Đào thêm hai ngày nữa, đá trong rãnh đất đã ít đi, nhưng lại xuất hiện tầng đá. Tầng đá tuy là loại đá hoa cương, nhưng nó là nguyên khối, cuốc bổ xuống lại nảy lên, trên tầng đá chỉ hiện ra một vết lõm trắng, chỉ còn cách lấy búa tám cân và choòng sắt nện ra một mặt cắt, rồi mới dùng cuốc từ từ cạy lên. Thạch Nhiệt Náo vung búa tám cân thì toàn không vung trúng đầu choòng. Bảo hắn giữ choòng, hắn lại sợ búa tám cân đập trúng tay mình, nên tôi đành giữ choòng, nện ra mặt cắt rồi mới để hắn lấy cuốc cạy. Trời đã rất lạnh, lại còn có những cơn gió lùa, hổ khẩu của Ngũ Phú đã nứt toác ra những kẽ máu. Ngũ Phú nói với giám công: "Có thể cho tôi chút mỡ lợn lá không?" Giám công hỏi: "Cần mỡ lợn lá làm gì?" Ngũ Phú đáp: "Bôi mỡ lợn lá vào vết nứt, dùng lửa hơ hơ là vết nứt sẽ lành." Cách này là phương thuốc dân gian ở Thanh Phong trấn, mùa đông hễ chân tay bị nứt nẻ do gió lạnh, đều dùng phương thuốc này để chữa trị. Nhưng giám công bảo giờ thì đi đâu mà kiếm mỡ lợn lá, cứ lấy băng dính quấn quấn là được, rồi định đi tới hiệu thuốc nhỏ trong làng mua băng dính. Thạch Nhiệt Náo lại đòi đi mua, tôi bảo: "Mày lo làm việc cho tốt đi, mày đi làm gì?" Thạch Nhiệt Náo nói: "Tao tưởng mày dẫn tao lên thiên đường, hóa ra là tới ngục tù à, cứ tiếp tục thế này, tao đào rãnh đất chính là tự đào mồ chôn mình rồi!"
Thạch Nhiệt Náo đi mua băng dính, trưa không về, chiều cũng không về. Hắn đi rồi. Cái gã ăn mày này, làm gì cũng thấy không tự do tự tại bằng đi ăn xin. Con người vốn không hề thấp hèn, nhưng sự thấp hèn lại tự sinh ra, đạo lý này giờ tôi đã hiểu. Sự rời đi của Thạch Nhiệt Náo làm tôi lo ảnh hưởng tới Ngũ Phú, nhưng Ngũ Phú vẫn ổn, nó bảo: "Nó vốn chẳng muốn sống cuộc sống đàng hoàng!"
Ban ngày không biết Thạch Nhiệt Náo đi làm gì, buổi tối hắn lại lảo đảo quay về. Hắn kể cho chúng tôi nghe hơn nửa ngày đi xin được hai mươi tệ, mười tệ ăn thịt nướng uống bia ở quán cơm, vẫn còn dư lại mười tệ. Hắn nói: "Chẳng tốn chút sức nào mà vẫn kiếm được mười tệ!"
Ngũ Phú nói: "Đều không cần mặt mũi nữa rồi hả!"
Thạch Nhiệt Náo đáp: "Mày thì cần mặt mũi, mặt mày gầy chỉ còn bằng bàn tay kìa!"
Ngũ Phú sờ mặt mình, hỏi tôi: "Có phải tôi gầy đi rồi không?"
