Cao Hứng

Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Ngày hôm nay thu nhập vẫn chẳng ra sao, nhìn mặt trời đã qua chính ngọ mà chỉ thu được một xấp báo cũ cùng một cái chậu tắm bằng nhôm đã nát. Phía chéo đối diện có một cửa hàng nội thất, nhìn thấy có người đang khiêng giường sofa ra, tôi chợt nhớ đến kế hoạch của mình, nghĩ hay là cứ vào xem thử, dù chưa mua ngay được thì xem kiểu dáng trước cũng tốt, thế là tôi dừng xe rồi lách vào.

Đệm giường thật tốt, vừa ngồi lên đã nhún nhún đàn hồi, đệm thế này Mạnh Di Thuần nằm lên chắc sẽ không thấy cấn lưng nữa. Trong cửa hàng nội thất cứ liên tục có người mua đầu giường và đệm, ngay lập tức có công nhân bốc vác giúp chuyển hàng, giá vận chuyển có vẻ không hề rẻ. Tôi định đi xin làm chân bốc vác giúp khách hàng, nhưng chưa kịp thỏa thuận giá cả thì ba người làm vận chuyển ở cửa cửa hàng chạy vào, hỏi tôi là đồ đầu lừa từ đâu tới mà dám mò vào máng ngựa ăn vụng thế, có muốn đánh nhau không? Tôi nói: Được, được, tôi không tranh giành với các anh là được chứ gì, nhưng tôi cũng nói cho các anh biết, đừng có mà hòng nhặt đồng nát, xem tôi thu dọn các anh thế nào! Thế rồi tôi lại quay về ngồi trên chiếc xe ba bánh đối diện cửa hàng.

Trời nóng hầm hập đến mức muốn chết, tôi hoàn toàn héo hon. Trên đường phố xe cộ vẫn tấp nập như nước chảy, vô số đôi giày to giày nhỏ, đế bằng đế cao cứ đi đi lại lại trước mặt tôi, chẳng có đôi nào chịu dừng lại. Tôi lại nghĩ đến giấc mơ, tại sao trong mơ tôi cứ mãi không có giày nhỉ? Mà lúc Mạnh Di Thuần nhìn tôi trong mơ, sao cô ấy lại biến mất, chỉ còn lại đôi giày cao gót đó? Tôi ngẩng đầu lên hy vọng có người nói chuyện với mình, nhưng người qua kẻ lại không một ai chú ý đến tôi. Hơi nóng trên đường phố bốc lên như lửa đốt, tôi cảm thấy mình đang bị nướng cho tan chảy, trước là khuôn mặt đang tan ra, làm nhòa đi ngũ quan, tiếp đến là cánh tay cũng chẳng còn, chân cũng chẳng còn.

Lưu Cao Hứng! Lưu Cao Hứng! Còn có người đang gọi tôi là Lưu Cao Hứng?

Là ông lão đang ngồi xổm ở cửa quán trà thu phí đỗ xe, ông ấy đang vẫy tay với tôi.

Tôi đi tới, ông ấy bảo: Có uống nước không, Lưu Cao Hứng! Ông ấy gọi tôi là Lưu Cao Hứng, tôi liền thấy vui vẻ, tôi cười với ông lão một cái.

Ông lão nói: Đang nghĩ cái gì thế, tôi thấy cậu ngồi đực mặt ra ở đó nửa ngày rồi.

Nghĩ cái gì ư, tôi đang nghĩ đến Mạnh Di Thuần, hừ, cả phố chẳng ai chú ý đến tôi, Mạnh Di Thuần chắc chắn có thể nghĩ đến tôi. Mạnh Di Thuần, sao bây giờ em lại nghĩ đến anh nhỉ?

Khi một người đang nhớ tới một người khác, thì người kia cũng đang nhớ tới người này, đây là kinh nghiệm của tôi. Bởi vì lần trước tôi gọi điện cho Mạnh Di Thuần, Mạnh Di Thuần đã nói: Ôi, em đang nhớ đến anh, điện thoại của anh đã gọi đến rồi!

