Marion mở mắt khá sớm sáng thứ Sáu đó. Tối qua cô thức khuya cùng cuốn nhật ký, tuy nhiên ham muốn đến Avranches điều tra còn thôi thúc hơn cả đồng hồ báo thức.
Chín giờ, cô đã ở trên đường làng, cuốn sách bìa đen cất sâu trong túi áo khoác, cô đi qua quầy hàng của Béatrice, quầy chưa mở cửa. Marion nhấn chuông cửa bên cạnh và cô bạn tóc đỏ dẫn cô lên gác.
“Em dậy sớm nhỉ! Lấy cà phê mà uống đi, chị phải sấy cho khô mớ tóc này đã,” Béatrice nói với qua vai.
Marion mở tủ tìm một cái cốc rồi rót thứ chất lỏng có màu dầu thô vào.
“Chỉ còn thiếu điếu thuốc là mình đã có thứ hỗn hợp ‘hơi thở thơm tho’ buổi sáng rồi,” cô lầm bầm.
Béatrice xuất hiện trở lại, tay xoa tóc.
“Mất ngủ hay là ham muốn cháy bỏng được tán gẫu đây?” Chị tra hỏi. “Đợi đã, để chị đoán nhé! Em đã đọc nhẵn các số báo Ici Paris và đang lên cơn thèm ngồi lê đôi mách, thế là em tự nhủ ‘chị Béa sẽ giúp mình khỏi bệnh’…”
“Vì sao, có chuyện gì trong làng ư?”
“Đừng có mơ, bản thân sự hiện diện của em đã là cả một sự xáo trộn rồi. Sao nào, mọi việc ổn cả chứ?”
Marion vừa gật đầu vừa nuốt cà phê.
“Em có việc phải nhờ chị đây,” cô nói sau khi lấy hơi. “Em cần chị cho em mượn xe ô tô chừng vài giờ.”
“Bất cứ lúc nào em muốn. Trừ sáng nay, Grégoire lấy xe đi rồi, nó phải đi mua vài thứ đồ cho nhà chị và cho ông già.”
“Ông già nào? Ý chị là Joe à?”
“Ừ, chị biết hai người đã gặp nhau. Greg đi chợ mua đồ nặng cho Joe và ông ấy cho thằng bé ít tiền để cảm ơn. Thế nên sáng nay không có xe. Có gấp không?”
“Gấp á, không… Chỉ là thói nóng ruột của em.”
Béatrice bắt đầu tết một bím tóc.
“Cái cuốn sách trứ danh của em phải không, thú nhận đi?”
Marion gật đầu.
“Em đâm nghiện rồi.”
Cô do dự định kể chuyện tối qua, chuyện cái phong bì và lời đề nghị bí hiểm, nhưng cô im lặng. Cô tự hứa sẽ không nói gì chừng nào còn chưa làm rõ mọi chuyện.
“Thôi, kể cho chị nghe đi, chuyện gì xảy ra trong cuốn sách đó vậy?” Béatrice năn nỉ.
Marion uống hết cốc cà phê rồi nhướng mày.
“Em sẽ kể hết cho chị nhưng em muốn tìm một tài xế trước trưa nay, em phải đi đây. Cảm ơn chị vì cốc cà phê.”
Marion nhảy ra ngoài phố, khí lạnh ẩm ướt của ngôi làng lập tức ập vào cô.
Cô đành phải nhờ dòng tu thôi.
Đích thị là điều mà cô muốn tránh nếu được. Nếu tác giả của các bức thư là một người trong số họ thì hắn sẽ nhanh chóng biết cô dành phần lớn thời gian ngày thứ Sáu ở Avranches, trong khu lưu trữ của thư viện. Cô cũng có thể đợi đến chiều, khi Grégoire về.
