Tôi đặt phịch hộp hồ sơ về các nạn nhân xuống hành lang phủ bụi của căn hộ và đứng một lúc, lắng nghe. Sau những náo động ầm ĩ như vỡ chợ thường thấy trong căn hộ ba phòng ngủ tồi tàn này của chúng tôi, yên tĩnh quả là một trải nghiệm thú vị.
Soát qua thư từ một lượt, tôi mỉm cười trước địa chỉ người gửi ghi trên một cái ống bằng bìa cứng vừa nhận được. Tôi đi vào phòng ngủ lớn của bọn con trai và treo bức ảnh của Mariano Rivera Fathead[1] mà tôi mua cho làm quà sinh nhật cho Brian. Brian hẳn phấn khích lắm khi nhìn thấy cái này.
— Mo, đêm nay chỉ có tớ và cậu thôi, - tôi vừa đi ra vừa nói với bức ảnh dán tường to bằng cỡ người thật. - Chào mừng anh bạn già đến đây đêm nay.
Tôi bật các máy điều hòa hết công suất. Trở vào phòng khách, tôi cầm một thứ trông giống như một dải vải ca rô dưới sàn lên. Tôi nhận ra đó là dải băng đô của nữ sinh trường dòng. Tôi vân vê nó trong tay rồi đặt lên bàn cà phê đầy những khối gỗ xếp hình và mấy cuốn truyện Nhật kí chú bé nhút nhát.
Dọn một đống những thứ bừa bộn khỏi chiếc đi văng cũ kĩ, tôi nhớ lại tất cả những chuyện điên rồ của gia đình tôi suốt mười lăm năm qua. Đó là những kí ức lờ mờ về những bánh xe lớn, các cuốn băng và những bàn ăn vương vãi ngũ cốc Cheerios, rất nhiều nước mắt nhưng còn nhiều tiếng cười hơn. Chúng tôi đã biến ba phòng ngủ thành năm bằng cách tận dụng cả nơi từng là phòng ăn lớn của căn hộ cùng một nửa không gian của nơi vốn là phòng sinh hoạt chung rộng rãi. Rất nhiều thứ đẹp đẽ đã bay vèo qua cửa sổ xuống đại lộ West End để Maeve và tôi thu xếp đủ chỗ ở cho cái gia đình lớn đến khó tin của mình.
Buồn cười là tôi sẽ không đổi cuộc sống này lấy bất cứ thứ gì. Tôi chẳng hiểu bằng cách nào mà tôi lèo lái được gia đình đến tận bây giờ trong khi ngày ngày vẫn đi bắt kẻ xấu, giữ được việc làm cùng một chút minh mẫn tỉnh táo. Tôi biết vì sao chứ. Cuộc sống của tôi vẫn ổn định tới giờ này là nhờ Maeve, Mary Catherine, và dù rất ghét nhưng tôi vẫn phải thừa nhận, cả Seamus nữa.
Trở vào phòng ngủ, tôi lắng nghe hàng lô lốc các tin nhắn trong máy trả lời tự động. Tin nhắn sau cùng khiến tôi tò mò nhất.
“Vâng, à, ờ… Alô? Mary… Mary Catherine phải không? - Giọng cà lăm quyến rũ của một anh chàng người Anh vang lên trong máy. - Jimmy Griffith đây. Mình, ờ…, mình đã nói chuyện với cậu lúc ở lớp ấy. Mình, ờ… mình mong cậu đừng giận vì đã xin số của cậu từ thầy hướng dẫn. Bình thường mình không làm như thế này đâu, nhưng mình… phải, mình đang dự một bữa tiệc tệ hại và mình không thể nào không nghĩ về những mắt xích rất sâu sắc cậu đã đưa ra giữa nghệ thuật Baroque của Đức và nghệ thuật Cổ điển Bắc Âu. Thành thật mà nói, mình không nhớ được lần cuối cùng mình gặp một người thực sự biết Ivar Tengbom[2] là ai chứ đừng nói đến chuyện gặp người còn tự nhận là fan ruột của ông ta. À mà tuần này cậu có bận gì không? Mình có một bữa ăn vào tối thứ sáu với mấy nhân viên của MOMA[3] và nghĩ rằng, ờ… có thể cậu cũng muốn… ờ… tới dự. Đấy, mình đã nói ra rồi. Nếu cậu có thể đến được thì tuyệt lắm. Nếu không thể, ờ, mình và Ivar sẽ rất tiếc. Đây là số của mình.”
— Xin lỗi ông bạn, - tôi nói, rồi ngay lập tức chuyển sang giọng cực kì thành kiến như diễn viên Hugh Grant của Mary Catherine, hệt như giọng của nguyên cáo đứng trước tòa. - Có vẻ ông bạn sẽ phải đi một mình thôi.
“Như thế có gì sai nhỉ?” Tôi tự hỏi và nhìn mình trong gương. Tôi quay đi. Tôi sai chắc và tất nhiên, tôi chẳng thèm quan tâm.
❀ ❀ ❀
[1] Tay ném bóng trong đội bóng chày Yankees của New York.
[2] Kiến trúc sư người Thụy Điển và là đại diện tiêu biểu cho lối kiến trúc tân cổ điển Thụy Điển trong 20 năm đầu thế kỉ XX.
[3] Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại Mỹ.