Ông lão nói: Dạo này thu nhập tốt không?

Tôi nói: Tốt.

Tốt cái nỗi gì! Mỗi lần đưa cho Mạnh Di Thuần ba bốn trăm tệ thì có tác dụng gì chứ, nỗi oan ức của Mạnh Di Thuần biết bao giờ mới được giải đây?!

Ông lão lại muốn tôi kể cho ông nghe chuyện ở quê, tôi đã chẳng còn tâm trạng nào để tán gẫu với ông ấy nữa, tôi phải tranh thủ đi khắp các con phố. Tôi đạp xe ba bánh đi thêm hai con ngõ nữa, thu được một đống lưới sắt vụn, đạp thêm chút nữa, chân nặng như chì rót vào. Mày làm sao thế, không chạy phố thì chẳng phải càng không kiếm được tiền sao? Hì hục. Hì hục. Lúc này nếu mặt đường mà là con dốc, không, chỉ cần vấp phải một viên sỏi nhỏ thôi, là tôi không tài nào đạp nổi nữa. Nhưng tôi vẫn phải đạp.

Tôi đạp qua bảy con ngõ, cuối cùng cũng thu được một hai cái lưới chống trộm cửa sổ đã biến dạng, đang lắp lên xe ba bánh thì gặp Ngũ Phú cũng đang kéo xe ba gác đi từ phía kia lại. Nó cũng giống tôi, đồng nát thu được chỉ chất đầy nửa xe, hơn nữa chẳng có món nào đáng giá cả. Chúng tôi nhìn nhau cười, không ai nói lời nào, cứ đứng lặng ở đó. Tôi đưa cho nó một điếu thuốc lá.

Tôi nói: Sao chẳng có tí gió nào nhỉ?

Mặc dù cơn giông bão mới chỉ kết thúc được một ngày, chúng tôi đã từng căm thù cơn giông bão ấy.

Ngũ Phú nói: Đến cơn lốc xoáy đi! Đến bão cát đi!

Chúng tôi cùng nhìn lên trời, trên không trung là một đám mây hỗn loạn, chẳng có lấy một ngọn gió. Ở công trường xây dựng gần đó, sáu tòa nhà đang xây đến mấy chục tầng, máy móc gầm rú, con người đi lại trên giàn giáo như lũ khỉ. Mỗi lần đi ngang qua đây, chúng tôi đều dừng lại lâu một chút, vì thường có công nhân lén giấu cấu kiện hoặc ống sắt gì đó trong ngực bán cho chúng tôi, mà giờ thì không có.

Ngũ Phú nói: Mình đợi thêm lát nữa.

Chúng tôi để xe ba bánh và xe ba gác dưới một gốc cây, như vậy công nhân trên công trường mới nhìn thấy được. Một chiếc máy trộn bê tông khổng lồ khởi động, tiếng ồn chói tai, một đội xe đẩy xếp hàng chờ bên dưới, vữa bê tông trộn xong ục ục tuôn ra như đi ngoài, chất đầy một xe, xe liền được đẩy đi. Người đẩy xe đều cởi trần, bị nắng chiếu đen sì, đôi chân khẳng khiu chạy thoăn thoắt, trông như đàn kiến đen. Một người đẩy xe khi đi ngang qua gò đất trước gốc cây thì không kiểm soát được, hét lớn: Không giữ được rồi, không giữ được rồi! Nhưng tay vẫn không buông, xe lao thẳng tới, còn người đó thì bị càng xe quật ngã sang một bên. Tôi và Ngũ Phú kêu lên một tiếng "á", Ngũ Phú liền lao ra chặn xe, tôi vội hét: Ngũ Phú, Ngũ Phú! Ngũ Phú đã chặn được xe đẩy, vữa bê tông không bị đổ, nhưng nó lại ngã ngồi xuống đất. Ngũ Phú bò dậy, người đẩy xe kia cũng bò dậy, đều không sao, chỉ là tay bị trầy da.