Nhưng sự nôn nóng hẳn sẽ khiến cô không trụ được đến lúc đó. Cô leo lên các bậc thang cho tới khi nhìn bao quát được toàn bộ các mái nhà rồi bỏ con đường ngoại đạo để bước vào con đường của đức tin. Cô đi vào khu nhà ở của tu viện và lạc lối giữa mớ bòng bong những hành lang hẹp và những bậc thang xoắn ốc trước khi gặp đúng căn phòng nơi dòng tu vẫn dùng bữa. Không có ai trong đó cả.
Giọng sắc sảo vang lên phía sau một cánh cửa chính là giọng của thầy Serge.
“… quan trọng, đó là vấn đề chính trị. Họ có thể xơi tái chúng ta theo kiểu gì là điều khiến tôi lo ngại. Tôi sẽ không để mình bị loại vì lợi ích của những kẻ chuyên đi điều khiển người khác đó đâu.”
“Thầy cứ bình tĩnh, thầy đang quan trọng hóa mọi chuyện. Không phải là…”
Giọng thứ hai là của xơ Anne, Marion nhận ra giọng bà ngay lập tức. Cô không muốn ngắt quãng cuộc tranh luận mà cô cho là quan trọng, liền quay trở ra. Đến tầng trệt, cô nhận ra nét mặt nghiêm khắc của xơ Luce, bà đang phơi đồ trong một căn phòng rộng.
“Xin lỗi…,” Marion đánh bạo nói khẽ. “Tôi không làm phiền xơ chứ?”
Đường nét trên mặt xơ Luce co rúm lại - Marion so sánh sự biến đổi đó với một con nhện nhìn từ phía lưng, đang co cẳng sát vào bụng, một phản ứng tự vệ chẳng ngon lành gì - rồi bà quay người đối diện với kẻ không mời mà đến.
“Cô muốn gì?”
“Tôi tìm một người có thể đưa tôi đến Avranches.”
“Đến Avranches? Chỉ vậy thôi à?”
Marion uốn lưỡi trong miệng, cô không nên đáp lại câu hỏi khiêu khích đó, cứ để bà già tự bực bội một mình.
“Vâng, xa quá mà,” cô trả lời và cười rạng rỡ.
“Cô hỏi thầy Damien xem, ông ta là người có khả năng lái xe đi đường nhiều hơn cả.”
‘Thầy lạc đường, lại là ông ta’, Marion nghĩ thầm.
Bà già nhặt một cái quần ngủ bằng vải thô rồi phơi lên dây.
“Liệu xơ có thể chỉ cho tôi chỗ tìm ông ấy không?” Marion nằn nì.
Nếu đối với một số thành viên trong dòng tu, Marion được chào đón, thì một số khác lại coi cô là nguồn gốc của mọi phiền nhiễu, một người đi ẩn hơi đặc biệt, mà họ buộc phải chứa chấp, khuấy động sự tĩnh lặng trong đời sống tinh thần của họ.
Không ngừng việc đang làm, xơ Luce chỉ dẫn cho cô:
“Chắc là ở dưới làng, chỗ bưu điện, chúng tôi có thư cần gửi.”
Marion chào từ biệt bà rồi đi lang thang thêm năm phút nữa mới tìm thấy lối ra trước khi đi hết Phố Lớn đến tận bưu điện, nơi quả thật cô tìm thấy thầy Damien. Ông lịch sự từ chối, với vẻ hiền từ thường trực đặc trưng, vì hôm nay là ngày Khổ hạnh, ngày nhịn ăn, suy ngẫm, cầu nguyện và tịnh tâm. Marion năn nỉ với lý do mình càng lúc càng buồn chán, và hứa rằng ông sẽ có toàn bộ thời gian ông muốn cho các hoạt động tinh thần và rằng họ sẽ quay về trước cuối buổi chiều. Ông đành nhượng bộ trước tâm hồn đau khổ đó, không phải không kèm tiếng thở dài.
Trên chiếc xe Simca, thầy Damien cười khùng khục:
“Tôi chở cô đến Avranches, nhưng tôi thậm chí không hề biết chúng ta sẽ làm gì ở đó!”
