Tôi rốt cuộc đã không đi tới công ty của Vi Đạt, bởi vì Ngũ Phú thực sự không thể sống thiếu tôi. Tôi đã nói rồi, kiếp trước có lẽ là Ngũ Phú nợ tôi, hoặc là tôi nợ Ngũ Phú, kiếp này nó như củ cải nóng dính vào răng chó, tôi khó lòng mà vứt bỏ được. Ngũ Phú biết chuyện này, nó khóc lóc nói rằng nó làm được, nó có thể một mình ban ngày đi nhặt phế liệu, tối về thôn Trì Đầu ngủ, nó không chạy lung tung đi đâu cả, người ta chửi nó nó không cãi lại, người ta đánh nó nó không trả đòn, nếu nó nhớ tôi nó sẽ tới công ty thăm tôi. Nó càng nói thế tôi lại càng cảm thấy mình không thể rời bỏ nó, tôi quyết định không đi đâu cả, Ngũ Phú liền nằm rạp xuống đất dập đầu với tôi.
"Đứng lên, Ngũ Phú, đứng lên!" Tôi nói, "Chân cậu mềm đến thế sao, chuyện bé tẹo thế mà cậu đã quỳ xuống dập đầu? Đi, mua ít rượu về, anh em mình uống một chút!"
Ngũ Phú xách về cả một xâu bia lớn, nó gần như dùng hết thu nhập mấy ngày của mình để mua rượu, gọi cả Hoàng Bát, Hạnh Hồ và Chủng Trư tới phòng nó, nói là nó mừng sinh nhật, cứ thoải mái mà uống, uống cho say, uống cho chết thì thôi. Chúng tôi đều uống say bí tỉ. Ngũ Phú muốn đi vệ sinh, đi một hồi lâu không thấy ra, tôi tưởng nó say nằm trong nhà vệ sinh rồi, chạy qua xem, nó thực sự đang ngồi dưới đất, không đứng dậy nổi, mà tay vẫn cầm một chai rượu. Nó nói: "Cao Hứng, anh em à, tôi chẳng có gì báo đáp anh, tôi uống rượu, tôi uống cho mình say..."
Tôi nói: "Cậu say rồi."
"Không, tôi còn muốn uống!" Nó nâng chai lên ừng ực rót vào miệng thêm một chặp. "Cao Hứng, tôi không phải đàn bà, nếu tôi là đàn bà tôi sẽ để anh giày vò tôi, tôi không phải đàn bà, tôi chỉ còn cách để mình khổ sở mà báo đáp anh, uống cho dạ dày xuất huyết để báo đáp anh!"
Tôi giật lấy chai bia, cõng nó ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi không tới công ty của Vi Đạt, Mạnh Di Thuần tất nhiên có chút thất vọng, nhưng cô ấy cũng không nói gì thêm. Tôi vẫn cứ cách một hai ngày vào buổi trưa lại đạp xe ba bánh đi thăm cô ấy, có lúc cô ấy ở tiệm làm đẹp, có lúc không. Những lúc không có ở đó, tôi lại dùng đá vẽ vạch lên bức tường đối diện tiệm, đây là quy ước của chúng tôi, cô ấy có thể biết tôi đã tới. Chỉ cần cô ấy có ở đó, cô ấy chạy lại, trong tay chắc chắn cầm một chiếc ca trà bắt tôi phải uống hết một ca nước trà. Trên ca trà có vết son môi, tôi nói: "Tôi uống từ chỗ vết son môi." Cô ấy chỉ cười.
Tôi hỏi: "Có tiến triển gì không?"
Đây dường như đã trở thành câu hỏi theo thói quen. Ban đầu Mạnh Di Thuần còn nói vài lời than phiền với tôi, về sau thì không muốn nhắc đến những câu hỏi như vậy nữa, cô ấy có chút cáu kỉnh: "Anh có phiền không hả?!" Đưa cho tôi một gương mặt phờ phạc.
Tôi không trách cô ấy, chỉ tràn đầy nhiệt huyết tới thăm cô, lúc về trong lòng lại như bị nhét một nắm cỏ rối.