Tôi quở trách người đẩy xe kia: Anh đẩy kiểu gì thế? Hả!

Đừng hét, đừng hét, ông để cai thầu nhìn thấy thì trừ tiền tôi đấy, biết không? Người đẩy xe trút giận lên tôi, nhưng lại thò tay vào ngực lấy ra một cái đai ốc lớn ném lên xe ba bánh, nói: Thế này được chưa? Đưa tôi điếu thuốc lá mau!

Dưới ánh mặt trời, gã thanh niên cười rất đáng yêu, tôi nói tiểu tử này chỗ các cậu còn cần phụ hồ không? Cậu ta bảo ông cũng muốn đẩy xe à? Tôi hỏi một ngày kiếm được bao nhiêu tiền? Cậu ta bảo mười tệ. Tôi hỏi nếu làm tạm thời thì kiếm được bao nhiêu? Cậu ta bảo muốn làm thì phải ăn ngủ ở đây, làm gì có chuyện nói đến là đến, nói đi là đi?! Tôi đưa cho cậu ta một điếu thuốc, cậu ta nói: Ngày mai trời tối hãy đến, tôi có thể bán cho ông ba thanh thép đấy. Cậu ta đi rồi, Ngũ Phú lại hỏi tôi hay là mình cũng đi làm phụ hồ đi? Tôi bảo nếu rảnh rỗi đến kéo xe một chút thì được, chứ nếu chuyên tâm làm thì không bằng đi nhặt đồng nát. Ngũ Phú nói: Nhưng người ta có thể trộm đồ để bán mà. Tôi bảo: Thế thì trộm được mấy thanh thép cơ chứ?! Tôi ném cái đai ốc lớn đó lên xe ba gác.

Trong trạm thu mua, Khỉ Gầy lại ngồi trước bàn đá ở cửa nhấm nháp chút rượu, nó lại bắt đầu chế giễu chúng tôi giao hàng ít. Biết Vương Lão Cửu không, nó nói, lại nhấp một ngụm rượu, mũi nhăn lại như một củ tỏi, là tỏi tím. Ngũ Phú nói: Vương Lão Cửu? Khỉ Gầy nói: Cũng là người Thương Châu các người, đến Tây An sáu năm rồi, người ta nhặt đồng nát mà nhặt đến mức mua được nhà ở vùng ngoại ô phía Bắc đấy, chưa thấy hai đứa nào ngu như hai đứa này! Ngũ Phú nói: Chân chạy rã rời rồi, có thu được đâu! Quay mặt lại nói với tôi: Con người với con người sao mà khác nhau thế, đều là làm nghề đồng nát, người ta thì được uống rượu ngon!

Khỉ Gầy nói: Nhớ lấy, trên đời này có người ngồi kiệu thì cũng có người phải khiêng kiệu!

Tôi giận đến mức chẳng buồn để ý đến Khỉ Gầy, sao nó lại đáng ghét thế chứ!

Lúc cân hàng, dưới xấp báo của Ngũ Phú có một sợi dây, Ngũ Phú âm thầm giẫm lên dây, trọng lượng tăng thêm ba cân, tôi nhìn thấy liền ho một tiếng, Ngũ Phú liếc mắt với tôi, tôi không nói thêm lời nào nữa. Đến lúc trả tiền, Khỉ Gầy lẽ ra phải trả mười bốn tệ, Ngũ Phú nói: Anh đưa mười lăm tệ đi, tôi thối lại cho. Mười lăm tệ cầm lấy rồi, nó lại bảo: Tôi không có tiền lẻ một tệ, một tệ mà anh cũng đòi sao? Khỉ Gầy không chịu, Ngũ Phú bảo: Đồ keo kiệt! Tôi trả thay nó một tệ.