Tôi nói: "Đừng nghe nó lảm nhảm!" Tôi bèn quát Thạch Nhiệt Náo: "Tao gọi mày tới đây để làm người đàng hoàng, mày lại tới Hàm Dương đi ăn xin hả? Mày cứ đi xin cả đời, cuối cùng chết đầu đường không ai chôn chó không buồn ăn à?!" Thạch Nhiệt Náo đáp: "Người không chôn, chó không ăn thì cứ để tao thối rữa đi!" Tôi nổi cáu, mắng: "Thế thì cút, tối đừng có quay về đây nữa!" Bình thường tôi không hay nổi giận, nhưng đã nổi giận thì rất ghê, Thạch Nhiệt Náo thấy sợ, bảo rằng hắn sẽ không đi nữa. Nó tới vỗ lưng cho tôi, tôi không cho nó vỗ, nó bảo không vỗ không được, túm chân tôi kéo một cái, lật người, tôi nằm sấp xuống, nó ngồi lên lưng rồi vỗ. Nó vỗ còn "đã" hơn cả Ngũ Phú. Nhưng nó lại nói: "Lưu Cao Hứng, mày có phải Đảng viên không?" Tôi không thèm để ý tới nó. Nó bảo: "Mày là Đảng viên, tao sẽ theo Đảng!"
Thế nhưng sáng hôm sau phải đi làm, Thạch Nhiệt Náo bảo nó muốn đi vệ sinh, lại chạy mất. Chạy biến cả ngày tối mới về, mà còn liên tục sáng đi tối về, tôi hoàn toàn thất vọng về nó, cũng nhớ Hoàng Bát. Hoàng Bát miệng thối, hay chửi người, nhưng Hoàng Bát làm việc chắc chắn. Có lòng muốn gọi Hoàng Bát tới, nhưng khổ nỗi chỗ Hoàng Bát không có điện thoại, không liên lạc được. Ngũ Phú nói Thạch Nhiệt Náo thế này cũng tốt, dù sao nó cũng đã làm được mấy ngày, chúng ta không phát lương mấy ngày đó cho nó nữa.
Tôi nói: "Mày mà là ông chủ thì cũng y hệt Tổng giám đốc Lục!"
Ngũ Phú nói: "Nếu tao đánh lại được Thạch Nhiệt Náo, tao đã sớm đánh nó thành..."
Ngũ Phú không nói nữa, Thạch Nhiệt Náo đã về tới nơi. Thạch Nhiệt Náo thấy chúng tôi mắng nó, biết điều im lặng đi ngủ, nó vừa nằm xuống đã cởi quần lót, vung tay ném cái quần lót lên ấm đun nước. Chúng tôi định mắng, thấy trên cơ thể trần như nhộng của nó, trên bộ phận sinh dục lại còn đeo một chiếc bao cao su. Điều này khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc, lao tới đấm nó, hỏi nó đeo bao cao su về có phải để khoe khoang với chúng tôi không? Thạch Nhiệt Náo khai thật, nó không làm chuyện xấu, nhưng ban ngày nó đi tới khu đèn đỏ ăn xin, tiền ở đó dễ xin, nó sợ có tiền rồi lại muốn làm chuyện đó, nhưng lại sợ lỡ bị bệnh tình dục thì làm sao, nên đã mua một chiếc bao cao su. Chúng tôi đè nó xuống giường, ép nó tháo bao cao su ra, bắt nó thổi thành quả bóng, cuối cùng lấy chân dẫm một cái nổ đôm đốp.
Quậy phá nửa đêm mới ngủ, Ngũ Phú và Thạch Nhiệt Náo ngáy như sấm, tôi lại không ngủ được vì nhớ Mạnh Di Thuần. Lấy ngôi tháp nhỏ từ trong túi ra, đặt lên bệ cửa sổ, như vậy nằm trong chăn là có thể mượn ánh đêm mà nhìn thấy nó một cách mờ ảo. Tôi không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, khi mở mắt ra lần nữa, giật nảy mình, Mạnh Di Thuần đang đứng ở cửa sổ. "Mạnh Di Thuần!" Tôi kêu lên một tiếng, nhìn kỹ lại mới nhận ra là ánh trăng phản chiếu bóng cây ngô đồng bên ngoài tòa nhà lên cửa sổ. Hình ảnh tan tác trong gió, Ngũ Phú và Thạch Nhiệt Náo vẫn đang say ngủ, tôi vùi đầu vào trong chăn khóc nức nở.
