Từ đó, ngày nào Ngũ Phú cũng đến khu tập thể đó lượn một vòng. Cậu ta đã làm thân được với bảo vệ, bảo vệ luôn miệng nói: "Ngũ Phú à, kể cho tôi nghe chuyện ở quê các cậu đi". Ngũ Phú thì kể được chuyện gì cơ chứ? Thực ra bảo vệ cũng biết Ngũ Phú nói năng lộn xộn, nên cứ hỏi một câu lại đùa giỡn, bỡn cợt cậu ta đến mười câu tám câu cho vui.
Hắn hỏi: "Thanh Phong Trấn có phải hết sạch lao động khỏe mạnh rồi không, bọn họ ra ngoài đi làm thuê hết rồi à?"
Ngũ Phú nói: "Ở trấn đúng là không còn người làm nữa, đến nỗi người chết rồi cũng chẳng có ai khiêng quan tài ra nghĩa địa được."
Hắn lại hỏi: "Thế mấy bà vợ ban đêm nhớ chồng thì làm thế nào, dùng dưa chuột à? Nghe bảo bố chồng với con dâu thông dâm với nhau nhiều lắm phải không?"
Ngũ Phú nói: "Nhớ cái gì cơ?"
Hắn nói: "Không nhớ gì cả. Hội nghị công tác than toàn quốc đang họp ở Tây An, trấn các người không có cô gái nào đến à?"
Ngũ Phú nói: "Người ta đang họp hành, họ đến làm gì?"
Hắn nói: "Đến phục vụ chứ sao, cứ mở một hội nghị than là có từng tốp từng tốp cô gái đi tiểu ra nước đen ngòm."
Ngũ Phú nói: "Trưa nay ông ăn món gì?"
Hắn nói: "Cậu nói leo lẻo cái gì thế, Ngũ Phú!"
Ngũ Phú nói: "Mấy lời đó tôi không nghe hiểu."
Hắn nói: "Cái thằng Ngũ Phú này! Nếu cậu da đen thì cũng thôi đi, đằng này đầu thì nhọn phía trước, lõm phía sau như cái gáo, nếu cái đầu ấy cũng được đi, thì cậu lại còn gù lưng, nếu gù lưng mà nói năng hoạt bát thì cũng được, đằng này mồm miệng chậm chạp đến mức ba câu đối đáp cũng không nói nổi! Này, cậu có vợ không đấy?"
Ngũ Phú nói: "Có vợ, còn có ba đứa con nữa."
Hắn hỏi: "Đều là con của cậu thật đấy à?"
Đến lúc này Ngũ Phú thực sự nổi cáu, cậu ta đập cái vỏ chai bia vào thành xe ba gác, mảnh thủy tinh vỡ tung tóe khắp nơi, trong tay chỉ còn lại cái cổ chai.
Hắn sững người một chút, vội vã vỗ vai Ngũ Phú, nói: "Ngũ Phú giận lên trông mặt mũi càng khó coi hơn đấy, được rồi được rồi, cậu vào lán vác mấy ống sắt đi."
Ngũ Phú vào lán, nhét mấy đoạn ống sắt vào trong bao tải, buộc một vòng dây thép quanh eo, rồi ném ba thanh thép to hơn từ tường bao của cái lán ra ngoài. Ra khỏi khu tập thể, cậu ta nhặt mấy thanh thép trong bụi cây hoàng dương ngoài tường, lẩm bẩm: "Tưởng ông chiếm được hời à? Đồ cái miệng thổi lửa, đồ thằng ngu!"
Thu nhập của Ngũ Phú bắt đầu vượt qua tôi.
