Trong gần một tuần, Ngũ Phú có lẽ đã đến chỗ Dì Lục thăm Thúy Hoa, tôi thì không đi, cũng chẳng nhắc lại chuyện giúp cô ấy đòi chứng minh thư nữa. Ngũ Phú từng khoác lác với Hoàng Bát một lần, bảo tôi dũng cảm và trầm tĩnh thế nào, nó còn chưa kịp gọi tôi là trưởng phòng gì đó, gã đàn ông kia đã ngoan ngoãn giao chứng minh thư ra rồi. Tôi nghiêm khắc khiển trách bảo nó không được nói lại chuyện đó nữa. Có gì mà nói chứ, đó đâu phải chiến tích anh hùng gì của tôi. Mỗi khi nghĩ đến việc cô ấy không biết còn ở Tây An không, nếu còn ở Tây An thì đã làm chuyện gì, lại thấy mình quá vô dụng và cũng quá vô tình.
Người ta tâm trạng không tốt thì hay buồn ngủ lắm. Hôm đó tỉnh giấc, cửa sổ đã sáng trắng, vẫn không muốn dậy, lại nghe thấy tiếng mưa rơi lất phất. Ngũ Phú gọi tôi hai lần, tôi không trả lời, nó bước vào phòng, lấy tay sờ trán tôi. Tôi hỏi: Mưa rồi à?
Nó bảo anh bị ốm à, trán có nóng đâu, là trời mưa rồi.
Tôi bảo cứ mưa đi, mưa thì tốt.
Nó bảo mưa thì không ra phố được, tốt chỗ nào chứ?!
Tôi bảo mình đi dạo Vườn Phù Dung đi.
Vừa nghe đến dạo Vườn Phù Dung, mặt Ngũ Phú liền hết ủ rũ. Ở trấn Thanh Phong, cứ hễ có hát xướng là Ngũ Phú không bao giờ bỏ sót trận nào, người ta hò reo nó cũng hò reo, người ta chen chúc vào đám đông nó cũng chen chúc, còn hát vở gì nó không quan tâm, chỉ cốt cho vui náo nhiệt. Vườn Phù Dung có sức quyến rũ đặc biệt với Ngũ Phú, bởi Hoàng Bát từng đến Vườn Phù Dung rồi. Khi tôi đề nghị gọi cả Hoàng Bát đi cùng, vì Hoàng Bát biết đường nào đến Vườn Phù Dung, Ngũ Phú kiên quyết không cho gọi Hoàng Bát, bảo Hoàng Bát mới chỉ đến cổng Vườn Phù Dung thôi, mình sẽ đi dạo hết cả cái vườn này, sau này xem nó còn huênh hoang được nữa không. Thế nhưng, lúc xuất phát, Ngũ Phú lại lén lấy chiếc mũ lá Hoàng Bát để trên bệ cửa sổ. Nó bắt tôi đội mũ lá, còn nó thì dầm mưa.
Chúng tôi hỏi đường mãi mới đến được quảng trường ngoài Vườn Phù Dung, mưa vẫn đang rơi, mà chỗ bán vé người ta đã xếp hàng dài dằng dặc. Ngũ Phú bảo sao mà lắm kẻ nhặt rác thế nhỉ? Tôi trừng mắt lườm nó, mình là dân nhặt rác đến dạo vườn, người khác dạo vườn cũng là dân nhặt rác cả à? Tôi bảo nó đừng có co quắp cánh tay, chân đừng nhấc cao quá, nó đều sửa lại, nhưng lại nhặt miếng bìa cứng dưới đất che lên đầu, tôi lại bảo nó vứt miếng bìa đi, cùng nhau đi xếp hàng. Hai bên quảng trường có nhiều biển quảng cáo, Ngũ Phú liền bảo: Mưa làm đổ mấy cái biển quảng cáo thì tốt, thế là lại vơ được mấy xe rác rồi. Tôi bảo: Sao mày đúng là chó không bỏ được tật ăn cứt thế nhỉ? Nó liền im bặt không nói nữa.
Xếp hàng đến cửa sổ bán vé rồi, Ngũ Phú nói: Mua vé, mua hai vé!