Đó chính là vấn đề của Marion. Không nói sự thật với ông đồng thời lại phải nhờ ông mở giúp cửa các tầng áp mái của thư viện. Và tiếp đó là tìm cách tách khỏi ông.
“Để tôi có việc mà làm ấy mà,” cuối cùng cô nói.
“Tôi cũng nghĩ thế, nhưng mà làm gì chứ?”
Giờ đây, khi biết rằng ông thích chạy bộ vào tất cả các buổi sáng hay gần như vậy, thân hình ông làm cô bối rối. Ông có khuôn mặt tròn, dễ mến, đặc trưng của những người phàm ăn, trong khi thân hình lại giống với một vận động viên, sự lạc điệu giữa phần trên và phần còn lại khiến cô ngạc nhiên. Thầy Damien là một trong số những người đàn ông hơi mập tập thể thao cường độ cao để đổi mỡ lấy cơ bắp, tuy nhiên, riêng khuôn mặt vẫn giữ nguyên như cũ.
“Này, nếu tôi đi chạy cùng thì có làm phiền thầy không nhỉ?” Cô đổi chủ đề.
Thầy Damien ngạc nhiên, ông xòe cả hai bàn tay đặt trên bánh lái, gập rồi mở ngón tay nhiều lần, giống một con mèo hưởng thụ những cái vuốt ve.
“Cùng tôi ư? Ờ… cũng được, sao lại không nhỉ. Có điều tôi thường chạy một mình.”
“Nếu chuyện đó làm phiền thầy thì tôi sẽ không nằn nì thêm nữa.”
“Không, không,” ông đáp không vồn vã. “Nhưng cũng cần phải nói với cô rằng tôi chạy rất nhiều, vậy đấy…”
“Tôi cho là tôi hiểu ý thầy. Tôi chạy theo thầy một quãng rồi sẽ để thầy chạy theo nhịp của mình, chỉ để bắt đầu không bị đơn độc, điều đó sẽ giúp tôi hăng hái hơn.”
Ông đung đưa người từ trước ra sau trên ghế, mắt không rời đường.
“Tất nhiên, nên bắt đầu như thế thì hơn.”
“Thứ Hai tới, tôi sẽ bắt đầu chạy.”
“À không, thứ Hai thì không được, đó là ngày dành cho cầu nguyện. Và lần này không có ngoại lệ đâu. Sáng thứ Ba tôi qua tìm cô.”
Marion gật đầu.
“Thế chúng ta sắp làm gì đây?” Ông hỏi tiếp.
“Tìm kiếm.”
“Hay đấy! Trong thư viện nữa chứ! Cô biết không, tôi mê mẩn những trò chơi trí tuệ, tôi nghiện chơi ô chữ đấy, cứ có chút thời gian là tôi đọ sức với một ô chữ nho nhỏ. Những trò chơi trí tuệ đó làm tôi dễ chịu kinh khủng! Thôi được rồi, thế tôi làm gì giúp được cô nào?”
Marion những muốn nói: bằng cách chui vào một xó nào đó tránh xa tôi đến tận tối nay, nhưng kìm lại được. Cô cũng giữ không thổ lộ cho ông biết mình cũng mê chơi ô chữ, cô không muốn dấn thân vào một cuộc trò chuyện khoa trương về những mánh khóe giải ô chữ của mỗi người.
“Vì tôi sẽ ở đây một thời gian, nên thà tranh thủ tìm hiểu lịch sử nơi này còn hơn,” cuối cùng cô cũng tìm ra cách trả lời,. “tôi nghĩ sẽ tìm tài liệu về vùng này, lịch sử, giai thoại về nó…”
“Trong trường hợp đó, thì không nên đến thư viện mà nên đến bảo…”
“Có chứ,” cô ngắt lời ông. “Tôi có thấy đống báo định kỳ từ những thập niên đầu thế kỷ 20 trên tầng áp mái, tôi muốn xem chúng.”