Mỗi tối, Ngũ Phú đều kể cho tôi và Hoàng Bát nghe cậu ta đã lấy được những gì từ cái lán trong khu tập thể, theo kế hoạch của cậu ta, trong vòng nửa năm sẽ lấy sạch hàng hóa trong lán đó. Khi kể, thần thái cậu ta rất ngông cuồng, lấy ngón tay búng vào sống mũi Hoàng Bát, bảo Hoàng Bát vào trong phòng lấy mấy tờ giấy da bò nhặt được mà chưa bán cho cậu ta. Cậu ta dùng giấy da bò để gấp ví tiền, gấp cho Hoàng Bát một cái, tự gấp cho mình một cái to hơn. Tôi biết cậu ta vốn đã thèm khát cái ví da thật của tôi từ lâu, cậu ta gấp ví là để cho tôi xem đấy. Cái ví da thật của tôi là thứ tôi mua sau khi đi bán máu năm nào, nhưng cái ví giấy da bò của Ngũ Phú sao có thể cùng đẳng cấp với ví da thật được? Tôi cười lạnh, Lão Phạm liền sang chơi.
Lão Phạm là chủ một ngôi nhà đối diện ngõ, vì là anh em họ với chủ nhà của chúng tôi nên chúng tôi rất khách sáo với ông ta, nhưng mỗi lần gặp mặt chào hỏi ông ta đều khịt mũi, tỏ vẻ chẳng thèm để ý. Có lần tôi từ trong thành phố về, đến cửa hàng lương thực đầu thôn mua bột mì, thiếu mất năm đồng, ông ta tình cờ ở ngay bên cạnh, tôi liền hỏi mượn tiền ông ta, và khẳng định lát về sẽ trả ngay. Ông ta lại nói: "Tôi tin cậu thế nào được, bọn nhặt rác các người nói đi là đi, tôi biết tìm ai?" Tôi đành quay về phòng lấy tiền, rồi quay lại cửa hàng mua bột mì. Vì thế mỗi khi Lão Phạm đến, tôi liền vào nhà vệ sinh, Ngũ Phú vẫn đang mải mê gấp cái ví giấy da bò của mình. Lão Phạm nói: "Cậu gấp cái ví to thế này để đựng tiền âm phủ à?!" Làm Ngũ Phú tức giận đứng phắt dậy đi thẳng vào phòng. Lão Phạm cười khà khà, nói "Cái thằng này không biết đùa!", rồi lại hét lên: "Lưu Cao Hứng, mày đang đi vệ sinh đấy à?" Hoàng Bát nói: "Lưu Cao Hứng là quý nhân, phân của anh ấy đi ra dài lắm." Tôi cố tình nán lại nhà vệ sinh thêm lúc nữa, nhưng ông ta lại cứ không chịu đi, thế là tôi đành bước ra, nói: "Lão Phạm tìm tôi à?"
Lão Phạm nói: "Mày đi phân dài à? Phân dài thì người quý, Lưu Cao Hứng!"
Ông ta nói được câu này, tám chín phần là có chuyện gì cần tôi giúp rồi. Giúp thì giúp thôi, chỉ cần ông ta có thể cầu đến tôi. Tôi nói: "Có việc gì à?" Ông ta đáp: "Chuyện vặt." Rồi đưa cho tôi một điếu thuốc lá.
Hóa ra sau vườn nhà ông ta có nuôi một con lợn, gần chỗ chợ rau phía đông đường Hưng Long có một lò mổ, ông ta muốn bán lợn cho người ta, bắt chúng tôi ngày mai quay về mang theo xe ba gác, sáng ngày kia chở lợn đến lò mổ. Ông ta nói: "Đáng lẽ dùng xe tải nhỏ chở, nhưng xe hỏng rồi, tiện đường dùng xe của các người chở một chuyến thôi, Lưu Cao Hứng, chuyện vặt ấy mà!" Tôi nói: "Đúng là chuyện vặt, được!"
Tối ngày thứ hai, tôi và Ngũ Phú không đi xe đạp, đều kéo xe ba gác về, Ngũ Phú rất bất mãn, chuyện vặt, đây vẫn gọi là chuyện vặt, lợn tuy không nặng nhưng người thì phải cuốc bộ đến đường Hưng Long, việc này lãng phí bao nhiêu thời gian chứ? Tôi khuyên Ngũ Phú đừng nói gì nữa, con người Lão Phạm đó không đắc tội nổi. Đến sáng ngày thứ ba, chúng tôi chở con lợn nhà Lão Phạm, Lão Phạm cũng đi theo, mà thái độ của Ngũ Phú hoàn toàn thay đổi, cậu ta thậm chí chủ động bảo Lão Phạm cũng ngồi lên cái xe ba gác của mình. Tôi nói: "Xem thằng Ngũ Phú nhà ta biết học tập Lôi Phong rồi kìa!" Ngũ Phú nói: "Mày kéo một con, tao cũng kéo một con chứ sao!" Cậu ta đang chửi xéo Lão Phạm đấy, vậy mà lão ta còn tưởng tôi không nghe hiểu, nói: "Biết ý tao không?" Tôi nói: "Chỉ vì một câu nói, mà cậu tốn bao công sức thế này!"
