Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Tôi không muốn rời lũ trẻ. Tôi muốn tất cả các con ở trong một phòng, còn tôi nằm trên sàn, chắn ngang cửa để không một ai có thể đến gần chúng.

Tôi nhìn hai cậu con trai mình lần cuối và khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên từng vầng trán ấm nóng, đầy kính cẩn trước vẻ đẹp vô tự lự của chúng lúc say ngủ. Tôi khẽ khàng đi tới phòng Jasmine. Con bé đã biết có gì đó không ổn, bởi vì dù rất cố gắng nhưng tôi không tài nào ngăn được nước mắt mình tuôn rơi khi chạy vội tới chiếc xe và ôm ghì lấy thân hình bé bỏng của các con. Nhưng thật may tôi có thể thấy con bé rất buồn ngủ, Lottie đang áp chặt vào má nó.

Tôi quỳ xuống bên giường Jasmine và nhẹ nhàng vuốt tóc con bé ra sau. “Ngủ ngon nhé, con yêu của mẹ.” Tôi thì thầm.

Tôi không nghe thấy tiếng động gì, nhưng tôi biết mình đang bị theo dõi. Tôi ngoảnh đầu, nhận ra bóng Robert đang được ánh đèn ở chiếu nghỉ hắt ngược lại. Gương mặt anh ấy chìm khuất trong bóng tối, nhưng tôi biết anh ấy đang mỉm cười. Anh ấy quay đi và tôi nghe thấy anh ấy đi xuống cầu thang tới chỗ Philippa vẫn đang ngồi chờ đợi. Không hề muốn chút nào, nhưng tôi biết mình phải đi theo anh ấy.

Philippa thật tốt, cô ấy vẫn đang đặt ra những câu hỏi nhằm tìm hiểu sự việc - và hầu hết những câu hỏi ấy đều là dành cho tôi.

“Chị Olivia, chồng chị nói chị biết anh ấy sẽ đưa các cháu đi xa dịp cuối tuần. Có phải chị đã quên mất không?”

Robert đang mang bộ mặt lo lắng, như thể anh ấy rất lo cho tình trạng sức khỏe của tôi. Anh ấy tìm cách ngồi cạnh tôi trên sô pha, nhưng tôi đứng lên và tránh đi. Tôi không thể chịu được việc phải nhìn anh ấy.

Anh ấy đã nói với Philippa những lời lẽ có thể mô tả như một lời xin lỗi, như thể anh ấy cần thanh minh cho cách hành xử kinh khủng của tôi vậy.

“Tôi không hề quên. Anh ấy đã nói mình sẽ mang bọn trẻ đi ăn pizza.” Tôi nói rành rọt từng từ từng chữ qua hàm răng nghiến chặt.

“Em yêu.” Robert nói, bước lại và ngồi trên tay ghế của tôi rồi đưa tay vuốt tóc tôi. Tôi muốn hất bàn tay anh ấy ra, nhưng lại sợ việc này sẽ làm mình trông thêm cuồng loạn. “Chính em gói ghém hành trang cho chúng mà. Em không nhớ hay sao? Làm thế nào anh biết được một đứa trẻ hai tuổi cần đến những gì chứ?”

Tôi không thể đẩy Robert ra xa, nhưng đứng bật dậy và đi tới trước lò sưởi giả mà chúng tôi chẳng bao giờ sử dụng. Nỗi sợ hãi và hoảng loạn trước đó của tôi đã biến thành cơn phẫn nộ. Tôi xoay người và nhìn xoáy vào anh ta, vung vẩy bàn tay về phía mặt anh ta và làm động tác xỉa xói bằng ngón trỏ của mình để nhấn mạnh từng từ.

“Em cứ nghĩ cha con anh đều đã chết hết rồi.” Giọng tôi vỡ òa, thốt ra yếu ớt hơn hẳn so với mình mong muốn. “Làm sao anh có thể làm vậy chứ, Robert? Sao anh có thể làm vậy hả?”

Robert quay sang Philippa và nhún vai với cô ấy - hai bàn tay xòe ra, ngửa lên trên, như thể nói, “Chị có thấy những gì tôi đang phải chịu đựng không?”