Ra khỏi trạm thu mua, Ngũ Phú oán trách tôi không nên trả một tệ đó cho Khỉ Gầy, tôi nói vì một tệ mà cãi vã với người ta thì có đáng không? Ngũ Phú muốn đưa lại đồng xu một tệ cho tôi, tôi không lấy.

Ngũ Phú liền tung hứng đồng xu trong tay, tung lên thật cao rồi dùng tay đón, hỏi: Có chữ là mặt chính hay có hoa văn là mặt chính? Tôi bảo có chữ là mặt chính. Nó lại tung lên, dùng tay chụp lấy rồi úp lại nói: Ngày mai nếu vận may tốt thì là mặt chính, ngày mai nếu vận may không tốt thì là mặt trái, Cao Hứng, cậu bảo là mặt gì?

Lòng bàn tay mở ra, là mặt chính. Ngũ Phú hưng phấn reo lên, liền dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp đồng xu thổi một cái, đưa lên tai nghe, rồi lại dùng răng cắn. Tôi nói đó không phải đồng bạc! Tôi cứ thế đi tiếp con đường của mình, Ngũ Phú im lặng một lúc, đột nhiên kêu lên: Cao Hứng, Cao Hứng!

Tôi quay đầu lại, mặt nó đã biến sắc. Sao thế?

Nó nói: Tiền rơi vào bụng rồi!

Đồng xu to thế kia mà rơi vào bụng rồi ư?! Cả hai chúng tôi đều căng thẳng, tôi bảo nó nôn ra, không nôn nổi, lại bảo nó dùng ngón tay ngoáy vào cổ họng, ngoáy cho buồn nôn rồi nôn ra, nó nôn ra một bãi cơm thừa, bên trong không có. Đồng xu thì nặng, nằm trong dạ dày thì làm sao, liệu có làm nó nghẹt thở không, dù dạ dày to không sao, nhưng nếu nó trượt vào trong ruột, bị kẹt trong ruột thì làm thế nào? Chúng tôi vội vàng quay về, quay về uống dầu thực vật. Theo kinh nghiệm của tôi, bọn trẻ con ở trấn Thanh Phong không cẩn thận nuốt phải đê kê tay của người lớn vào bụng, đều là uống dầu thực vật sống rồi đi ngoài ra được.

Chúng tôi không có dầu thực vật, một tuần nấu cơm chẳng thấy tí dầu mỡ nào. Hoàng Bát có, Hoàng Bát mang chai dầu ăn của nó đến, Hạnh Hồ cũng bưng tới nửa bát dầu, Ngũ Phú uống hết dầu của Hoàng Bát, lại uống nốt nửa bát dầu của Hạnh Hồ.

Hạnh Hồ nói: Mày cứ thích chiếm chút lợi nhỏ, uống nhiều thế lát nữa đi ngoài không giữ nổi quần đâu!

Rất nhanh, Ngũ Phú liền chạy vào nhà vệ sinh, nó đi ngoài vào cái bô tiểu của Hạnh Hồ trong nhà vệ sinh, rồi dội nước đãi, không đãi được đồng xu, tự mình liền khóc: Liệu có không đi ngoài ra được không? Không ngờ lại đi lần thứ hai, lần thứ ba, đều không tìm thấy đồng xu, mùi hôi thối từ nhà vệ sinh bay ra, hun đến mức chúng tôi đều phải bịt mũi. Ngũ Phú vẫn ở bên trong đi hết bãi này đến bãi khác, chúng tôi đều thấp thỏm lo âu ngoài nhà vệ sinh, Hạnh Hồ bảo cái này giống như canh giữ trước cửa phòng đẻ. Cuối cùng, "đinh đang" một tiếng, đồng xu va vào bô tiểu kêu vang, Ngũ Phú mồ hôi nhễ nhại đi ra, trong tay cầm một đồng một tệ.