Chúng tôi chở lợn và Lão Phạm đi vào những con phố trong thành, vì người đi đường đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi nên tôi ngân nga một điệu hát nhỏ. Tôi nghĩ nếu như ở thời cổ đại, thành Tây An này chính là thành Trường An, không có nhà cao tầng mà toàn là nhà tứ hợp viện, không có ô tô mà toàn là xe ngựa kéo kiệu, thì cái xe ba gác này của tôi cũng nên có ngựa kéo rồi, dọc đường tiếng móng ngựa lộc cộc, tiếng lục lạc leng keng cũng đủ oai phong lắm chứ! Tôi tình cờ đọc được một cuốn sách nhặt trong đống báo cũ, cuốn sách đó được mang về đặt ở đầu giường để đọc, trong sách kể về những câu chuyện ở Trường An cổ đại, trong đó có viết về một vị Đốc quân ngày ngày cưỡi ngựa đi trên phố, cứ thấy nhà ai có người phụ nữ đẹp là treo roi ngựa lên vòng cửa nhà đó, đêm đó nhà này phải tiếp đón ngài Đốc quân đại nhân. Lưu Cao Hứng không làm chuyện tổn nhân hại mình, nếu Lưu Cao Hứng có roi ngựa, tôi nghĩ thế này, hừ, tôi cũng không cần roi ngựa, chỉ cầu nhà nào có đồ phế liệu thì treo một tấm thẻ gỗ lên vòng cửa, thế là tôi đỡ phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi một cách vô định rồi. Nhưng bây giờ không phải thời cổ đại, tôi thấy những suy nghĩ kỳ quặc của mình thật nực cười, thế là tự cười một mình.
Tôi cười như vậy, một nữ chủ quán cơm trong ngõ cũng cười với tôi. Cô ta đứng ở cửa tiệm chèo kéo khách, người qua lại cô ta đều lôi kéo, cô ta nói: "Này, ông chủ ông chủ, vào ăn cơm đi!" Ngũ Phú thì thầm: "Cô ta gọi mình là ông chủ kìa?! Mình giống ông chủ lắm à?" Nữ chủ quán lại nghe thấy, liền nói: "Sao lại không phải ông chủ, đều là những ông chủ phát tài cả, vào ăn mì đi, chúng tôi là mì làm từ lúa mạch vùng Vị Bắc, dấm là dấm già Lão Trần của Sơn Tây, ớt là ớt của huyện Diệu, các ông ăn vào là biết thơm ngay!" Tôi nói chúng tôi không ăn. Nữ chủ quán lại chắn đường chúng tôi, không ngừng giới thiệu các món mì của họ nào là mì Bãi Thang, mì Sao Tử, mì Dầu Phết, mì Côn Côn, còn có cả mì trộn gà đại bản, thậm chí hét vào trong tiệm: "Dọn bàn đi, múc canh mì cho ba vị ông chủ trước!" Tôi tức giận, nói: "Không ăn là không ăn, làm gì có kiểu mời khách thế này!" Nữ chủ quán lập tức biến sắc, nói: "Ai đang nói với các người? Tôi đang nói với con lợn đấy!"
Còn có người nói chuyện kiểu này sao? Tôi liền vỗ vỗ vào con lợn, con lợn ụt ịt lên, tôi nói: "Bảo sao vừa vào thành là mày phấn khích ụt ịt suốt dọc đường, hóa ra trong thành có người tình của mày à?!"