Vụ án mạng bao giờ mới phá được đây? Tôi không rõ rốt cuộc cô ấy kiếm được bao nhiêu tiền, mà Vi Đạt cùng đám ông chủ của cô ấy có thể đưa cho cô bao nhiêu tiền, còn số tiền tôi đưa cô ấy thì có ích gì chứ? Nghĩ lại, đây là điều tôi thấy khó chịu nhất. Lúc đầu tôi đi đưa tiền, cảm giác mình như vị hiệp sĩ thời xưa vậy, nhưng vụ án thì mịt mờ không hồi kết, tôi lại đi đưa tiền, chẳng còn cái vẻ đắc ý đó nữa, hơn nữa lại sợ cái nét buồn thoáng qua trên mặt cô ấy trong khoảnh khắc đưa tiền cho cô, mặc dù cô ấy vẫn đang cười, đang nói những lời cảm kích tôi.
Tôi nói: "Có lẽ nhanh thôi là phá được rồi."
Cô ấy nói: "Sao tôi lại hại nhiều người thế này..."
Trong thời gian này, tôi từng nghĩ tới việc mình sẽ tới quê nhà của cô ấy một lần, để truy hỏi và thúc giục cục công an, cùng với nhân viên công an đi phá án, nhưng những ý nghĩ này sao có thể thực hiện được chứ? Tôi thậm chí còn nghĩ tới việc dùng giấy dán thành một cái thùng để đi dọc phố quyên góp. Khi đề cập ý tưởng của mình với Mạnh Di Thuần, cô ấy khóc, nói rằng Vi Đạt cũng từng nghĩ tới việc thông báo tình cảnh của cô cho tòa soạn, cô đã từ chối, làm vậy có lẽ toàn xã hội sẽ quyên góp được chút tiền, nhưng cũng đồng thời xã hội sẽ biết thân phận của cô, cho dù vụ án có phá được thì người đời sẽ nhìn cô thế nào đây, mọi việc chỉ có thể âm thầm gom góp tiền.
Nhưng gom góp tiền kiểu này thì đến bao giờ chứ?!
Tôi chuẩn bị kể chuyện này cho Ngũ Phú, Hoàng Bát và vợ chồng Hạnh Hồ, hy vọng họ có thể nghĩ ra cách gì đó. Mặc dù Mạnh Di Thuần từ lâu đã là Bồ Tát của tôi, nhưng nếu họ biết thân thế của Mạnh Di Thuần, liệu có ai chịu tin một kỹ nữ lại có thể là Bồ Tát? Tôi suy nghĩ mấy ngày, nghĩ đến đau cả đầu. Thế là tôi lấy cớ đi phố Tháp có việc để dẫn họ tới thăm tháp Bồ Tát Xương Quai Xanh, kể cho họ nghe câu chuyện về Bồ Tát Xương Quai Xanh rồi mới nói ra khốn cảnh của Mạnh Di Thuần, họ đều thở dài.
Hạnh Hồ hỏi: "Tên là gì nhỉ?"
Tôi nói: "Tên là Mạnh Di Thuần."
Hạnh Hồ nói: "Có phải người mà anh từng nói với em là sáng dậy nghĩ tới không?"
Tôi nói: "Đúng là cô ấy."
Hạnh Hồ nói: "Sao anh không dẫn cô ấy tới gặp em?"
Tôi nói: "Anh ngại."
Hạnh Hồ nói: "Em chỉ nói mình khổ như Tô Tam, không ngờ còn có nỗi oan như Đậu Nga! Anh định tính thế nào?"
Tôi nói: "Anh phải nhờ em nghĩ cách giúp."
Hạnh Hồ nói: "Thế em biết rồi."
Hạnh Hồ đã vài lần bàn bạc với Ngũ Phú, Hoàng Bát, cuối cùng đạt được thỏa thuận là: mỗi người mỗi ngày bớt ra hai tệ, để tôi chuyển cho Mạnh Di Thuần. Để Ngũ Phú, Hoàng Bát và Hạnh Hồ bỏ tiền ra, đây không phải là chủ ý ban đầu của tôi, nhưng quyền hạn và khả năng của Hạnh Hồ cũng chỉ có thể khiến Ngũ Phú, Hoàng Bát cùng với chính cô ấy quyên góp, mỗi người hai tệ một ngày con số không lớn, nhưng đã cho thấy sự công nhận và ủng hộ của họ đối với tôi và Mạnh Di Thuần. Từ đó về sau, mỗi tối Hạnh Hồ lại như người đi thu tiền điện, cô ấy ôm cái vò gốm từng đựng kê, lần lượt bắt mọi người nhét hai tệ vào. Tôi cũng nhét hai tệ. Hạnh Hồ và Chủng Trư là một nhà, vốn chỉ ra một phần, mà Chủng Trư cứ do dự, cuối cùng vẫn nhét thêm một phần của anh ta nữa.
