Jeremy Matheson lau vết mực dây trên ngón trỏ rồi viết tiếp.
Một cây đèn dầu đang cháy phía trên bàn làm việc, nó được treo vào một thanh xà của toa tàu.
Gần cửa ra vào, thảm trải sàn nổi bật những sọc kẻ màu hổ phách, những hạt cát dồn lại tạo thành những đường vân lấp lánh. Thói quen luôn giũ giày tại cùng một chỗ trước khi bỏ chúng ra là nguồn gốc của đường chân rết tạo thành hình tam giác đầy chào mời ấy.
Một cái nhiệt kế cao một mét được treo gần cửa, nó cho thấy, theo độ Fahrenheit, trời nóng quá mức dù đêm đã xuống.
Càng nhìn sâu vào toa tàu, ánh sáng càng rụt rè, ghê hãi khi phải để lộ ra vùng riêng tư của Jeremy Matheson. Những vật liệu tốt phản chiếu hay hút lấy ánh sáng của ngọn đèn. Đồ gỗ đánh véc ni đã cũ nhưng rất chắc chắn, và những mảnh nhung treo trên tường vẫn giữ nguyên độ mềm mại.
Xa hơn phía sau cánh cửa, xa hơn cả cái bàn rộng nơi viên thám tử làm việc, hai chiếc tràng kỷ bằng da đã rạn được kê đối diện nhau, bị nướng chín ngày qua ngày trong căn phòng ngột ngạt này, ở giữa là một cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng.
Tấm đầu tiên bị gạch một vệt dài bằng mực đỏ, như để lên án. Trên tấm ảnh ta thấy một bức tường màu trắng, và một người đàn ông mặc y phục, không thể nhìn rõ mặt vì ông ta cúi người, tì một tay vào một lỗ vữa thủng trên tường. Dãi chảy thành dòng từ miệng ông ta xuống đất giống một cái mạng nhện đang chăng dở. Phía bên trái tấm ảnh, bức tường mở ra một cái ngách tăm tối. Những cái bóng đen đặc khiến ta khó nhìn rõ mấy dáng người đang quây tròn quanh một đống dưới nền.
Tấm ảnh thứ hai chụp cận cảnh một con búp bê bện rơm, thô kệch, cũ sờn, sẵn sàng tòi ra nếu không được thao tác cẩn thận. Mình nó được quét sơn, vụng về, giả làm váy. Sơn hoặc là một vết bẩn. Tối và ẩm.
Tấm ảnh thứ ba cho thấy những đôi giày công sở, những đôi giày tây, mới được đánh xi dù có một lớp bụi bám vào, đang vây quanh một cái gì đó ở giữa, đặt trên nền đất. Nhiều người đứng bên rìa tấm ảnh, tuy nhiên khung hình không lấy quá bắp chân họ. Bức ảnh tập trung vào một cánh tay nhỏ bé mập mạp đặt trên nền đất nện của một nơi giống một con hẻm nhỏ. Và một bàn tay mở hé. Làn da quá mịn để có thể thuộc về một người lớn tuổi. Vấy trên cổ tay vẫn là thứ dính nhớp và đỏ tươi, giống như thứ dính trên con búp bê.
Khoảng chục tấm ảnh khác chồng chéo lên nhau, tất cả đều lật úp xuống lớp đệm da.
Ánh sáng của ngọn đèn dầu hầu như không chiếu được xa hơn, đến nơi không gian hẹp lại để tạo thành lối vào phòng tắm. Bên phải là một lối đi sâu vào bên trong. Dẫn vào phòng ngủ.
Một tấm gương đứng phản chiếu những góc xa nhất tạo cho căn phòng cuối cùng này ảo giác về chiều sâu. Đối diện với cái bàn trang điểm chất đầy những số Picture Show Magazine, gần cái ghế bành Voltaire chất đống quần áo, là một cái giường lớn trải tấm ga nhàu nát. Dưới chân giường, một cái bát đẽo bằng gỗ úp sấp trên thảm trải sàn, hàng đống đầu thuốc lá ngập trong một biển tro tràn ra từ cái bát.
Bàn đầu giường được trang trí bằng ảnh một người phụ nữ. Ánh sáng đêm không lọt đủ qua những ô cửa sổ của toa tàu để có thể nhìn rõ bức ảnh.
Ở đầu kia toa tàu, cái ấm đặt trên bếp gang bắt đầu sôi. Jeremy đứng dậy, lấy một miếng giẻ bẩn để nhấc nó lên và pha một cốc chè. Lá bạc hà phơi khô chẳng mấy chốc đã tỏa mùi thơm khắp gian phòng rộng.