Trước kia từng rơi lệ vì Mạnh Di Thuần, nhưng tôi chưa bao giờ khóc thành tiếng, lần này lại khóc nấc lên. Tôi nghĩ mình tỉnh dậy giữa đêm nhớ về cô ấy, cô ấy cũng sẽ tỉnh dậy giữa đêm nhớ về tôi, chúng tôi cách xa nhau trong những căn phòng tối tăm lạnh lẽo, nhung nhớ nhưng không thể gặp mặt, dựa vào chính là ngôi tháp nhỏ này. Ngôi tháp nhỏ có thể khiến tôi nhìn thấy ở văn phòng Tổng giám đốc Lục rồi lấy mang về, đây chắc chắn là sự sắp đặt của ý trời, đã tin vào sự sắp đặt của ý trời, thì cũng tin rằng tôi và Mạnh Di Thuần nhất định sẽ đoàn tụ, chúng tôi sẽ kiếm đủ năm ngàn tệ, rất nhanh sẽ đoàn tụ.
Rạng sáng tôi đã dậy, một mình ngắm cây ngô đồng sau tòa nhà, cả cây xanh rụng lá, tôi thổi sáo. Trong tiếng sáo, có hai con chim, loại chim đầu đỏ đuôi trắng, bay tới rồi lao vào trong cây, không còn thấy bóng dáng chúng nữa, chỉ nghe tiếng kêu gù gù.
Trong tiếng sáo, Ngũ Phú và Thạch Nhiệt Náo cũng dậy rồi, Ngũ Phú hỏi: "Mắt mày làm sao thế?" Tôi nói: "Vẫn ổn mà!" Ngũ Phú nói: "Đêm qua tao mơ thấy Mạnh Di Thuần..." Tôi nói: "Mày đừng nhắc tới cô ấy!" Ngũ Phú nói: "Không nhắc tới cô ấy?" Cái thằng Ngũ Phú này, mày bảo tao nhắc tới cô ấy thì nhắc thế nào, nhưng bảo tao buông bỏ cô ấy thì buông bỏ thế nào đây?! Tôi nói: "Đi ăn cơm thôi, ăn xong rồi khẩn trương làm việc."
Đến công trường, tôi lại đặt ngôi tháp nhỏ lên tảng đá vuông vắn đó, chúng tôi hối hả làm việc nửa ngày, lúc nghỉ ngơi, tôi lấy sáo thổi cho ngôi tháp nghe, Ngũ Phú chạy tới cửa hàng tạp hóa trong làng mua một cái khung gùi. Khung gùi là loại giá gỗ dùng để vác than lên các tòa nhà chung cư, Ngũ Phú ngày càng biết dùng não, nó còn nghĩ ra việc dùng khung gùi để vác những tảng đá lớn đào được từ trong rãnh đất ra ngoài. Nhưng lúc Ngũ Phú đi mua khung gùi lại nhặt được một bó lớn ống nhựa phế liệu từ đường làng, thở hổn hển ôm về. Nó nói: "Cao Hứng, ngôi làng này không có ai nhặt ve chai, tối ăn cơm xong chúng ta cũng có thể thu gom một chút." Tôi có chút tức giận, nói: "Chó không bỏ được thói ăn phân, tới đây là để đào rãnh đất thì lo đào rãnh đất cho tốt vào!" Ngũ Phú không nói nữa, cầm khung gùi nhảy xuống rãnh đất. Tất cả là do tâm trạng tôi không tốt, trút giận lên nó, tôi lại thấy uất ức thay cho nó.
Tôi nói: "Ngũ Phú, nghỉ một lát đi."
Ngũ Phú nói: "Tao không mệt."
Nó vác một tảng đá lớn từ trong rãnh lên trên bờ, hì hục hì hục mà vẫn ngoái đầu lại cười với tôi một cái.
Tôi nói: "Nín thở, đừng cười."
Nó nói: "Tao nhớ vợ tao."
Tôi nói: "Trời chưa tối mà nhớ vợ cái nỗi gì! Đạp chân cho chắc vào!"