Người trong cửa sổ bảo một vé năm mươi tệ.
Năm mươi tệ, Ngũ Phú sững sờ, không phải chứ?
Gã thanh niên trong cửa sổ trắng trẻo như con gái, hắn liếc nhìn Ngũ Phú một cái, lập tức quát: Người tiếp theo!
Lúc này tôi nóng ruột rồi, vội vàng móc từ trong túi ra một trăm tệ nhét vào cửa sổ: Mua hai vé, hai vé! Thế mà Ngũ Phú chụp lấy tiền rồi chạy biến. Đôi chân nó không thèm tránh bùn nước nữa, trượt ngã lại bò dậy chạy tiếp, người chạy tít đằng trước, một chiếc giày rơi lại phía sau.
Trong tiếng cười ồ lên, tôi rút lui khỏi hàng, nhặt chiếc giày đó rồi đuổi theo Ngũ Phú đến tận mép quảng trường, mắng Ngũ Phú làm mất mặt. Ngũ Phú lại vô cùng kích động, gào lên với tôi: Mày là kẻ độc thân, tao có vợ có con, lại bỏ ra năm mươi tệ để đi dạo vườn à?!
Gào cái gì hả, ừ, gào cái gì chứ?! Giọng tôi không to bằng Ngũ Phú, nhưng tôi trấn áp được Ngũ Phú. Tôi không biết kiếm tiền khó khăn à, nhưng chuyện đã dồn đến bước này, cóc ghẻ cũng phải chống đỡ, chỉ có nước gồng mình lên mà chịu thôi! Tôi bảo Ngũ Phú, giờ đã rời xa chỗ bán vé rồi, tôi chắc chắn sẽ không đi mua vé nữa, nhưng vừa rồi trước mặt bao nhiêu người, chúng ta đâu thể để người ta coi thường được? Vả lại, mày phải tìm cho tao cái bậc thang mà xuống chứ, đáng lẽ phải nói là có ai đó đang gọi tôi, thế là tôi đường đường chính chính rời đi, sao mày cứ phải cướp tiền mà chạy thế, mày không hiểu là trong một số hoàn cảnh, thể diện còn quan trọng hơn tiền sao?
Ngũ Phú không mắng tôi là kẻ lãng tử nữa, nhưng vẫn chửi Vườn Phù Dung.
Ngồi xuống đi. Tôi bảo, ngồi xuống hút điếu thuốc.
Tôi kéo Ngũ Phú ngồi bệt xuống đất, đưa cho nó một điếu thuốc, thuốc lá có thể bịt cái miệng nó lại, vì một vài người trên quảng trường vẫn đang nhìn chúng tôi. Ngũ Phú nhận điếu thuốc, lại đưa trả cho tôi, nó tự vê điếu thuốc của mình.
Chúng tôi hút xong thuốc, tâm trạng bình ổn lại, dọc theo mép quảng trường đi về phía nam. Đi đâu làm gì, không biết nữa. Mưa dần dần tạnh, một đám mây màu xám lững lờ đằng xa, nhìn chằm chằm vào nó thì thấy nó không động đậy, vậy mà lát sau đã bay lên trên đầu chúng tôi. Tôi nói: Hút thêm điếu nữa đi. Đứng lại hút tiếp. Khi còn ở trấn Thanh Phong, tôi không nghiện thuốc nặng như bây giờ, đến Tây An rồi càng ngày càng hút ác, thường phải hút liền ba điếu mới thỏa mãn. Tôi cảm thấy làn khói thuốc tôi và Ngũ Phú phả ra bay tận lên đám mây kia, hoặc là, chính đám mây này là do làn khói của biết bao người khác tụ thành. Phía sau lưng chúng tôi, trong bức tường lớn của Vườn Phù Dung, tiếng chiêng trống nổi lên xình xịch, tiếng hò reo vang dội bất ngờ cất lên, Ngũ Phú không ngoái đầu, tôi cũng không ngoái đầu.
Ngũ Phú hỏi: Cao Hứng, cậu bảo trong Vườn Phù Dung có cái gì?
