Cao Hứng

Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương bốn

❊ ❊ ❊

Tại phố Hưng Long có người đang trồng cây, đào một cái hố vuông, bên cạnh hố đặt một thân cây to bằng miệng bát, cành lá đã bị cưa hết, chỉ còn lại cái thân gầy như cánh tay, tim tôi bỗng thắt lại. Trước đây tôi từng mơ thấy mình ngồi trên một tảng đá trắng dưới gốc thông cong ngoài thành, tỉnh dậy liền nghĩ, có khi nào mình cũng là một cái cây mọc trong thành phố này không. Mình chính là cái cây này sao?

Tôi nói: Ngũ Phú, cậu nhìn xem đó là cây gì?

Ngũ Phú nói: Tử hòe.

Tôi nói: Được.

Ngũ Phú nói: Được?

Tôi nói: Sau này cậu phải bảo vệ cái cây này.

Ngũ Phú ngơ ngác, vẻ khờ khạo lại hiện ra, há hốc mồm.

Tôi nói: Mồm!

Cậu ta khép miệng lại.

Phố Hưng Long nằm ở góc đông nam của Tây An, phân về cho tôi và Ngũ Phú là mười con hẻm dài. Trùng hợp là ngay ba ngày trước khi chúng tôi đến Tây An, ông già chuyên nhặt rác ở khu này đã bị xe đụng chết khi sang đường. Đây là Hàn Đại Bảo kể cho tôi, tôi bảo mệnh tôi cứng, đáng đời ông già đó phải dọn chỗ cho chúng tôi. Tôi mua một chai rượu vẩy lên mặt đường, tế lễ cho vong linh đáng thương, cầu xin ông ta đừng oán trách tôi và Ngũ Phú. Ngũ Phú không hiểu vì sao tôi lại vẩy rượu lên đường, nói phí của quá, tôi không thể nói, sợ cậu ta từ đó mà sinh bóng ma tâm lý, bởi vì cậu ta sang đường lúc nào cũng do dự không quyết, mà một khi thấy xe cộ qua hết rồi lại chạy như có chó sói đuổi theo. Đây là chuyện không còn cách nào khác, cậu ta bẩm sinh không có khí chất của người thành phố, ví dụ như Bắc Qua ở trấn Thanh Phong gọi là Bắc Qua, nhưng người Tây An đều gọi Bắc Qua là Nam Qua, Hàn Đại Bảo ở thôn Trì Đầu đã dặn cậu ta rồi, thế mà đến phố Hưng Long thấy Nam Qua cậu ta vẫn nói: Nhìn kìa, Bắc Qua trong thành phố to chưa!

Hàn Đại Bảo dẫn chúng tôi tới phố Hưng Long rồi đi mất, còn chuyện nhặt rác thế nào, Hàn Đại Bảo không hề dạy chúng tôi, Ngũ Phú ngược lại còn kêu đói bụng. Bụng Ngũ Phú như có con sâu đói, lúc nào cũng thèm ăn! Đến chỗ rẽ vào một tiệm mì cắt của người Sơn Tây, tôi gọi bốn bát mì, Ngũ Phú đòi năm bát, tôi cũng nhấn mạnh: Tất cả đều thêm thịt sốt! Ngũ Phú ngồi xổm trên ghế, đôi giày của cậu ta phía trước đã thủng lỗ, mặt giày bẩn thỉu không chịu nổi, ba con ruồi đậu trên đó đang rửa mặt. Tôi nói: Ngũ Phú! Ra hiệu cho cậu ta ngồi xuống tử tế. Ngũ Phú không thèm để ý, cứ kêu gào trong hũ ớt sao không còn ớt: Ông chủ, ớt chưng dầu đâu! Môi miệng chép chép kêu sồn sột. Tôi lại nói: Ngũ Phú, Ngũ Phú! Ý muốn bảo cậu ta hạ thấp giọng xuống, Ngũ Phú lại gào lên tỏi đâu, không còn tỏi à, mang một củ tỏi đây! Tôi buông bát, không ăn nữa, tức giận lườm cậu ta, cậu ta chỉ mải mê húp mì, lưỡi còn chưa kịp nuốt đã lại gào lên lấy thêm hai bát nước luộc mì! Người trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía này, tôi hạ giọng nói: Cậu chưa bao giờ được ăn cơm à?! Cậu ta ngẩng đầu lên, nhưng lại quan tâm bảo tôi: Ăn đi, Ha Oa, cơm đang ở trước mắt đây này!

Ông chủ quán không hề mang nước luộc mì lên. Ngũ Phú đành uống trà đãi khách trên bàn, uống một ngụm lớn, ùng ục trong miệng kêu sòng sọc, không ngừng nghỉ, như thể đang súc miệng, muốn rửa trôi hết cặn cơm dính trong kẽ răng vậy. Ông chủ cứ ngỡ Ngũ Phú nhổ nước súc miệng xuống đất, quát tháo nhân viên phục vụ mang ống nhổ ra, Ngũ Phú lại co thắt cơ mặt một cái, ợ một tiếng, nuốt luôn ngụm trà vào bụng.