Tôi chỉ tiện miệng nói ra câu đó, phản ứng vừa nhanh, vừa dí dỏm như vậy, tâm trạng tôi bỗng trở nên rất tốt. Thế nhưng, giúp Lão Phạm bán lợn xong đã là quá trưa, đương nhiên làm lỡ việc nhặt phế liệu, Ngũ Phú cứ cằn nhằn mãi không thôi, ông già thu phí đỗ xe hỏi sao hôm nay không thu được phế liệu, cậu ta như gặp được tri kỷ, cứ oán trách Lão Phạm với ông già kia, oán trách không dứt, tôi đành một mình kéo xe ba gác đi trước.
Cần gì phải vậy chứ Ngũ Phú, cậu mặt mày ủ rũ lải nhải với người ta, ông già đó tuy cũng hưởng ứng đáp lời, trông có vẻ đồng cảm, nhưng chưa chắc đã lọt vào tai ông ta đâu, cậu nói thế có ích lợi gì?
Tôi, Lưu Cao Hứng, phải vui vẻ, không phải là tôi không có phiền não, nhưng dù trong lòng có quạ kêu thì cũng phải có chim nhỏ hót chứ!
Đi ngang qua cái ngã tư vừa trồng cây hòe tím mới, cây hòe tím tuy cành lá như bàn tay vươn ra giữa không trung, nhưng lá mới đã đâm chồi rồi. Chào nhé, hòe tím! Tôi dành cho cây hòe tím một cái nhìn chú ý, một tràng pháo nổ vang lên, là một cửa hàng không lớn lắm ở đằng xa đang khai trương, mà lúc này có ba bốn người chạy vụt qua người tôi, bọn họ là những người đi bắn pháo.
Trong thành Tây An tồn tại một nhóm người bắn pháo, họ cầm những khẩu pháo sắt cổ xưa và đơn giản đi khắp các con phố ngõ nhỏ, phát hiện nhà ai có cưới hỏi, tang ma, người già mừng thọ, trẻ con đầy tháng, cửa hàng khai trương, liền chủ động đến bắn pháo góp vui để xin chút tiền thưởng. Tôi đột nhiên nảy ra ý định, khi nào nhỉ, là khi nào đây, cũng phải mời người bắn pháo đến bắn vài phát cho cây hòe tím, để chúc mừng nó được chuyển tới và đã sống sót.
Đùng, đùng đùng đùng! Pháo đã nổ vang trước cửa tiệm kia rồi.
Tôi nói: "Hay!"
Mà cùng lúc đó tôi cũng nghe thấy một tiếng: "Hay!"
Quay đầu lại, ven đường đang có một gã ăn mày đi tới.
Gã ăn mày này là một gã béo trắng. Ăn mày mà lại là một gã béo trắng, điều đó làm tôi buồn cười. Gã đứng xa xa ở góc một khách sạn, tôi vẫn đang thầm nghĩ: Nếu quần áo gã mặc gọn gàng hơn, tóc tai không bù xù, thì đây là một người khá bảnh bao. Thế mà ở góc đường gã vẫn đi đứng đường hoàng, cứ bước qua cửa khách sạn là chân lại trở nên què quặt. Được lắm, mày diễn đi! Tôi cứ chăm chăm nhìn gã. Gã ăn mày tiến lại gần, gã chìa một bàn tay ra, trong lòng bàn tay để một tờ một tệ, gã nói: "Ông ơi ông, làm ơn làm phúc đi."
Gọi tôi là ông, tôi già đến thế sao? Tôi không thèm để ý gã, cúi người nhặt một cái lon rỗng bên lề đường. Nhưng gã không hề rời đi, tay vẫn chìa ra: "Ông ơi ông, cháu gọi ông là ông đấy."
Tôi nói tôi không có tiền.
Có tiền đấy, gã khẳng định nói, "Trong túi áo vest của ông có tiền đấy!"