Tôi bảo: Không vào trong thì sao tôi biết được.
Ngũ Phú hỏi: Cậu biết nhị thúc của trấn trưởng không?
Tôi hỏi: Là ông thợ đá đó hả?
Ngũ Phú nói: Ông ấy đục tượng sư tử đá cả đời, đặc biệt đến vườn bách thú Tây An xem một lần sư tử thật, lúc về ông ấy bảo người ta, sư tử trong vườn bách thú chẳng giống sư tử tẹo nào.
Tôi đáp: Ồ.
Ngũ Phú nói: Vườn Phù Dung cũng chẳng qua là chất mấy hòn đá, trồng mấy cái cây, mình từ vùng núi tới, đâu chưa thấy qua đá với cây chứ?
Tôi hỏi: Thế nếu đá và cây đó không giống đá và cây thì sao?
Ngũ Phú nói: Tôi chả thấy hay ho gì.
Ngũ Phú đúng là không thấy hay, nó vốn chẳng biết cách ví von thế nào, nó làm tôi không dạo được Vườn Phù Dung, vậy thì đợi lần sau đi, lần sau nhất định phải vào xem đá và cây làm sao mà không giống đá và cây được. Tuyệt đối không dẫn Ngũ Phú đi nữa, vào trong sẽ đi dạo khắp mọi ngóc ngách cái vườn này, hừ, nếu không có ai, tôi sẽ đi tiểu lung tung khắp nơi!
Ngũ Phú nói: Có cái gì mà xem? Chẳng có gì đáng xem cả! Mình không xem!
Tôi bảo: Xem tiền!
Tôi cố ý móc từ túi ra một tờ tiền, không phải một trăm tệ, mà là tờ mười tệ, xem hoa văn trên tờ mười tệ. Ngũ Phú lại vội vàng móc tờ một trăm tệ đã cướp của tôi từ trong túi áo ra, bảo: Cậu nhắc tôi đấy nhé. Rồi đưa tiền cho tôi. Tôi bảo mày cứ cầm lấy đi. Nó bảo tôi sao cầm tiền của cậu được? Thế là đập tờ tiền lên cánh tay tôi, dính chặt vào đó.
Về chuyện tiền nong, tôi và Ngũ Phú chẳng biết đã thảo luận bao nhiêu lần, tôi tiêu tiền phóng khoáng, Ngũ Phú thì lúc nào cũng keo kiệt, nó bảo đây không phải keo kiệt, mà là yêu tiền, nó phát hiện ra người càng có tiền càng yêu tiền, càng yêu tiền thì lại càng có tiền. Câu này có lẽ đúng, thế nhưng, Ngũ Phú yêu tiền mà Ngũ Phú không có tiền, nó biết tiền có cái tính tụ bầy, nhưng nó lại không biết người với người khác nhau, có người không tranh thủ cái gì thì sẽ không có gì, có người càng không muốn cái gì lại cứ có thể có được thứ đó. Tôi Lưu Cao Hứng chính là kiểu người như thế.
Tôi cười cười gỡ tờ tiền từ trên cánh tay xuống, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: Tờ tiền này khiến tôi và Ngũ Phú có một câu chuyện về Vườn Phù Dung? Mà tờ giấy này đã qua tay bao nhiêu người, và đã từng xảy ra bao nhiêu câu chuyện cơ chứ! Tất cả những câu chuyện đặc sắc trên đời đều ẩn giấu trong tiền.
Trong lúc tôi đang mơ màng vẩn vơ, Ngũ Phú bảo nó buồn tiểu, liền chạy đi hỏi mấy người cách đó không xa xem nhà vệ sinh ở đâu. Một lát sau quay lại, tâm trạng đột nhiên rất tốt, tôi hỏi gần đây có nhà vệ sinh rồi à? Nó bảo: Cậu đoán xem họ nói gì? Họ dạo Vườn Phù Dung rồi, bảo chẳng có ý nghĩa gì cả. Hôm nay mỗi đứa mình kiếm được năm mươi tệ rồi! Tôi hỏi sao lại kiếm được năm mươi tệ? Nó bảo không vào trong chẳng phải là kiếm được năm mươi tệ rồi sao?! Tôi tức đến mức bảo nó cách tính toán này hay đấy, mày còn buồn tiểu không? Nó mới bảo nhịn dữ lắm rồi.