Ra khỏi quán, tôi cười không ngớt!

Ngũ Phú hỏi: Cậu sao thế?

Tôi nói: Cậu nhớ kỹ cho tôi, sau này ăn cơm ở bất cứ đâu cũng không được ngồi xổm trên ghế, không được chép miệng, không được gào to khen ngon, không được súc trà trong miệng, đã súc thì đừng có nuốt!

Tôi nghiêm khắc dạy bảo Ngũ Phú, Ngũ Phú bỗng chốc ỉu xìu, cậu ta nói: Vừa rồi tôi mất mặt lắm à?

Tất nhiên là mất mặt rồi. Sau khi bị tôi dạy dỗ, Ngũ Phú lại trở nên lúng túng không biết phải làm sao, cậu ta nói nhiều quy tắc quá, thế thì làm sao mà thoải mái được? Cậu ta nói: Tôi nhớ Cúc Nga rồi.

Cúc Nga là vợ cậu ta, cậu ta ngồi trên bệ đá bên đường, mặt mày ủ rũ như bị sương muối bao phủ.

Tại sao tôi lại mang theo một kẻ vô dụng thế này chứ? Tôi muốn nói cậu mới đến đã muốn về à, cậu về đi, nhưng đến đường ra khỏi thành phố Tây An cậu ta còn không tìm được nữa là, tôi thấy tội nghiệp cho cậu ta, hơn nữa, không có tôi, còn ai chịu cưu mang cậu ta nữa chứ? Tôi đỡ cậu ta từ trên bệ đá lên: Ngũ Phú, cậu nhìn tôi này!

Nhìn tôi, nhìn tôi này!

Đôi mắt Ngũ Phú đờ đẫn vẩn đục, như mắt cá chết, chưa đầy mười giây, ánh nhìn đã lệch đi.

Nhìn tôi, nhìn đi!

Tôi nói: Cậu dám nhìn thẳng vào tôi, thì cậu mới đối mặt được với thành phố Tây An này! Đừng có xụ mặt, mặt cậu khổ sở trông khó coi lắm! Tôi muốn đổi tên cho mình, cậu có biết tôi muốn đặt tên là gì không?

Đổi tên á? Mắt Ngũ Phú mở to: Đặt tên gì?

Cao Hứng (Vui vẻ).

Cao Hứng?

Đúng là Cao Hứng, Lưu Cao Hứng! Sau này không được gọi là Lưu Cáp Oa nữa, gọi Lưu Cáp Oa tôi sẽ không trả lời đâu, tên tôi là Lưu Cao Hứng!

Tôi thấy cái tên mình đặt hay quá. Sao mình lại có thể đặt được cái tên hay thế này nhỉ! Vì thế tôi gợi ý Ngũ Phú cũng nên đổi tên mới, Ngũ Phú lại nói tên tuổi thì chẳng qua cũng chỉ là một cái tên, gọi là chó con thì thành chó à, tôi gọi là Ngũ Phú Phú thì sao nào?! Tôi bảo Ngũ Phú, tên cậu nghe như là "không có tiền" (vô phú), nên cậu mới không giàu lên được, tên tuổi là rất quan trọng, vừa nãy đến phố Hưng Long tôi thấy tên phố cát tường nên mới chợt nghĩ, Mỹ Quốc, Đức Quốc, Anh Quốc, Pháp Quốc cái tên hay biết bao, đương nhiên chúng đều là những cường quốc, Campuchia, Nepal, Myanmar, không phải là trại thì cũng là bùn lầy cỏ dại, thế thì làm sao mà mạnh được? Hơn nữa, vật lớn tên cũng lớn, vật nhỏ tên cũng nhỏ, muỗi gọi là con dĩn, hổ mới gọi là con hổ. Ngũ Phú nói: Chuột to không, sao cũng gọi là lão thử (chuột)? Hừ, thật không uổng công cậu ta có thể nói ra câu này! Tôi nói: Ngũ Phú, cậu linh hoạt lên rồi đấy nhé, chỉ dựa vào câu này thôi là cậu có thể đứng vững ở Tây An rồi! Tôi tiếp tục giảng cho Ngũ Phú nghe, viết tên cũng như viết bùa, đọc tên cũng như niệm chú, ở trấn Thanh Phong tôi tên Lưu Cáp Oa, không phải là nông dân thì là gì, cưới được vợ không, có sống sung sướng được không? Tôi đã sớm muốn đổi tên rồi, người trấn Thanh Phong không công nhận, bây giờ đến Tây An, là một vùng trời khác rồi, tôi muốn vui vẻ (cao hứng), tôi chính là Lưu Cao Hứng, càng gọi tôi là Cao Hứng thì tôi càng có thể vui vẻ, cậu hiểu chưa?

Ngũ Phú không hiểu, cũng không muốn đổi tên, cậu ta vẫn muốn gọi là Ngũ Phú.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.