Thầy Damien có vẻ không đồng tình, nhưng trước vẻ quyết tâm của cô, ông đành đầu hàng.
Họ trở lại căn phòng thiếu ánh sáng và những giá sách chứa đựng tri thức đã được phân loại. Marion nhớ cô đã xếp chồng báo ở phần bên trái, tận dưới các giá sách. Cô tách thầy Damien ra bằng cách nói với ông:
“Giá thầy có thể tìm giúp tôi tất cả những gì thuộc thể loại tạp chí, báo, niên giám… cho đến những năm 1950. Tất cả những gì có thể cho tôi biết về lịch sử đặc trưng của vùng này.”
Thầy Damien không giấu vẻ bất đồng với ý tưởng đến đây và làm cách này để tìm hiểu lịch sử vùng nhưng dù sao ông cũng làm theo yêu cầu.
Marion dễ dàng tìm thấy những tờ tạp chí tin tức mà cô vẫn nhớ. Đó là tạp chí La gazette de la Manche, báo Petit Journal và tờ Excelsior. Cô bỏ qua tờ thứ nhất, nó mang nặng tính địa phương.
Cô nhấc những chồng báo nặng nề lên để trải ra thành từng đống nhỏ những số báo phát hành vào thời điểm cô đang tìm kiếm, quý một năm 1928. Cô đặt sang bên cạnh tất cả những số từ tháng Giêng đến tháng Tư năm đó. Ngồi xếp bằng giữa hai vách chất cao những sách, cô lựa chọn những gì cô muốn dành đọc kỹ hơn.
Rồi cũng đến giai đoạn lục lọi tìm kiếm theo đúng nghĩa. Hết trang này sang trang khác, cô lướt qua từng tờ báo nằm chất đống giữa hai chân. Thỉnh thoảng, thầy Damien lại đến chỉ cho cô một bài báo, hỏi xem cô có muốn đọc không và có cần xếp riêng ra không. Marion nhã nhặn gật đầu rồi lại vùi đầu vào đọc tiếp.
Phần dành cho tin tức quốc tế chủ yếu là tin chính trị, điểm thêm vài tin vặt kỳ cục và những tin khoa học quan trọng. Cả buổi sáng trôi theo những từ ngữ được in tương đối thuần nhất trên các trang giấy ố vàng qua nhiều thập kỷ.
Marion nghếch mũi lên và sau ba giờ đồng hồ lục lọi, chợt nhận ra mình đang ngồi ngay cạnh chỗ dành cho sách bằng tiếng nước ngoài. Đây chính là nơi cô tìm ra cuốn nhật ký của Jeremy Matheson. Cô liền kiểm tra xem nó còn nằm trong túi áo khoác không, lo lắng như một bà mẹ canh chừng đứa con đang chơi phía xa trong công viên. Chạm vào cái bìa ráp của cuốn sách khiến cô yên tâm.
Đến mười hai giờ rưỡi cô bỏ rơi thầy Damien khi ông nói ông nhịn ăn, và đến quán cà phê đối diện tòa thị chính gọi một suất xa lát hải sản. Cô đọc tờ Ouest-France, vụ việc của cô vẫn ở trên trang nhất tờ báo này.
Cái việc điên rồ đã đày cô ra đây. Xa nhà, xa gia đình, xa vài người bạn cô đang có. Cô đến Đỉnh đã chín ngày. Không thật sự nhớ ai cả. Trừ mẹ cô. Thật ra là nhớ những cú điện thoại. Hỏi han tin tức, kể về mình, chia sẻ ý kiến về thời sự. Nghe tiếng mẹ.
