— Dưới con đường lát ván, bên bãi biển trong xanh, - tôi nghêu ngao hát và mắt nhắm nghiền phiêu cùng khúc nhạc. - Tôi chui trong chăn ấm đệm êm, nằm cạnh mười đứa con mũm mĩm.[1]
Tôi thấy đây là một bài ca thích hợp để ngân nga khi đi trên con đường phủ đầy cát bên bờ Đại Tây Dương xanh xám. Nhưng không may, tôi là kẻ duy nhất nghĩ như vậy. Không đầy một giây sau, một tràng những tiếng rên rỉ ỉ ôi chê bai châm chọc từ cả mười đứa bé đều nhắm vào tôi mà thẳng tiến. Nhưng tôi vẫn cúi đầu, trình diễn nốt bài hát tuyệt cú mèo của mình mặc kệ sức ép của khán giả. Không bao giờ được để cho chúng thấy bạn toát mồ hôi, kể cả trong kì nghỉ hè, một vấn đề mà chỉ cần nghĩ thôi bạn đã thấy khó kinh khủng rồi.
Tôi là Mike Bennett, và theo như tôi biết, tôi vẫn là viên cảnh sát duy nhất ở NYPD[2] sống trong chương trình TLC[3] của chỉ mình tôi và chỉ chiếu cho riêng tôi. Có vài đồng nghiệp vui tính thích gọi tôi là Thám tử Mike +10. Thật ra phải là Thám tử Mike +11 mới đúng, nếu tính cả ông nội Seamus của tôi. Tôi sẽ tính như vậy, bởi vì ông còn khó bảo hơn cả mười đứa con tôi cộng lại.
Hôm nay là ngày đầu tuần thứ hai trong kì nghỉ vô cùng cần thiết của cái gia đình đông đúc của tôi tại Breezy Point, Queens, và tôi hoàn toàn được thảnh thơi khỏi công việc thường ngày. Căn nhà rộng một ngàn tám trăm foot vuông[4] nằm trên “vùng Riviera[5] của người Ireland”, theo cách gọi của mọi cảnh sát và lính cứu hỏa thường nghỉ hè ở đây, từng thuộc về bên họ ngoại của tôi, nhà Murphy, trong cả một thế hệ. Nó chật chội hơn một cái hang thỏ, nhưng lại cho chúng tôi cơ hội được thỏa thích bơi lội, chén xúc xích, chơi cờ vua vào ban ngày hay uống bia và quây quần bên đống lửa trại vào ban đêm.
Không email. Không đồ chơi điện tử. Không có bất cứ một món đồ tiện nghi hiện đại nào, ngoại trừ cái điều hòa ẩm ẩm ương ương và chiếc xe đạp đã bị nước mặn làm gỉ ngoèn. Tôi quan sát Chrissy, cô con gái út của tôi, đuổi theo một con én biển hoặc có thể là một con chim choi choi ở bên lề đường.
Nhà Trắng mùa hè của gia đình Bennett đã mở cửa làm việc.
Thời gian trôi đi rất nhanh, nhưng đến giờ tôi vẫn lo liệu mọi sự ổn cả. Như mọi khi. Bởi vì một ông bố đơn thân có số con cái tính đến hai chữ số thường biết cách xử lí phần lớn mọi việc khá trôi chảy mà không ca thán gì.
— Nếu các con không thích Drifters, vậy Otis Redding nhé? - Tôi hô hào các con. - Tất cả cùng hát nào. “Ngồi trên ụ tàu trong vịnh,” hai ba.
— Mike, anh đừng dạy hư bọn trẻ chứ! chúng ta cần khẩn trương lên không là muộn mất đấy, - Mary Catherine chì chiết tôi bằng giọng mang âm điệu Ireland.
Tôi quên không nhắc đến Mary Catherine. Có lẽ tôi là viên cảnh sát duy nhất trong NYPD có một cô bảo mẫu gốc Ireland. Thực tế, với những gì tôi trả cho nàng, nàng giống một thiên thần giàu lòng bác ái hơn. Tôi cuộc là không lâu nữa người ta sẽ lấy tên nàng để đặt cho một nhà thờ Công giáo nào đó. Mary Catherine Chân phúc, vị thánh độ thân cho những gã cảnh sát xấc xược và mọi hỗn độn trong nhà tụi hắn.
Và như mọi khi, cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp này nói đúng. Chúng tôi đang trên đường đến nhà thờ St. Edmund tọa lạc tại đại lộ Oceanside để dự lễ mixa vào lúc năm giờ chiều. Nghỉ hè không phải là cớ để bỏ lỡ các lễ mixa, đặc biệt là với gia đình tôi, bởi vì ông nội Seamus của tôi ngoài việc là một diễn viên hài còn là một thầy tu khoác áo muộn.
Còn gì nữa không nhỉ? Tôi đã nhắc đến việc tất cả lũ trẻ nhà tôi đều được nhận nuôi chưa? Hai da đen, hai gốc Tây Ban Nha, một gốc Á, và những đứa còn lại là trẻ da trắng. Trong gia đình tôi thật chẳng ai giống ai cả.
— Mọi người đến mà xem này, - Seamus đứng trên bậc thềm đầy cát của nhà thờ St. Edmund và gõ gõ mặt đồng hồ đeo tay khi chúng tôi cuối cùng cũng tới nơi và nói. - Đây ắt phải là mười hai vị thánh tông đồ rồi. Ồ tất nhiên là không phải! Vừa kịp lễ mixa. Vào đây, đồ ngoại đạo, trước khi ta quên rằng ta không có khuynh hướng bạo lực nhé.
“Con xin lỗi, thưa đức Cha,” Chrissy nói, bắt nhịp cho điệp khúc hối lỗi được nhắc lại tới mười một lần theo thứ tự lần lượt từ đứa bé nhất đến đứa lớn nhất: Shawna, Trent, Fiona, Bridget, Eddie, Ricky, Jane, Brian, Juliana - cô gái lớn nhất của tôi, Mary Catherine, và được kết thúc bằng đứa trẻ to xác nhất - tôi đây.
Seamus đặt tay lên khuỷu tay tôi trong khi tôi đang vô vọng tìm kiếm một hàng ghế có đủ chỗ cho mười hai thành viên gia đình mình.
— Chỉ anh biết thôi nhé, hôm nay ta làm lễ mixa cho Maeve, - ông nói.
Maeve là người vợ quá cố của tôi, người phụ nữ đã kéo những kẻ khốn khổ chúng tôi lại thành một gia đình tuyệt vời trước khi mất vì căn bệnh ung thư buồng trứng sau đó vài năm. Đến tận bây giờ, vẫn có những lúc tôi choàng tỉnh vào buổi sáng, với tay ra một lúc mới chợt bàng hoàng nhận ra tôi chỉ có một mình.
Tôi mỉm cười và gật đầu, chạm nhẹ lên gò má nhăn nheo của Seamus.
— Con cảm ơn, thưa đức Cha, - tôi nói khi tiếng đàn organ bắt đầu vang lên.
❀ ❀ ❀
[1] Lời bài hát Under the Boardwalk của ban nhạc Drifters.
[2] Cục Cảnh sát Thành phố New York.
[3] Tên một kênh truyền hình của Mỹ chuyên làm các chương trình thực tế.
[4] 1 foot vuông bằng 0,09 mét vuông.
[5] Riviera nằm dọc bờ Địa Trung Hải của miền Đông nước Pháp, Monaco và đông bắc Italia, nổi tiếng là nơi có khí hậu đẹp.