Suốt hai tiếng đồng hồ chiều muộn ngày chủ nhật, tôi chết gí ở bàn làm việc, vật lộn với mớ hồ sơ của FBI và NYPD về các vụ án chưa tìm được thủ phạm có liên quan tới cái tên Lawrence. Mặc dù chỉ có rất ít nhưng dường như chẳng vụ nào trong đó có chút dính dáng tới chất nổ hoặc đánh bom hàng loạt. Mắt tôi như mờ đi sau khi lần lượt xem từng vụ chẳng có quan hệ gì tới nhau.
Tôi ngước mắt khỏi màn hình máy tính và nhìn bức tranh biếm họa trên tường phòng làm việc vẽ hai viên cảnh sát đang bắt giữ một người đứng cạnh xác anh chàng Pillsbury Doughboy[1]. “Dấu vân tay của hắn trùng với dấu vân tay trên bụng nạn nhân,” một trong hai cảnh sát nói.
Tôi ước gì mình cũng có một bằng chứng rõ ràng như vậy, rồi rên rỉ đưa tay lên day cặp mắt mệt mỏi nghiêm nghị của mình.
Phía sau tôi, sáu, bảy thám tử khác của đội Trọng án đang tìm hiểu những vụ liên quan tới chất nổ xuất xứ châu Âu và thẩm vấn nhân chứng cùng nhân viên thư viện. Đến giờ, cũng như tôi, họ chỉ thu thập được những thông tin vô giá trị. Khi không có nhân chứng hay nghi can, tôi cuộc rằng mọi chuyện sẽ còn giậm chân tại chỗ dài dài. Chí ít là cho đến khi gã thủ phạm giấu mặt tiếp tục ra tay. Chuyện đó thật nản lòng và sôi ruột.
Khi tôi khóa cửa và lái xe trở lại Point thì trời đã tối. May mắn là hầu hết các đoạn kẹt xe đều ở chiều ngược lại, theo hướng từ Long Island về thành phố, vì thế tôi lái xe khá thoải mái.
Về tới nhà, lũ trẻ đã dành cho tôi một bất ngờ. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường. Khi tôi đẩy cửa bước vào, Trent đang ngồi một mình trong phòng khách vắng tanh vắng ngắt.
— Chào đằng ấy. Mọi người đâu cả rồi?
— Cuối cùng bố cũng về, - Trent nói và đặt bộ bài Uno đang chơi xuống. Nó cầm cái quần bơi trên đi văng lên và ném cho tôi.
Nó đứng dậy và khoanh tay.
— Bố mặc cái này vào rồi đi theo con, - nó nói, ra chiều bí ẩn.
— Đi đâu? - Tôi hỏi.
— Bố không được hỏi, - Trent nói.
“Gia đình mình gàn dở hơn mình nhiều,” tôi nghĩ, sau đó đi thay quần áo và để Trent dẫn qua hai căn nhà về phía bãi biển tối om. Xa xa phía mép nước, tôi thấy một đám đông đang quây quần quanh đống lửa. Bài hát I gotta feeling của nhóm Black Eyed Peas đang vang lên.
— Ngạc nhiên chưa! - Cả đám gào lên khi tôi bước về phía chúng.
Tôi bối rối, không thể nào tin vào mắt mình. Tất cả bọn trẻ nhà tôi đều ở đây. Chúng đem lò nướng ra và tôi có thể ngửi thấy mùi sườn nướng thơm nức mũi. Một xô đá lạnh, đồ uống cùng khay kẹo smore được đặt trên một tấm vải. Đủ thứ cần thiết cho bữa tiệc nhà Bennett rồi đấy.
— Cái quỷ gì đây? Hôm nay có phải sinh nhật bố đâu.
— Vì anh không có nổi một ngày ngoài bãi biển, - Mary Catherine nói, từ bóng tối bước ra và đưa cho tôi một cái cốc Day-Glo cỡ bự bằng nhựa màu lơ đựng cocktail margarita, - bọn em nghĩ có lẽ anh sẽ thích tận hưởng một đêm ngoài biển. Đó là ý tưởng của bọn trẻ.
— Tuyệt! - Tôi nói.
— Bố, chúng con yêu bố lắm, - Jane nói, choàng lên cổ tôi một vòng hoa rồi hôn tôi. - Rất bất ngờ, phải không bố?
— Đúng đấy ba-ba. Chúng con iu ba-ba lắm, - Ricky nói và ném một quả bóng bầu dục ướt rượt vào đầu tôi. Thậm chí tôi còn bắt được quả bóng mà không làm sánh một giọt rượu nào.
Sau một hồi uống margarita để giảm stress và cười ầm ĩ trước màn nhảy múa theo bài Wipe Out của Seamus, tôi đã sẵn sàng bơi một chặp. Tôi tập hợp tất cả lại thành một hàng trên bãi biển, nhìn nhà tôi sao giống một đội quân chân đất thế không biết.
— Được rồi. Nào các quỷ nhỏ, vào vị trí, chuẩn bị…
Chúng đã vọt đi hết rồi, đúng là lũ tiểu yêu mà! Tôi lao xuống biển sau chúng một giây. Tôi nhảy úp mặt xuống nước, một làn sóng mặn chát và lạnh buốt nổ bùng qua khắp sọ tôi. Trời đất, tôi cần điều này. Gia đình tôi thật tuyệt vời. Tôi mới may mắn làm sao. Tất cả chúng tôi đều may mắn vì đã có nhau trong cuộc đời này.
Tôi mặc cho sóng biển quật ngã, rồi đứng dậy và bế một đứa nhỏ thơm mùi kẹo smore lên vai và chờ con sóng đen kịt tiếp theo. Tất cả mọi người la hét và cười đùa rộn rã.
Tôi ngước nhìn bầu trời đêm, người lạnh buốt và thật sự hoảng sợ. Một tiếng gầm vang lên, rồi thêm một con sóng nữa tiến thẳng về phía chúng tôi. Chúng tôi rú lên như muốn đuổi nó đi, nhưng nó chẳng hề biết sợ. Nó vẫn phăm phăm lao tới.
— Ôm chặt bố nhé! - Tôi hét vang khi mấy ngón tay nhỏ xíu dinh dính túm chặt lấy tóc tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Nhân vật hoạt hình trong các quảng cáo của hãng bánh nướng PiUsbury.