Tôi gọi họ là những người bạn nhặt phế liệu của mình, thật biết ơn những người bạn nhặt nhạnh này! Chẳng dưng không cớ ai chịu đưa cho bạn lấy một xu? Đi mua hàng trong trung tâm thương mại, đi ăn cơm trong quán, thiếu một xu liệu bạn có mua được một cây kim không, có ăn được một bát mì không?
Năm ngày sau, tôi đem số tiền quyên góp năm mươi tệ của họ giao cho Mạnh Di Thuần, Mạnh Di Thuần lại nổi trận lôi đình với tôi.
Cô ấy nói: "Ai cho phép anh kể chuyện của tôi cho họ, anh muốn để tất cả người Tây An đều biết tôi là kỹ nữ hả? Tôi chính là kỹ nữ! Tôi không cần sự thương hại của mấy người đó! Anh tôi chết oan thì cứ để anh ấy làm oan hồn đi, vụ này tôi cũng không phá nữa! Anh đừng tới tìm tôi nữa! Số tiền anh đưa tôi, tôi sẽ trả lại! Trả lại không thiếu một xu!"
Cô ấy gào thét một cách vô nghĩa, rồi oà khóc nức nở. Tất nhiên tôi cảm thấy oan ức, còn muốn giải thích là Ngũ Phú, Hoàng Bát, vợ chồng Hạnh Hồ tuyệt đối không có ý chế giễu cô ấy, Mạnh Di Thuần vẫn ném tiền trả lại tôi, đẩy tôi ra cửa, rồi khóa cửa lại thật chặt.
Mạnh Di Thuần sao lại như thế này? Tính cách cố chấp và cuồng loạn kiểu này trước đây tôi đâu có phát hiện ra? Có lẽ chính tính cách ẩn giấu này của cô ấy là nguyên nhân khiến cô đi đến bước đường này, cô ấy và tên sát nhân kia, cũng là bạn trai cô, có phải cứ như vậy mà dẫn đến chia tay, cũng khiến cô sau khi vụ án xảy ra lại dấn thân vào con đường kỹ nữ?
Trong lòng Mạnh Di Thuần, có lẽ vốn dĩ chưa bao giờ coi trọng tôi thì phải.
Tại sao nhỉ, nếu cô ấy đã coi tôi là người của mình, cô ấy sẽ không nổi cáu với tôi như vậy. Tôi nhớ lại giấc mơ từng có, cô ấy vẫn chỉ coi tôi như một người bạn mà thôi, cô ấy nói với tôi về thân thế của mình, có lẽ là vì thân phận từ huyện thành tới Tây An mà nảy sinh khao khát được trút bầu tâm sự với tôi, chịu tiếp tục qua lại với tôi, có lẽ vì tôi còn có thể nói chuyện cùng cô ấy, chúng tôi có ngôn ngữ chung. Mà một khi sự việc xảy ra khiến cô ấy cho rằng làm tổn hại tới lợi ích của mình, cô ấy giống như cây xấu hổ thu mình lại, ích kỷ, hoàn toàn cắt đứt với thế giới bên ngoài.
Mạnh Di Thuần, cô làm như vậy sẽ tổn hại tình cảm đấy.
Có lẽ Mạnh Di Thuần đối với tôi vốn chẳng có tình cảm gì, Mạnh Di Thuần đối với bất cứ ai cũng không thể có tình cảm nữa.
Tôi rời khỏi tòa nhà Mạnh Di Thuần thuê ở, khắp phố cây cối bắt đầu rụng lá, tôi không thổi sáo, cũng không rao, đạp xe ba bánh tới đầu ngõ Thập Đạo phố Hưng Long, ngồi phịch xuống đất, lười chẳng muốn động đậy gì nữa.
Đầu ngõ Thập Đạo có một cây óc chó trăm năm, hoa rụng xuống, tựa như đầy đất là sâu róm. Cây óc chó rụng hoa, mùa hè sắp qua rồi, thời tiết chắc dần dần mát mẻ rồi nhỉ. Sao lại khiến sự việc ra nông nỗi này, cuộc sống thành thị sao cứ như đánh một miếng sắt, chốc lát nhét vào trong lửa chốc lát lại quẳng vào trong nước thế này? Tôi nhìn chằm chằm vào những bông hoa óc chó, hoa óc chó thực sự biến thành sâu róm, nguệch ngoạc dường như đang bò về phía tôi.
"Này, Lưu Cao Hứng!"
