trả thù bảo vệ, tôi càng không thể dung thứ cho việc họ dùng cái vẻ mặt đó đối xử với tôi, tôi giơ ngón tay út về phía họ, lại nhổ một bãi nước bọt lên ngón út, tôi nói: "Đồ hạ lưu!"
Thái độ của tôi khiến họ bất ngờ, như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, nhưng họ không thể làm trái tôi, miệng ấp úng, bảo rằng thì cũng phải xả cục tức chứ! Tôi bảo xả cục tức xong anh lại càng không vào được khu gia đình! Ngũ Phú bảo không vào thì không vào. "Thối quá!" Tôi quở trách Ngũ Phú, anh đến nhặt đồ nát kiếm tiền hay đến để dỗi người ta? Ngũ Phú anh không yêu tiền à, anh tức giận với bảo vệ là đang tức giận với tiền đấy à! Tôi nhìn thấy thân hình Ngũ Phú co rút lại, như một ngọn cỏ đang héo rũ, vẻ đáng thương của hắn hiện ra, mắt nhìn tôi, tôi nghĩ đến ánh mắt của con cừu trước khi bị giết thịt cũng y hệt như thế này.
Hắn nói: "Vậy anh bảo phải làm sao?"
Tôi nói: "Tìm đến tôi rồi chứ gì, giấu tôi không được đúng không?"
Hắn nói: "Không phải muốn giấu anh, tôi sợ đến đó đánh nhau, tôi và Hoàng Bát có thể đánh nhau, anh không thể đánh nhau, anh đánh không lại người ta lại không chịu nổi đòn của người ta..."
Tôi nói: "Mao Chủ tịch có phải là nhà quân sự không?"
Hắn nói: "Ý gì?"
Tôi nói: "Mao Chủ tịch cả đời chưa từng cầm súng! Biết không hả?!"
Ngũ Phú tất nhiên đã từng xem phim chiến tranh có Mao Chủ tịch, hắn biết Mao Chủ tịch chưa bao giờ cầm súng, nhưng hắn không hiểu tôi đột nhiên nhắc đến Mao Chủ tịch là có ý gì, hắn bắt đầu lảm nhảm nói năng lộn xộn, như nấu cháo trong nồi đất, chẳng qua vẫn là bảo vệ bắt nạt tôi mà anh không cho trả thù, thế thì làm sao vào khu gia đình được, anh có thể để tôi vào khu gia đình không? Tôi không tiếp lời hắn, đi, lấy giày vải của tôi lại đây. Ngũ Phú lại bảo Hoàng Bát: "Lấy đi!" Hoàng Bát lên lầu lấy giày vải, để tôi xỏ vào, rồi lại mang giày da lên lầu.
Chúng tôi bắt đầu ăn quả dưa hấu đó. Lúc kiếm tiền có thể quên ăn quên uống, lúc ăn uống có thể quên kiếm tiền, vừa nói ăn dưa hấu, Hoàng Bát vung tay nói: "Ăn, không nói nữa!" Tôi và Ngũ Phú cũng vung tay một cái: "Không nói nữa, ăn!" Vì dưa hấu là do Ngũ Phú mua, Ngũ Phú liền thấy tự hào, hắn đích thân cầm dao cắt dưa, một quả dưa chia làm ba phần lớn. Nhưng ba phần lớn cắt không đều, hắn cắt một miếng từ phần nhiều hơn nhét vào miệng mình, không ngờ phần này lại thành ít hơn, lại cắt tiếp một miếng từ phần khác, nhìn một chút, lại nhét vào miệng mình. Hoàng Bát liền cáu, mắng bây giờ bọn làm quan tham ô, anh Ngũ Phú cũng ăn thêm chiếm thêm, anh chia nữa là cho anh ăn hết một mình đấy! Liền vơ lấy một phần ăn luôn.
Hoàng Bát ăn dưa không nhả hạt, miệng nhai qua lại mấy cái, một phần dưa lớn đã vào bụng, rồi ngây mắt nhìn Ngũ Phú ăn. Ngũ Phú lại cứ nhai kỹ nuốt chậm, gần như là đang dùng lưỡi liếm, liếm một cái, nói: "Dưa thành phố rốt cuộc vẫn ngọt hơn dưa quê!" Tôi nói: "Thành phố trồng dưa trên tấm bê tông à?!" Làm hắn sặc đến mức không nói thêm lời nào nữa.