Các đồng nghiệp không phải là yếu tố không thể thiếu cho
sự cân bằng của cô. Cô biết điều này từ lâu rồi. Họ chưa bao giờ thực sự gắn bó với nhau cả. Kẻ thì quá thông thái rởm, kẻ thì quá hời hợt, phần còn lại thì lý trí một cách cứng nhắc, không, cô chưa bao giờ cảm thấy thoải mái khi ở bên họ. Những người bạn thơ ấu thì phần lớn ở lại Lyon, thành phố quê hương cô; đã nhiều năm rồi họ không có tin tức gì của nhau.
Marion chạm nhẹ vào môi trên, vết sẹo đang mờ dần, nó sẽ nhanh chóng chỉ còn là một kỷ niệm. Kỷ niệm về những bóng đèn nê ông xanh lục trong bãi đậu xe của khu nhà cô.
Về gã đàn ông trên xe máy một tối khi cô đi xem phim về, một mình dưới tầng hầm. Hắn phanh ngay trước mặt cô. Chiếc xe máy gầm lên, nhiều lần, như một lời cảnh báo. Dưới cái mũ lưỡi trai màu đen, gã đàn ông nhìn cô chằm chằm, ở khoảng cách không đầy một mét. Bàn tay phải của hắn không ngừng vặn tay ga để động cơ xe gầm rít. Marion nhìn thấy cánh tay vung lên. Gần như quay chậm. Tuy nhiên cô đã không kịp chạy trốn.
Cú đấm nện vào miệng cô, khiến môi cô phập vào răng. Cô ngã ngửa người. Vì sốc nhiều hơn là vì đau đớn. Rồi cái xe bắt đầu chạy vòng quanh cô. Từng vòng hẹp, hai bánh xe có rãnh sâu sượt qua mắt cá chân, qua ngón tay cô. Marion không thể ngồi dậy. Cô co rúm lại. Cỗ máy đó rú vào tai cô, gào thét, xỉ vả cô, đe dọa cô, vẽ ra những đòn tra tấn tồi tệ nhất.
Bánh xe trước đột nhiên lồng lên, rồi rơi xuống cách đầu cô chưa đầy mười xăng ti mét.
Marion khóc. Không thể gượng đứng dậy.
Đó là điều tồi tệ hơn tất cả. Sự yếu đuối ấy.
Không phải vụ tấn công, mà chính phản ứng trước nỗi sợ hãi của bản thân khiến Marion bị tổn thương. Nỗi khiếp sợ thuần túy, bất lực.
Bánh trước nghiến lên tóc cô và chế ngự cô, cái xe lại gầm lên, gầm lên nữa. Trước khi từ từ lùi lại. Rồi gầm lên một tràng dài và biến mất.
Phải đến mười lăm phút sau Marion mới ngồi dậy được, thêm mười phút nữa để đi đến thang máy và lên nhà. Ngay khi chiếc xe dừng lại trước mặt, cô đã hiểu rằng đó không phải là một tên tội phạm thông thường, hắn là kẻ đưa tin. Kẻ đưa tin chuyển tải một lời cảnh báo ở nơi cô ngỡ mình phải đón nhận cái chết.
Như người đàn ông của UBGSLT đã nói với cô, cô không chỉ gây phiền phức, mà gây chấn động. Và người ta sẽ làm cô hiểu ra điều này.
UBGSLT có thể giúp cô, với điều kiện cô phải chấp nhận biến mất. Những kẻ bị cô gây hại có những phương thức hành động rất tàn bạo. Hoặc là cô giữ im lặng, hoặc là chúng sẽ lo việc buộc cô phải im lặng. Chừng nào còn từ chối sự bảo vệ của UBGSLT thì cô còn nằm trong vòng nguy hiểm.
Marion đã từng hỏi - không phải là không có chút trâng tráo - anh chàng thuộc UBGSLT rằng sao chúng không loại bỏ cô luôn nếu đã có vẻ quyết tâm đến thế.
Người đó mỉm cười. Đây không phải như trong phim, anh ta trả lời. Giết người rất phức tạp. Và tạo ra nhiều bất trắc đến mức không đáng để làm vậy.