Có một người đeo kính đang gọi tôi. Tôi nhận ra gã, là người ở khu gia đình phía trước, gã bảo tôi đạp xe ba bánh tới dưới tòa nhà số 5 của khu gia đình, gã có sách báo cũ bán cho tôi, nói xong tự gã đi trước. Người đeo kính thường đều là người có tri thức, trí thức thì không bao giờ nói chuyện với người phàm, tôi cũng chẳng hỏi gì thêm, đợi gã đi rồi, xoa xoa mặt, làm cho mình hoạt bát lên, đẩy xe ba bánh tới tòa nhà số 5.
Tôi đỗ xe ba bánh dưới tòa nhà số 5 đã lâu, nhưng không thấy gã xuống, đến khi xuống thì chẳng cầm theo sách báo cũ nào cả. Gã nói hỏng rồi, chìa khóa để quên trong phòng, cửa không mở được, hỏi tôi có thể trèo từ bậu cửa sổ qua để chui vào trong phòng không. Tôi theo gã lên tầng bốn, mà trèo qua bậu cửa sổ hẹp như thế để đẩy cửa vào nhà, tôi không dám. Gã kia lo đến mức cháy cả người, tôi nói: "Tôi giúp anh mở cửa."
"Anh có mang chứng minh thư không?"
Gã không mang, tôi liền tìm trong túi của mình, chứng minh thư của tôi được bỏ trong người, bởi vì cảnh sát trên đường phố hễ nhìn thấy người đạp xe ba bánh, xe kéo là thường hay kiểm tra. Gã nói: "Dùng chứng minh thư để mở?"
Tôi nói với gã, tôi từng nghe cháu tôi nói, dùng chứng minh thư nhét vào khe cửa bên chỗ ổ khóa, vừa lắc cửa vừa nhét vào, là có thể mở được cửa, nhưng tôi chưa từng mở bao giờ, chúng ta thử xem sao. Tôi liền thử như thế, vậy mà thực sự mở được cửa, chúng tôi đều rất vui mừng, gã ôm ra một đống lớn sách báo cũ bán cho tôi.
Tôi vừa ôm sách báo cũ xuống lầu, bà lão ở cửa ra vào khác chở một bao gạo tới bằng xe đạp, bà lão này mỗi lần gặp tôi đều cười với tôi, tôi vốn có thiện cảm với bà, liền nói: "Bà lại đi mua gạo à?" Bà nói: "À, mua gạo." Tôi nói: "Có ai giúp bà vác lên lầu không?" Bà nói: "Tôi đợi cháu trai về." Tôi giúp bà vác lên trên, nhà bà ở tầng bảy, vác lên tới nơi, bà nói: "Anh là người ở đâu?" Tôi nói: "Thương Châu." Bà nói: "Ồ, nơi đó tôi từng tới, khổ sở lắm." Tôi nói: "Cũng tạm ạ." Bà rút ra hai tệ muốn trả tôi, tôi không lấy. Giúp vác một bao gạo còn lấy tiền của người ta sao? Bà nói: "Anh không lấy thì tôi nợ nhân tình của anh rồi, anh phải nhận lấy." Câu này khiến tôi nghe không thoải mái chút nào, bà không muốn mắc nợ nhân tình, vậy thì lòng tốt giúp đỡ của tôi coi như mất sạch, nói đi cũng phải nói lại, vác một bao gạo lên tầng bảy cũng chẳng đáng hai tệ, nhưng nếu bà muốn rút hai tệ ra để tôi vác bao gạo lên tầng bảy thì tôi còn chẳng muốn vác cơ!
Tôi đi xuống lầu, cái gã tôi giúp mở cửa kia đang nói chuyện với một người khác. Một người nói: "Giáo sư, ông để quên chìa khóa ở nhà à?" Một người nói: "Chứ còn sao nữa." Một người nói: "Thế mở thế nào?" Một người nói: "Cái thằng nhặt phế liệu đó giúp tôi mở đấy, nó lấy chứng minh thư nhét vào khe cửa, nhét nhét là mở được!" Một người nói: "Thằng nhặt phế liệu mà biết mở cửa? Nó hay tới khu mình đấy, phải đề phòng thôi!" Một người nói: "Người trông cũng thật thà lắm." Một người nói: "Thật thà mà biết dùng chứng minh thư mở cửa á?!"
Tôi lập tức phẫn nộ, nói: "Các người phải trông chừng cửa nẻo cho kỹ đấy, coi chừng tôi trộm mất!"
