Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
37 ◄○►

❊ ❊ ❊

Thay vì chạy xe vào thành phố để tới phòng làm việc chật chội, đông đúc, tôi vòng qua khu Manhattan và lên cầu Triborough để chạy về phía bắc theo con đường hành lang bang New York. Một tiếng rưỡi sau đó, tôi đã ở tận hạt Sullivan gần Monticello, vừa nhấm nháp cà phê hiệu Dunkin Donut vừa chạy qua những cánh rừng thông, hồ nước và trang trại bò sữa vẫn chìm trong màn sương.

Vùng đồng quê này gần với nơi từng diễn ra nhạc hội Woodstock. Đây cũng là địa điểm có nhiều khu nghỉ dưỡng “Borscht Belt”, nơi các diễn viên hài gốc Do Thái như Milton Berle và Don Rickles hay Woody Allen khởi nghiệp.

Nhưng không may là cuộc viếng thăm của tôi chẳng liên quan gì đến âm nhạc và thậm chí còn ít có quan hệ với tiếng cười hơn. Sáng nay tôi tới Fallsburg, nơi có trại giam Sullivan.

Sếp và tôi nhất trí đã đến lúc phải nói chuyện với cư dân khét tiếng nhất của trại, David Berkowitz, Sát nhân Súng nòng 44. Và đó chính là Con trai Sam.

Vì rất nhiều lí do mà tôi lặn lội đến đây. Một trong những lí do thuyết phục nhất là vụ hai người bị sát hại ở Queens vào đêm thứ hai vừa rồi không phải vụ duy nhất gần đây của kẻ bắt chước Con trai Sam.

Một giờ sau khi chúng tôi đưa manh mối về Con trai Sam lên đường dây nội bộ các phòng, một thám tử có đầu óc nhạy bén của Bronx đã gọi đến. Anh ta cho biết hôm chủ nhật, một cô bé gốc Tây Ban Nha ở Bronx đã sống sót sau một vụ tấn công rất kì quặc tại Co-op City. Kẻ tấn công cô bé đội một bộ tóc giả kiểu David Berkowitz và nói mấy câu gì thật sự đều giả trong khi chậm rãi đâm từng nhát một. Kẻ đó đã bắt chước gần như giống hệt tội ác đầu tiên của Berkowitz: ngẫu nhiên đâm một cô gái ở Co-op City hồi năm 1975.

Có một danh sách rất dài những người tôi muốn gặp trong buổi sáng này, nhưng vì Berkowitz có liên hệ với một chuỗi những vụ giết người mới đây nên tôi nghĩ nói chuyện với hắn sẽ giúp vụ án này sáng tỏ ít nhiều. Có thể đó là một nước cờ xa, nhưng với bảy mạng người chết mà không có lấy chút manh mối nào trong tay thì đã đến lúc chúng tôi cần sự sáng tạo rồi.

Trại giam Sullivan ẩn mình sau một rặng thông cao, cách phố chính của thị trấn nhỏ Fallsburg năm dặm về phía bắc. Vừa nhìn thấy hàng rào dây thép gai và những tòa nhà bê tông xám xịt nằm san sát trông như một dãy đồi nhấp nhô, cà phê trong bụng tôi bắt đầu được lọc lần hai. Sullivan là một nhà tù kiên cố, giam giữ những tên tội phạm nguy hiểm nhất của thành phố New York. Tôi biết điều đó bởi chính tôi đã từng tống vài kẻ vào đây.

Dưới ánh mắt lạnh tanh của một lính gác trên tháp, tôi được một người dẫn vào tòa nhà hành chính ở phía nam, ở đó, tôi miễn cưỡng tháo bỏ mọi vũ khí công vụ và kí sổ. Tôi được đưa tới văn phòng của Dough Gaffney, giám đốc trại giam, tại tầng một. Hôm qua tôi đã nói chuyện với ông ta để hẹn trước.

Hói đầu và chắc nịch trong chiếc áo phông có cổ và quần ka ki, Gaffney khiến tôi nhớ đến một huấn luyện viên thể dục trung niên hơn là một quản ngục. Những cuốn sách về nghệ thuật kiềm chế cơn giận và lạm dụng ma túy xếp thành hàng trên giá phía sau bàn làm việc của ông ta, cùng với một tệp hồ sơ rất dày với hàng chữ Kĩ năng sống ở gáy.

— Dough, cảm ơn ông đã giúp, - tôi nói sau khi chúng tôi bắt tay và ngồi xuống.

— Anh đang làm vụ này à? chúng ta đang nói về chuyện đánh bom? - Gaffney hỏi khi người thư kí đã đóng cửa lại.

— Vâng, nhưng đó là bí mật và chuyến thăm này của tôi cũng vậy, - tôi giải thích và ngồi thẳng người. - Cánh báo chí suốt ngày làm phiền chúng tôi về chuyện này. Bản thân tôi lại chẳng hứng giúp họ tăng doanh thu. Tôi có thể trông chờ gì ở Berkowitz?

— Đừng lo. Chúng tôi không cần bắt hắn đeo mặt nạ khúc côn cầu hay gì khác đâu, - Gaffney nói và cười mỉm. - Trong sáu năm tôi ở đây, hắn luôn là một tù nhân gương mẫu. Hiện tại hắn điều hành hoạt động của một nhóm cầu nguyện. Thậm chí hắn còn giúp các bạn tù mù lòa trở về phòng nữa.

— Tôi có nghe nói về việc hắn cải đạo. Ông có tin không? - Tôi nói.

— Tôi chỉ tin những việc xảy ra ngoài những bức tường này thôi Mike, nhưng ai biết được chứ? - Ông ta nói và nhấc chiếc bộ đàm ra khỏi đế sạc điện phía sau. - Nếu anh đã sẵn sàng thì tôi sẽ đưa anh đến đó.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.