Không sao rồi, mọi người thở phào nhẹ nhõm, liền đem Ngũ Phú ra làm trò đùa. Tôi nói Ngũ Phú nếu một ngày mày đi ngoài ra được một tệ thì tốt quá, chúng tao sẽ nuôi mày, giống như nuôi một con gà! Hạnh Hồ bảo thế vẫn là mạng lớn, nếu không đi ngoài ra được nữa, trời sáng là chết cứng ngắc rồi, người xưa tìm cái chết đều là nuốt vàng, đồng xu cũng giống như vàng vậy. Hoàng Bát bảo chết thì cũng là chết vì ăn tiền, không mất mặt. Cười đùa ầm ĩ một lúc, thì không nói chuyện của Ngũ Phú nữa, cũng không cho Ngũ Phú ngồi gần chúng tôi, vẫn là chê hôi. Ngũ Phú cũng đi ngoài kiệt sức, tự mình lên lầu tìm đồ ăn, Hạnh Hồ bắt đầu kể chuyện luyên thuyên về khoảng thời gian họ rời đi. Tôi hỏi đứa cháu trai của tôi đối xử với họ thế nào? Hạnh Hồ nói người Lương Tử còn khách sáo, nhưng không hề giới thiệu họ tìm chỗ đặt chân ở bãi than, họ là tìm một cái lán tạm bợ gần bãi than để ở. Tôi lúc này mặt mũi không còn chỗ nào để giấu, cảm thấy có lỗi với họ. Hạnh Hồ nói: Cái đó có gì đâu, Lương Tử cũng đâu phải ông chủ! Nhưng cái thằng nhóc đó khôn lắm, đi chở than ngược lại còn khá hơn bọn mình đi nhặt đồng nát. Tôi hỏi: Khá hơn ở chỗ nào? Hạnh Hồ cũng ậm ừ không nói ra được cái lý lẽ gì, cuối cùng nói: Dù sao thì cũng có bộ âu phục để mặc, hơi tí là đi ăn thịt nướng uống bia, một người có thể ăn năm mươi xiên thịt mười hai chai bia đấy, phong độ hơn ông nhiều! Tôi nói: Đồ trộm cắp làm một đồng tiêu hai đồng! Tôi hỏi họ khoảng thời gian này dựa vào cái gì để sống, Hạnh Hồ nói: Dù sao cũng phải sống chứ, ban ngày không có việc gì làm, ban đêm lại đi ngoại ô phía Bắc bốc vữa bê tông.

Hạnh Hồ lại một lần nữa nói đến chuyện bốc vữa bê tông, tôi liền thấy hứng thú, tôi bảo Hoàng Bát lấy cái quạt cho Hạnh Hồ, để Hạnh Hồ vừa quạt đuổi muỗi vừa kể từ từ cho chúng tôi nghe chuyện bốc vữa bê tông. Hạnh Hồ nhận quạt nhưng lại gõ lên đầu Hoàng Bát, nói: Tôi đi rồi có phải cậu động vào chồng bìa carton trên bậc thềm của tôi không? Hoàng Bát nói: Không. Hạnh Hồ nói: Không à?! Hoàng Bát nói: Chẳng phải chỉ lấy đi ba tấm thôi sao, tôi đền cho cậu là được chứ gì. Hạnh Hồ liền nói: Cao Hứng, ông hỏi chuyện bốc vữa bê tông à? Ông cũng muốn đi bốc vữa bê tông sao? Tôi nói: Chỉ cần có thể kiếm thêm tiền, tất nhiên là muốn chứ. Hạnh Hồ nói: Sao thế, có chuyện gì à, cảm thấy tiền không đủ dùng à? Hoàng Bát nói: Tiền thì làm gì có đủ hay không đủ!

Hạnh Hồ nói: Ông biết cái gì!

[DeepSeek dịch] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.