Hai người kia tỏ ra rất lúng túng, nhìn nhau một cái, đi vào cửa ra vào rồi không thấy đâu nữa. Tôi đi ra phía cổng khu, thề là sẽ không tới cái khu gia đình này nữa, mà bà lão lại chạy lon ton tới, vẫn cứ nhất định phải đưa tôi hai tệ, tôi không ngoảnh đầu lại bước đi, bà ở phía sau nói: "Này, này, anh làm tôi vừa nhìn thấy anh là thấy áy náy rồi đấy à?"
Tôi rời khỏi khu gia đình, đạp xe ra đường lớn. Trấn Thanh Phong có hơn mười ngõ hẻm dọc ngang, từ ngõ nào cũng có thể vào trấn, trong ngõ anh nhìn thấy con gà mào cục tác kia là biết nhà ai, con lợn nái vểnh cái đuôi nhỏ đòi đi ỉa kia cũng biết là nhà ai nuôi, ông lão kia đi tới, trên cổ cõng một đứa bé, thông gia của ông lão này là mặt rỗ hay là trọc đầu, đứa bé cõng trên cổ là cháu trai hay cháu ngoại, trong lòng anh biết rõ mồn một... Nghĩ mấy chuyện này làm gì? Có ai dùng dây thừng trói anh vào thành phố đâu?! Đã tới thành phố thì nói tiếng thành phố đi! Tôi vốn định đỗ xe ba bánh bên bồn hoa, ngồi ở đó hút một điếu thuốc, phía trước có cảnh sát, lại đạp xe ba bánh tới dưới một bức tường thấp, ngồi xuống ủ rũ.
Mạnh Di Thuần. Sao tôi cứ ngồi xuống là trong đầu lại nghĩ tới cô ấy.
Làm việc tốt bây giờ rất khó, Mạnh Di Thuần đã từng bảo tôi, trên phố có người thấy kẻ cướp giật túi xách của phụ nữ mà vì nghĩa quên thân đuổi theo kẻ cướp, kết quả bị kẻ cướp đâm một dao, có người bế người bị thương hôn mê trên phố đi cấp cứu nhưng không cứu được, mà người nhà người chết tới bệnh viện lại không buông tha người kia, nói là do anh ta gây thương tích. Tôi giúp mở cửa, liệu có phải tất cả các nhà trong tòa nhà đó đều phải thay cửa chống trộm mới không? Lời bà lão nói là đúng, bà móc ra hai tệ, bà không nợ nhân tình của tôi nữa. Ở trấn Thanh Phong có lẽ là dựa vào chữ "tình" để làm ấm lòng tất cả mọi người, nhưng ở thành phố Tây An này ngoài sự duy trì của pháp luật và tiền bạc, còn ai tin ai được nữa chứ?
Anh nghi ngờ Mạnh Di Thuần không có tình cảm với anh, không có tình cảm với bất cứ ai, vậy tại sao Mạnh Di Thuần lại hết lần này tới lần khác qua lại với anh, là để mắt tới chút tiền đó của anh à, anh thì có bao nhiêu tiền chứ?! Thật là nhỏ mọn, hơn nữa còn quá nhạy cảm! Còn nữa, Lưu Cao Hứng, tại sao anh lại đưa tiền cho Mạnh Di Thuần, tại sao lần nào đưa tiền cho Mạnh Di Thuần xong anh cũng đắc ý? Anh chỉ cảm thấy mình không phải là kẻ nhặt phế liệu mà là anh hùng khi Mạnh Di Thuần gặp khó khăn! Còn nhớ giấc mơ từng mơ không, đó là anh đang nói chuyện với một cái cây, anh nói: "Vụ án mạng tốt nhất là cứ mãi đang phá, lại mãi mãi không phá được." Ý gì đây? Hy vọng cô ấy mãi mãi là kẻ yếu đuối, yếu hơn cả anh, để anh có thể khống chế cô ấy? Hèn hạ thật, hèn hạ!
Vào khoảnh khắc đó, tôi bừng tỉnh hiểu ra tại sao Mạnh Di Thuần lại phản cảm việc tôi kể chuyện của cô ấy cho Ngũ Phú, Hoàng Bát và vợ chồng Hạnh Hồ. Tôi quyết định sẽ còn đi tìm Mạnh Di Thuần, chuyện của cô ấy tôi có trách nhiệm giữ bí mật cho cô, tôi kiểm điểm lại sự nhạy cảm đa nghi và yếu đuối của mình, lần tới đi đưa tiền tuyệt đối không có yêu cầu gì khác đối với cô ấy, cô ấy có chủ động với tôi thế nào đi nữa, tôi cũng không, tất cả cứ để đến khi vụ án phá được rồi hãy tính.