Nhưng trường hợp của cô thì khác. Có thể chúng tìm cách dọa cho cô sợ. Và… việc này có thể đi xa hơn. Chúng sẽ bắt đầu bằng những cú điện thoại lúc nửa đêm, không nói gì cả, chỉ có tiếng thở. Rồi hòm thư sẽ thường xuyên bị phá khóa, thư từ bị đánh cắp hết. Một ngày nào đó, ô tô của cô sẽ bị cướp phá. Rồi đến căn hộ của cô. Thậm chí chúng hoàn toàn có thể thuê một hay hai tên du thủ du thực thực hiện một vụ hãm hiếp. Việc này từng xảy ra rồi. Những kẻ bị cô làm hại rất có thế lực. Và rất thẳng tay. Và dù có vẻ vô lý, nhưng giết người có thể là cấp độ cuối cùng trong chính sách giữ im lặng của chúng.
UBGSLT biết những kẻ đó, nhưng hoàn toàn bất lực. Cần đến sức mạnh của cả bộ máy chính quyền để Marion có thể được an toàn. Luật pháp, cảnh sát, dư luận xã hội và các phương tiện truyền thông. Các phương tiện truyền thông là thứ dễ đạt được hơn cả. Các tác nhân còn lại đòi hỏi nhiều thời gian hơn. Vài tuần, vài tháng. Họ không thể trả lời cô được. Dù vậy, cô vẫn phải hết sức thận trọng, mọi việc đều có thể xảy ra. Ngay cả những người nổi tiếng đôi khi cũng biến mất. Tiết lộ vụ việc với báo chí chỉ có thể bảo vệ cô khi kèm với đó là đầy đủ các biện pháp phòng ngừa khác. Bao nhiêu người đã chết một cách bí ẩn trong vài năm gần đây? Pierre Bérégovoy có thật là đã tự tử? Nếu vậy, cuốn sổ ghi chép quý giá không bao giờ rời ông đã biến đi đâu? Francois de Grossouvre có thật là đã tự bắn một viên đạn vào đầu giữa điện Élysée mà không ai nghe thấy, trong khi khám nghiệm tử thi chỉ rõ ‘trật khớp vai trái ra trước và mặt có một vết bầm’ đối với một người được tìm thấy đang ngồi trước bàn làm việc? Jean-Edem Hallier tự ngã xe đạp rồi bị vỡ đầu trong một rãnh ven đường ư?
Mọi sự đều có thể.
Marion từ trước đến giờ vẫn tự coi mình là một phụ nữ mạnh mẽ. Với tính cách đã được tôi luyện, cô biết mình muốn gì. Vậy mà trong phút giây quyết định nhất của cuộc đời, khi phải tỏ ra mạnh mẽ, nện gã đi xe máy đó, hoặc chạy để thoát thân, thoát chết, thì cô lại ngã quỵ xuống.
Ngay hôm sau, cô gọi lại cho người đàn ông thuộc UBGSLT để chấp nhận sự bảo vệ của họ, để biến đi. Đó là biện pháp tốt nhất cô có thể làm, người đó nhắc lại với cô. Biện pháp chắc chắn nhất.
Cô không có tiền thuê vệ sĩ và UBGSLT sẽ không tiến hành theo kiểu đó. Phương pháp của họ nhanh gọn hơn, cũng chắc chắn hơn: làm cô biến đi để có thời gian chuẩn bị cho ngày trở về, cho an toàn của cô trong tương lai.
Marion gập tờ Ouest-France, trả tiền rồi quay lại với thầy Damien, lúc đó đang ngồi trong một góc phòng, vẻ trầm tư.
“Tôi đang thiền,” ông giải thích.
Để tránh mọi giải thích dài dòng, Marion mỉm cười với ông rồi ngay lập tức đến ngồi giữa hai chồng báo. Cô tiếp tục tìm kiếm trong một số báo xuất bản tháng Ba năm 1928 của tờ Excelsior cùng những bức ảnh không phải lúc nào cũng rõ nét.