Tôi có mặc một chiếc áo vest. Chiếc áo vest này là do một bà lão ở ngõ số mười tặng. Bà lão có lẽ là người có học thức, bà xách một túi sách cũ bán cho tôi, nhưng lại xé hết trang đề từ của từng cuốn sách, trên trang đề từ đều viết "Kính tặng ông Vương Đức Minh chỉ giáo", tôi hỏi Vương Đức Minh là ai, bà nói là chồng bà, nhưng lại nói tôi giống chồng bà hồi trẻ, hỏi tôi bao nhiêu tuổi, liệu có phải chồng bà đã đầu thai rồi không, chồng bà lúc còn sống là một Trưởng phòng ở Cục Văn hóa sao lại đầu thai thành người đi nhặt rác? Tôi hiểu là thần kinh bà lão có vấn đề rồi, nhưng dù sao bà cũng là người già, tôi phải đỡ bà về nhà. Tôi hỏi chồng bà mất năm nào, bà nói mười năm rồi, tôi liền cố gắng phóng đại tuổi tác của mình, nói tôi bốn mươi rồi, không thể nào là ông lão đầu thai được, ông lão khi còn ở dương gian là Trưởng phòng Văn hóa, xuống âm phủ chắc chắn cũng là Trưởng phòng thôi. Đến nhà bà lão, bà lão liền lấy ra chiếc áo vest này của chồng lúc còn sống hỏi tôi có dám mặc không? Nếu bà đưa thẳng cho tôi, tôi còn từ chối, bà hỏi có dám mặc không, tôi lập tức mặc ngay vào. Có gì mà không dám mặc, ông lão là ma, cũng là ma Trưởng phòng, ma văn hóa đấy.
Chiếc áo vest này từng khiến Ngũ Phú và Hoàng Bát ngưỡng mộ không thôi, nói người dựa vào áo lụa ngựa dựa vào yên, mặc áo vest vào không có tiền cũng trông như có tiền, quả nhiên gã ăn mày cũng nghĩ tôi có tiền. Thế nhưng, tôi không có tiền, thực sự không có tiền. Tôi dốc ngược cả đáy túi ra, nói: "Làm gì có tiền?"
Gã ăn mày nói: "Sao ông lại không có tiền?"
Tôi nói: "Tôi là người đi nhặt rác."
Gã ăn mày nói: "Ồ!"
Gã ăn mày đột nhiên nắm lấy tay tôi, bàn tay kia bẹt một tiếng vỗ vào lòng bàn tay tôi, tờ tiền một tệ kia dính lấy, gã nói: "Vậy cái này cho ông đấy!"
Sỉ nhục, đây quả thực là sỉ nhục! Trong mắt kẻ ăn mày, người nhặt rác lại còn nghèo hơn cả ăn mày sao?! Lúc đó cổ mặt tôi nóng bừng, nếu Ngũ Phú có mặt ở đó, cậu ta sẽ thấy mặt tôi lúc thì đỏ như Quan Công, lúc thì trắng như Tào Tháo, tôi ném tờ một tệ xuống đất, lớn tiếng nói: "Cút đi đồ khốn kiếp, cút!"
Gã ăn mày kinh ngạc, gã ăn mày kinh ngạc rồi nổi giận đùng đùng, cái chân kia cũng không còn què nữa, một cước đá thẳng vào háng tôi. Ồ, còn là một tên lưu manh đấy, cái này thì tôi phải dạy dỗ lại mới được. Tôi tránh người, cú đá của gã vào khoảng không, mất thăng bằng, ngồi bệt xuống đất. Nhưng gã lại lao tới, ôm chặt lấy tôi, một luồng mùi hôi thối xộc lên làm tôi suýt chút nữa nín thở, tôi gắng sức đẩy mặt gã ra, một tay gã túm lấy cổ áo vest của tôi, tay kia lau nước mũi rồi quệt luôn vào vai áo vest. Mày dám làm bẩn áo vest của tao? Tôi lấy đầu húc mạnh, đùng, húc vào cằm gã ăn mày, bảo vệ áo vest, lại húc tiếp, trán va vào trán, khắp không gian bỗng đầy sao vây quanh.
Trong cơn mơ màng tôi đang nói: "Mày dám sỉ nhục tao ư?!"
Những vì sao vẫn đang tỏa sáng, nhưng tôi thấy gã ăn mày lảo đảo ba cái, cằm của gã bị trật khớp, một tay đỡ cằm, một tay ấn vào trán, mạnh bạo đẩy ngược lên một cái, cằm lại khớp vào, cử động trái phải, có thể nói chuyện rồi, gã nói: "Mày là ai?"