Đối với Tây An, điều chúng tôi bất bình có hai điểm, một là ban đêm ít sao, hai là chuyện đại tiểu tiện bất tiện, cậu cứ mãi không tìm thấy nhà vệ sinh công cộng. Bây giờ Ngũ Phú lại nóng ruột rồi, đưa mắt nhìn xem đâu có nhà vệ sinh, không có, lại nhìn xem gần đó có bụi cây đông thanh không, cũng không có, thắt lưng nó cong xuống, kêu lên: Bong bóng sắp vỡ tung rồi!
Chuyện của Ngũ Phú thật lắm, tôi bực mình chẳng thèm để ý đến nó, nhưng không để ý đến nó lại sao được chứ? Tôi bảo: Đi về phía trước, đi về phía trước! Phía trước là vũng nước mưa tích lại, nó định vòng qua mép vũng nước, tôi đá một cước vào khuỷu chân nó, Ngũ Phú ngã ngồi bệt vào vũng nước, nước bắn đầy mặt.
Ngũ Phú kêu: Ái, ái!
Tôi hạ giọng bảo: Quần ướt rồi, mày cứ ngồi đó mà tiểu đi.
Cách đó không xa có người kêu lên định chạy lại đỡ Ngũ Phú, Ngũ Phú không cử động, mắt đờ đẫn, đợi lúc đứng dậy rồi, bảo người tới giúp là không sao, cái quần cứ ướt sũng dính trên người.
Không ngờ có thể nghĩ ra cách này để giải quyết nỗi buồn, Ngũ Phú bái phục tôi sát đất, nhưng tôi không muốn đi cùng nó nữa, tôi chê nó có mùi khai. Tôi đi về phía khúc rẽ phía nam quảng trường, ở đó liền gặp Thạch Nhiệt Náo.
Ha, Thạch Nhiệt Náo!
Không ngờ tới đúng không, cách ăn mày của Thạch Nhiệt Náo đã đổi kiểu rồi, không còn giả què, không còn cầu khẩn lạy lục nữa, lại trở thành nghệ sĩ, ngồi đó, trước mặt đặt một cái chum sứ, thổi sáo. Tôi quá coi thường Thạch Nhiệt Náo, đúng là làm hỏng nghề mà, chỉ biết thổi "Từ thảo nguyên đến quảng trường Thiên An Môn", dựa vào mấy ngón này thì quỷ nó mới ném tiền cho mày à?!
Từ thảo nguyên đến quảng trường Thiên An Môn,
Nâng cao chén vàng hát khúc ca ngợi.
Tiếng sáo thổi đứt quãng mấy lần, nhưng tiếng sáo giúp tôi có thể hát trọn vẹn bài hát đó. Trời ạ, những bài hát thế này tôi đã lâu lắm rồi không được nghe, cửa hàng trong thành phố thường phát vài bài hát, nhưng mấy bài hát đó có phải là nói chuyện rồi làm chậm lại không nhỉ, là bài hát, mà một câu cứ nhằm chỗ đáng ngắt thì không ngắt, chỗ không đáng ngắt lại ngắt. Nhịp điệu nói và hát có liên quan đến cơ thể, mấy người này hoặc là có cái phổi bò, hoặc là mắc bệnh hen suyễn chăng?
Thạch Nhiệt Náo tất nhiên cũng phát hiện ra tôi, nó "ừ" một tiếng thu hơi lại, tiếng phát ra từ sáo giống như một tiếng thở dài, trong mắt đầy vẻ xấu hổ, rồi lại lặng lẽ cười với tôi.
Tôi đã gần ba lần mơ thấy Thạch Nhiệt Náo, trong giấc mơ gần nhất, tôi dường như đang ở trong bụi cây ở vườn hoa giữa phố, vừa đặt cái bánh bao và chai nước ngọt mua được lên lá cây, lại mở gói đậu phụ nhự bọc trong giấy dầu ra. Đây là bữa trưa của tôi, tôi phải ăn mừng cho ra trò vì hôm nay thu được một bao tải ống nhôm. Thạch Nhiệt Náo đột nhiên đứng trước mặt tôi.