Jeremy nhấm nháp thứ đồ uống vẫn còn nóng bỏng, ngả người ra ghế. Một điều đặc biệt, anh không tháo ủng ra. Đôi bàn chân anh rã rời bên trong. Anh vẫn mặc cái áo sơ mi nhiều túi, mặc dù đã phải tháo tung hết khuy áo để lộ bộ ngực trần. Râu anh không cạo. Sáng nay anh không có đủ thời gian làm việc đó. Bộ râu chưa cạo rất hợp với anh, nó che bớt đôi má hõm vào sâu hoắm, giảm bớt cảm giác rằng môi anh quá dày.
Jeremy đưa một tay lên vuốt mặt. Mũi anh thanh và khoằm. Lông mày anh đen nhánh. Và một quầng sáng màu đồng tỏa ra từ vầng trán cao, bao quanh là mái tóc đen mượt chải ngược ra phía sau.
Theo lời nhận xét của những phụ nữ vừa tán gẫu vừa nhấm nháp sahleeb[1] dưới mái hiên các câu lạc bộ nơi anh thỉnh thoảng lui tới, Jeremy Matheson là một người ‘được khát khao thèm muốn’. Thú tính châu Phi và vẻ lịch lãm Ăng lê tồn tại trong cùng một con người.
Không ai không biết anh là thám tử, và là một thợ săn cừ khôi, từng đến miền Nam rộng lớn hoang dại trong một chuyến đi săn liều lĩnh ở châu Phi. Cũng không ai quên rằng không một phụ nữ nào ở Cairo lại có thể không tự hào về việc mình đã ngủ chung giường với Jeremy Matheson.
Người ta thì thầm rằng anh là người cố chấp.
Người ta nói anh kín đáo. Những tin đồn…
Cái cốc kêu lanh canh khi được đặt lên bàn. Jeremy Matheson bẻ ngón tay, những ngón tay thuôn dài rắn rỏi, những ngón tay từng khiến bao đôi mắt phụ nữ ở cái xã hội thực dân Cairo này không khỏi hấp háy. Rồi anh mở cửa toa tàu.
Một cầu thang ba bậc dẫn đến cái mái che gắn vào hai bên thành tàu. Một tấm thảm phủ trên cát, với những cái ghế dài có lưng tựa, một cột buồm bằng gỗ, nhiều thùng dụng cụ và lương thực dự trữ dán nhãn ‘Tài sản của quân đội’.
Jeremy uể oải kéo một cái ghế ra ngồi trước lều.
Đêm xoa dịu trò chơi của mặt trời, giờ thì thời tiết dễ chịu hơn nhiều, có lẽ phải một hai tiếng nữa bên trong toa tàu mới mát hơn được.
Trước mặt anh, đường ray tàu hiện lên khung cảnh anh yêu thích, một chuỗi những câu thơ bất tận, uốn lượn dưới trăng, về phía không cùng, chẳng khác nào mớ bòng bong của sự sống.
Phía thấp hơn, sau tòa nhà có bảo tàng đường sắt, dưới lối vào thô kệch bằng đá màu cam, ga xe lửa trung tâm ấp trong vòm mái những con rắn thép và những hành khách vô danh.
Cách toa tàu nơi Jeremy ở chừng trăm mét, một đoàn tàu điện lắc lư đi qua, vòng dây điện màu xanh da trời thay cho mái tóc. Tuyến đường tàu điện chạy qua các khu phố sang trọng của khu Héliopolis nằm bên ngoài thành phố. Trên tàu, phụ nữ và đàn ông ngồi ở các toa riêng rẽ.
Những khuôn mặt tươi cười, một phụ nữ trẻ thậm chí còn có vẻ hớn hở. Rất nhiều thanh niên châu Âu.
Jeremy quan sát họ cho đến khi đoàn tàu chỉ còn là một vệt sáng mờ của ánh đèn pha đỏ.
Môi anh mím lại đến trắng bệch. Anh nuốt nước bọt đánh ực. Tay anh lục lọi một bên túi chiếc quần vải màu be. Anh lôi ra một mẩu giấy bị xé. Nhiều dòng chữ viết thanh nhã lấp đầy nửa đầu mảnh giấy. Bàn tay Jeremy che mất nội dung những dòng chữ đó. Trừ những chữ cuối cùng.
‘Samir. 5 tuổi.’
Jeremy siết chặt nắm tay. Dù dã cố kìm nén để bóp nghẹt nỗi đau trong cuống họng, một đường viền ướt vẫn mọng lên dưới mắt anh. Hai hàm anh nghiến qua nghiến lại dưới làn da má mỏng manh.
Tựa như những tên khổng lồ độc nhãn đích thực của bầu trời, hàng triệu vì sao rọi xuống anh con mắt duy nhất của chúng, run rẩy, trắng dã.
Một giọt nước rơi xuống cạnh cái tên Samir.
Tờ giấy hút ngay lấy nó.
Nó lớn dần theo thớ giấy, lan rộng ra, rộng nữa, rộng mãi. Đến tận khi chạm vào viền mép của cái tên.
❀ ❀ ❀
[1] Đồ uống nóng làm từ sữa.