Tôi nói: "Bố mày là Lưu Cao Hứng!"
Gã nói: "Bố mày là Thạch Nhiệt Náo!"
Lại còn gọi là Nhiệt Náo (Sôi Nổi) cơ đấy! Tôi giơ tay tát gã một cái. Nếu gã không gọi là Thạch Nhiệt Náo, tôi tuyệt đối sẽ không tát gã đâu, nhưng tát xong, lại nghĩ cái tên Nhiệt Náo này và Cao Hứng (Vui Vẻ) này là một đôi đối ứng mà, thế là tôi lại thấy thú vị.
Bảo vệ khách sạn nhìn thấy tôi tát Thạch Nhiệt Náo một cái, hét lớn làm cái gì đấy làm cái gì đấy. Đồng phục của bảo vệ trông giống đồng phục cảnh sát, Thạch Nhiệt Náo coi bảo vệ là cảnh sát rồi, bảo vệ cũng tự coi mình là cảnh sát, gã Thạch Nhiệt Náo chịu thiệt nên nhân cơ hội đi mách lẻo với bảo vệ, bảo vệ liền cong ngón giữa ra hiệu bảo tôi qua đó, bảo vệ nói: "Sao anh lại đánh người?"
Dù sao tôi cũng đuối lý, nhưng tôi đã nghĩ ra đối sách rồi, liền vặn lại Thạch Nhiệt Náo, "Tao đánh mày à?"
Thạch Nhiệt Náo nói là đánh.
Tôi liền cười, tôi nói đồng chí bảo vệ, tôi sở dĩ gọi chức vụ của cậu ta trước là tôi đang nhắc nhở cậu chỉ là bảo vệ, an toàn trong khách sạn cậu bảo vệ, còn ngoài khách sạn thì cậu với tôi là như nhau cả thôi. Tôi nói đồng chí bảo vệ, cậu xem thằng em này của tôi xem có ra gì không, tôi chỉ nói một cái tát có thể làm nó tỉnh người ra thôi, thế mà còn lú lẫn đến mức chạy đi tố cáo với cậu? Trong khách sạn có lãnh đạo, có du khách, còn có cả người Tây mũi cao, xin ăn ở đâu mà chẳng được, sao cứ phải đến đây làm mất mặt xã hội thế này cơ chứ?!"
Tôi nói câu này nghe lọt tai, bảo vệ đều cảm động, thái độ của cậu ta bắt đầu nghiêng về phía tôi, mà thằng Thạch Nhiệt Náo ngu ngốc lại nói: "Xin ăn đâu phải là trộm cướp, tao muốn đến đâu thì đến, tao không có cơm ăn thì không được xin ăn à?" Đến lúc này bảo vệ liền nổi cáu, nói: "Cút xa ra!"
Thạch Nhiệt Náo lập tức ngẩn người, ngoan ngoãn rời khỏi cửa khách sạn, đứng ra giữa đường lớn.
Bảo vệ vung tay: "Cút xa nữa ra!"
Thạch Nhiệt Náo đi dọc theo con hẻm, đi được vài chục bước lại đứng lại quay đầu nhìn, bảo vệ lại gầm lên một tiếng, Thạch Nhiệt Náo cắm đầu chạy tiếp, lần này bảo vệ cố tình dậm chân tại chỗ, Thạch Nhiệt Náo liền chạy biến ra khỏi cửa ngõ không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tôi chỉnh lại chiếc áo vest, đáng tiếc là áo bị nước mũi làm bẩn rồi, phủi phủi, kéo xe ba gác tiếp tục dạo phố. Chà, cậu có thấy Thạch Nhiệt Náo thật buồn cười không, trong buổi sáng tĩnh lặng này qua sự quậy phá của gã, lại bớt đi bao nhiêu cô đơn và nhàm chán. Thạch Nhiệt Náo là một con cá chó. Cá trong ao cá thường sống không sung sức, người ta phải thả cá chó vào cắn một cái, cả ao cá mới linh hoạt hẳn lên. Tôi quay đầu nhìn về phía cửa ngõ, trong chốc lát còn hối hận không nên trêu đùa để bảo vệ đuổi gã đi.