Ngũ Phú vác tảng đá lớn ra khỏi rãnh, "đùng" một tiếng ném xuống ngoài bờ rãnh, nó đá vào tảng đá, kể rằng có một năm mùa xuân, nó và vợ vào rừng sâu đổi ngô, chính là vì mùa xuân không đủ lương thực, xay gạo mang tới nhà người ta ở trong rừng sâu dùng gạo đổi ngô, một cân rưỡi có thể đổi lấy một cân tám lạng ngô. Ngày hôm đó đúng dịp sinh nhật vợ, vì ở trong rừng sâu không có cách nào làm mì trường thọ và trứng chần cho vợ ăn, nó bèn cõng vợ leo lên sườn dốc, rồi lại cõng từ trên dốc xuống. Ngũ Phú nói: "Vợ tao béo, tao vác tảng đá này lại nhớ tới cô ấy."
Lời của Ngũ Phú khiến tôi cảm động, nhưng tôi không nói gì, lấy sáo thổi lại, nhưng thế nào cũng không thổi ra tiếng được nữa, nghĩ bụng: Đợi khi ta đón Mạnh Di Thuần ra ngoài, ta nhất định sẽ dùng xe ba bánh chở theo tấm đệm mới mua, để cô ấy ngồi trên tấm đệm đó, ta sẽ kéo từ phố Bắc qua phố Nam, từ phố Đông kéo qua phố Tây!
Ở một công trường khác phía xa, trên mười mấy giàn giáo đang nện những quả tạ sắt xuống, rung chuyển trời đất, âm thanh này như đang hưởng ứng lời thề của tôi.
Nền móng sao lại xử lý theo kiểu này nhỉ? Ở Thanh Phong trấn xây nhà, đều dùng đầm đá để đầm đất, ở thành phố Tây An cũng phần lớn dùng đầm điện làm móng cọc, đâu có quả tạ sắt nào lớn thế kia, đó chẳng khác nào một cái trục đá, không, là quả tạ sắt còn to hơn trục đá từ trên giàn giáo nện xuống! Ngũ Phú đi tới bắt đầu nghỉ ngơi, tôi rót nước cho nó uống, một người dưới giàn giáo cũng đi tới. Ngũ Phú hỏi: "Nó qua đây làm gì nhỉ?" Tôi bảo: "Có phải khát nước muốn uống nước của chúng ta không?" Người kia đã đứng trên bờ rãnh, nói: "Các người là dân nhặt ve chai à?" Tôi và Ngũ Phú nhìn nhau, tôi nói: "Ông nói cái gì? Ông không có mắt nhìn thấy chúng tôi đang đào rãnh đất à?"
Người đó nói: "Tôi họ Ngưu." Hắn ném cho chúng tôi hai điếu thuốc lá, tôi không động đậy, Ngũ Phú bắt được giữa không trung. Đồng chí Ngưu nói: "Thế sao nghe nói các anh từng nhặt ve chai?!"
Tôi hỏi: "Các anh đang xử lý nền móng à?"
Đồng chí Ngưu đáp: "Đương nhiên là xử lý nền móng."
Tôi nói: "Làm gì có kiểu xử lý nền móng như thế này?!"
Đồng chí Ngưu bảo: "Đây là kỹ thuật mới đấy, có muốn qua xem không? Các anh không từng nhặt ve chai à? Tôi cứ tưởng các anh từng nhặt ve chai chứ?"
Tôi nói: "Ông có ý gì hả, có phải thấy chúng tôi nghèo, thấy chúng tôi trông xấu xí nên nghĩ chúng tôi là dân nhặt ve chai, mà nhặt ve chai là chuyện thấp hèn nhất đúng không?!" Tôi hơi nổi nóng, Ngũ Phú cũng không uống nước nữa, đi lấy choòng sắt, chuẩn bị đánh nhau.