Cô lục hết chồng báo đó trong vòng một tiếng rưỡi rồi chuyển sang tờ Petit Journal với phần phụ trương có minh họa. Thầy Damien trở nên đặc biệt lặng lẽ từ khi cô đi ăn trưa về. Cô tự hỏi liệu cô có làm mếch lòng ông khi né tránh sự hiện diện của ông không. Cô có câu trả lời sau đó một lúc, dưới dạng một nhịp thở đều đặn, hơi rít lên. Ông đã ngủ thiếp đi.
Đến tầm ba giờ chiều, các dòng chữ lẫn lộn vào nhau khi cô đọc lướt chúng, các tít lớn không còn nói lên gì nhiều, và cô nhận ra mình dành thời gian cho mỗi trang báo ít hơn nhiều so với lúc đầu. Tuy nhiên, chính lúc ấy, mắt cô dừng lại trên một dòng tít đáng chú ý:
‘Khám phá rùng rợn tại Ai Cập - những đứa trẻ bị tàn sát!’
Tay cô siết chặt lấy tờ báo, gí nó sát vào mũi.
‘Cách đây hai ngày, việc phát hiện ra thi thể một bé trai ở Cairo khiến tổng số nạn nhân của một con quái vật ghê tởm đang làm khiếp đảm thành phố xinh đẹp này của Ai Cập tăng lên bốn. Cảnh sát địa phương, với sự trợ giúp của một điều tra viên người Anh, đang tìm mọi cách tóm kẻ bệnh hoạn khát máu vẫn lượn lờ trong các hẻm ngõ của khu ngoại thành phía Đông. Theo lời người phát ngôn một câu lạc bộ nữ đang được ưa chuộng tại chính nơi tìm thấy thi thể, ‘hiện kẻ bệnh hoạn đó chỉ tấn công những đứa trẻ ở các khu phố xa trung tâm nhưng ai biết được liệu ngày mai hắn có đến ám các công viên của chúng ta và những con phố nổi tiếng hơn của Cairo không!’ Vụ việc buồn thảm này bắt đầu khiến các gia đình người Anh và người Pháp lo ngại, như ta biết, có rất đông người Anh và người Pháp sống tại đây, trong những ngày tới, thống đốc Lloyd có thể sẽ gửi thông cáo chính thức trấn an họ.
Lại một lần nữa, vẻ quyến rũ của xứ sở các Pharaon gắn liền với máu và những bí mật dường như không thể tách rời dưới bóng các kim tự tháp.’
Ngoài giọng văn cường điệu, Marion rụng rời vì thái độ xa cách và thiếu trắc ẩn trong những gì được viết ra. Nhất là từ miệng người đàn bà không hề động lòng trước những đứa trẻ bị giết mà chỉ lo ngại cho đám con cháu của những kẻ thực dân có thể trở thành nạn nhân tương lai. Marion khó mà tin được người ta có thể dửng dưng đến thế. Chắc chắn đó là một lời phát biểu bị tách khỏi bối cảnh hoặc bị biến dạng qua khoảng cách không gian… Marion cố tự thuyết phục mình.
Nhờ nhận xét đó, giờ đây cô đã có bằng chứng chứng tỏ cuốn nhật ký của Jeremy Matheson không phải kết quả của một bộ óc mê sảng.
Mày biết trước rồi mà. Cuốn nhật ký đó quá riêng tư, quá chặt chẽ để có thể là một sự bịa đặt…
Rốt cuộc, bài báo giúp sự cả tin của cô có chỗ dựa cụ thể. Mỗi dòng nhật ký như thể hiện rõ hơn vết dấu mong manh của cái cuộc đời tưởng chừng đã mất ấy.
Jeremy Matheson có thật.
Và ai mà biết được, có thể anh vẫn còn sống, ở một nơi nào đó…