Chân mày còn què không?
Tao không què!
Nó không hài lòng vì tôi trêu chọc, tay nắm chặt một hòn đá nhọn hoắt, dường như nếu tôi còn nói nữa, nó sẽ ném thẳng vào tôi, mà đúng lúc này nó nhìn thấy cái bánh bao trên lá cây, liền nhổ một bãi nước bọt lên bánh bao.
Đây là bánh bao của cậu à?
Là bánh bao của tôi.
Tôi bị viêm gan. Tôi phải mượn cái bánh bao này của cậu.
Bánh bao cho cậu đấy.
Nó cầm lấy bánh bao rồi đi ngay, trên bụi cây đọng đầy sương, nó khom người một cái đã biến mất, một lớp sương rơi xuống hết, dưới nắng mặt trời, đất đai sáng lóa.
Thạch Nhiệt Náo trước mắt cười với tôi đầy xấu hổ, thậm chí còn đội chiếc mũ lá đặt dưới đất lên đầu. Mày đội mũ lá là tưởng mày biến mất rồi à, tôi giật chiếc mũ lá của nó ra, hỏi: Thổi sáo à?
Nó ngờ vực nhìn tôi, chuẩn bị thu sạp định đi.
Tôi bảo: Món này được đấy nhỉ!
Tôi nói rất dịu dàng, cơ mặt nó thả lỏng ra, lục lọi mấy tờ tiền lẻ trong chum sứ, bắt đầu cười phát ra tiếng. Hề hề, hề hề hề. Tế bào toàn thân tôi trong tiếng cười của nó hoạt động hẳn lên, tôi bảo cây sáo này cũng được, giật lấy cây sáo từ tay nó, lau lau, thổi bài "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt". Thạch Nhiệt Náo ngạc nhiên đến mức mắt trợn trừng, há hốc mồm. Không ngờ tới chứ gì, thằng ăn mày kia!
Thạch Nhiệt Náo là người đầu tiên vỗ tay, người vây quanh cũng đều vỗ tay theo. Tôi vừa thổi, vừa liếc nhìn đám đông, sau đó nhắm mắt lại, lắc lư đầu óc. Tôi nhớ lại một tháng sau khi người phụ nữ đó từ chối tôi, Vương Khôi ở trấn Thanh Phong cưới cô ấy, cửa nhà họ Vương pháo nổ đì đùng, biết bao nhiêu người đến ăn tiệc, tôi nhốt mình trong phòng thổi tiêu, thổi suốt một ngày, bài thổi chính là "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt". Lưu Cao Hứng, tôi có thể tự hào mà nói rằng, tôi có một dây thần kinh âm nhạc, nhìn thấy sáo cũng như mèo ngửi thấy mùi tanh, vừa thổi là không cầm lòng được phải thổi "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt", hễ thổi "Nhị Tuyền Ánh Nguyệt" là lại quên hết mọi thứ. Trong tiếng vỗ tay và tiếng reo hò, người càng ngày càng đông, tiền trong chum cũng một tệ năm hào tăng dần lên, nhưng Ngũ Phú lại cứ đứng một bên xua tay với tôi.
Tôi dừng tiếng sáo đột ngột.
Thạch Nhiệt Náo đổ tiền trong chum ra kiểm kê, chắc được khoảng hai mươi tệ. Nó bảo: Người anh em nhặt rác! Tôi bảo: Gọi tên đi! Nó bảo: Lưu Cao Hứng, cậu giỏi thật đấy, chia đôi nhé, tôi chia cậu mười tệ được không?
Tôi kéo Ngũ Phú đi ngay.
Ngũ Phú bảo cậu cứ thế mà đi à? Tôi bảo đi. Ngũ Phú bảo giúp nó kiếm tiền không công à? Tôi bảo không công. Ngũ Phú tức quá nhổ một bãi, gió lại thổi bãi nước bọt vào mặt nó.