Không lâu sau khi tôi thể hiện thái độ bồng bột này, Philippa đã quyết định ra về. Trong lúc Robert đi lấy áo khoác cho cô ấy, cô ấy nói rất khẽ và siết lấy bàn tay tôi.

“Nếu chị cảm thấy lo lắng về bất kỳ chuyện gì, Olivia, thì chị có thể liên lạc với tôi theo địa chỉ này. Hãy gọi cho tôi nếu như chị thấy cần.” Cô ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp, tôi nhét nhanh vào túi lúc chồng tôi quay trở lại phòng. Nếu anh ta nhìn thấy, tôi biết chắc anh ta sẽ đoạt nó khỏi tôi.

Robert tiễn Philippa ra ngoài, khi quay lại phòng khách, anh ta mỉm cười, vẻ rất hài lòng với chính mình.

Tôi luôn nghĩ mình khôn ngoan, nhưng rõ ràng tôi chưa đủ khôn ngoan. Robert là bậc thầy, cơn giận thoáng bùng lên của tôi chợt bay biến, thay thế bởi nỗi sợ hãi. Tôi thấy sợ chính chồng mình - sợ những gì anh ta có thể làm.

“Sao anh lại làm như vậy chứ, Robert?” Tôi hỏi, dù đã đoán được câu trả lời. Tôi có thể nghe thấy sự run rẩy trong giọng nói của mình, Robert sẽ biết rằng nỗi hoảng hốt đã qua đi - và cùng với nó là cơn cuồng nộ của tôi.

Tôi sợ, có thể thấy được sự thỏa mãn trong đôi mắt anh ta.

“Làm gì cơ? Anh chỉ đưa các con của chúng ta đi xa có vài ngày thôi mà. Anh không biết làm sao em có thể quên được.” Anh ta cố trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, nhưng anh ta vẫn biết tôi không ngu.

Tôi ngoảnh đi chỗ khác, không thể chịu nổi khi nhìn thấy anh ta. Và khi tôi nói, những lời của tôi bật ra chỉ như tiếng thì thầm.

“Anh biết tôi không hề quên mà. Đó hoàn toàn không phải những gì anh định làm. Anh định có một bữa pizza chết tiệt kia.”

Tôi nhìn anh ta qua gương và thấy khóe miệng anh ta hơi nhếch lên. Bản chất của tôi không hề bạo lực, nhưng nếu có vũ khí trong tay, tôi thề sẽ giết anh ta ngay lúc này.

Anh ta chìa tay ra đặt lên vai tôi, tôi cố ngăn mình không né tránh cái đụng chạm của anh ta. Rồi anh ta xoay người tôi lại, nhìn vào mắt tôi, như thể điều đó sẽ làm cho tôi tin những lời dối trá của anh ta.

“Anh không hề đi ăn pizza. Em biết thế mà.” Robert nghiêng đầu sang một bên và nhìn tôi. “Anh tự hỏi không biết đó có phải là cách cảm nhận của một phụ nữ đã ly hôn hay không. Mỗi lần các con đi cùng với cha chúng, cô ấy lại không biết được họ sẽ làm gì hay đi đâu. Họ có thể ở bất kỳ đâu. Chỉ cần hình dung thôi.”

Tôi đưa hai tay bịt lấy tai mình giống như một đứa trẻ. Tôi không muốn nghe những gì anh ta nói. Tôi muốn ra khỏi phòng, nhưng anh ta đứng chắn giữa tôi và cửa, vẫn đang tiếp tục nói. Vẫn đang nói với tôi rằng tôi là điều duy nhất có ý nghĩa trong cuộc đời anh ta.

Anh ta tiến lại chỗ tôi, đưa tay tóm lấy hai tay tôi rồi kéo chúng xuống hông. Tôi không cố kháng cự. Anh ta đứng rất gần - gần đến mức tôi có thể trông thấy từng lỗ chân lông trên da của anh ta.

Anh ta nhoài tới thì thầm vào tai tôi và tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của anh ta, nóng rực trên má tôi. “Nếu cô rời bỏ tôi, Olivia...”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.