Đồng chí Ngưu lại cười, nói: "Không có ý gì cả, không có ý gì cả, tôi cũng từng làm công nhân vệ sinh, tôi nghĩ nếu các anh đúng là từng nhặt ve chai, thì chúng ta hẳn là đồng nghiệp, những người đồng nghiệp lớn."
Ngũ Phú nói: "Cao Hứng, hắn là dân xử lý rác, nhặt ve chai còn hơn là xử lý rác đấy!"
Ngũ Phú không giữ được bình tĩnh, nó đã tiết lộ thân phận của chúng tôi, đồng chí Ngưu bèn nhảy từ bờ rãnh qua, thân thiết nói: "Tôi đã cảm thấy chúng ta có thể thành bạn bè rồi!"
Đồng chí Ngưu quả nhiên trở thành bạn của chúng tôi. Hễ rảnh là anh ta lại từ công trường bên đó qua nói chuyện với chúng tôi, cũng dẫn chúng tôi đi xem họ xử lý nền móng. Anh ta đúng là từng làm công nhân vệ sinh, hơn nữa trong đám người của họ có ba người từng làm công nhân vệ sinh, một người cũng từng nhặt ve chai, nhưng giờ họ là một công ty, gọi là Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Kỹ thuật Nền móng. Điều này khiến tôi và Ngũ Phú vô cùng phấn khích, dân xử lý rác, dân nhặt ve chai mà lại có thể mở được một công ty, hơn nữa công việc đang làm vẫn không hề tách rời nghề cũ! Đồng chí Ngưu, người bạn mới của chúng tôi, kể cho tôi biết, Chủ tịch công ty là một kỹ sư cao cấp, đã phát minh ra kỹ thuật cấp bằng sáng chế trong các lĩnh vực nền móng, vệ sinh môi trường, máy móc, đội thi công chuyên nghiệp của họ chính là áp dụng kỹ thuật cấp bằng sáng chế của ông. Nền móng của kho lương thực lớn này đảm nhận thuộc về núi đá dốc đá diabase phong hóa mạnh, tầng đá nền nông sâu không đều, độ cứng mềm không đồng nhất, không thể dùng móng cọc hoặc đầm nện mạnh từng lớp để xử lý, chỉ có thể thực hiện DDC. DDC là gì, tôi không biết, nhưng điều tôi hứng thú là họ xử lý nền móng dùng nguyên liệu rất rộng rãi, phàm là vật liệu rắn vô cơ, tức là bất kỳ loại rác thải rắn nào cũng đều có thể sử dụng.
Hôm đó lúc tan làm, tôi nói với Ngũ Phú: "Trên trời mọc mặt trời rồi!"
Ngũ Phú nói: "Trời vừa tối thì làm gì còn mặt trời?"
Tôi bảo: "Mày không học cao trung nên không biết 'Thiên tái đán' (Trời lại sáng)."
Ngũ Phú nói: "Trời đẻ trứng á?!"
Tôi không muốn phụ đạo cho nó nữa, nói: "Ngũ Phú, làm cho tốt vào, kẻ nhặt ve chai Hàn Đại Bảo còn muốn mở công ty lớn, đám người xử lý rác này còn làm được công trình DDC, tương lai chúng ta biết đâu cũng có thể cá chép hóa rồng đấy!"
Ngũ Phú nói: "Chúng ta mở trạm thu mua, Khỉ Gầy có cái sân ba gian, chúng ta làm cái sân bốn gian!"
Tôi hỏi: "Mục tiêu chỉ là trạm thu mua thôi sao?"
Ngũ Phú kinh ngạc nhìn tôi, đột nhiên nói: "Người có gan lớn bao nhiêu thì đất có sản lượng lớn bấy nhiêu?" "Tao hôn mày cái nhé!" Nó định lao tới, tôi ngăn lại, nó đứng đó chúm môi kêu "chụt" một tiếng. Cái gã khờ này cũng học được kiểu hôn gió của người thành phố rồi, tôi dùng tay làm động tác đón lấy, rồi ném mạnh xuống đất, nói: "Thối!" Hai người cười ha ha.