Marion ôm chặt Béatrice rồi đi xuống Phố Lớn.
Hai người chào tạm biệt nhau.
Mới chỉ có hai ngày trôi qua sau những lời tâm sự của Georges Keoraz, và một chiếc sedan đang đợi cô ở chân Mont-Saint-Michel.
Cô ở đó có hai tuần.
Xơ Anne đến báo cho cô hôm qua, có người đến tìm cô. Cô quay về Paris. Marion cũng nhận được một cú điện thoại tối hôm đó. Có tin mới, một viên thẩm phán rất quan tâm đến vụ này, cô được triệu tập ngay lập tức. Còn phần sau đó… Họ không biết trả lời cô thế nào. Cô sẽ ở khách sạn vài ngày, rồi tính sau. Chưa có gì được giải quyết cả. Việc trôi dạt của cô sẽ còn kéo dài.
Cô rời nơi đây sớm hơn dự kiến, trong một hoàn cảnh đặc biệt, gần như chua chát.
Marion đến trước cửa nhà Georges lúc sáng sớm để đưa ông một bức thư. Bức thư mà cô đã dành cả buổi tối để soạn rồi cuối cùng chỉ viết: ‘Cảm ơn đã chia sẻ với tôi sự thật của ông. Marion.’
Điều đó không nói lên được những gì chất chứa trong tim cô, tuy nhiên thế vẫn hơn là không viết gì, cô nghĩ vậy.
Đến tận hôm nay, cô vẫn luôn tự vấn với cảm giác nghi ngờ tội lỗi. Cô không thể kìm nén nỗi đau đớn sâu sắc mỗi khi nghĩ đến Georges Keoraz và câu chuyện của ông. Ấy vậy nhưng, vẫn còn một phần của chính cô tiếp tục gắn bó với Jeremy. Với những gì ông ta đã giúp cô cảm nhận được. Liệu ông ta có thể là con quái vật mà Joe đã miêu tả không? Đôi lúc, Marion tự hỏi không biết ông già có đào xới từng lỗ hổng trong cuốn nhật ký của viên thám tử để tìm ra một cách giải thích khác, để biến cha mình thành người vô tội? Một quá trình đã bắt đầu từ rất lâu, từ khi ông còn là một đứa trẻ. Xóa bỏ sự hiện diện của cha ông trong tàu điện để thay vào đó hình ảnh của Jeremy. Về phần mình, viên thám tử người Anh cũng không hẳn là đã phạm sai lầm trong cuốn nhật ký, chỉ bỏ qua vài đoạn do vụng về hoặc mắc vài lỗi do mệt mỏi mà thôi.
Vừa nghĩ đến khả năng này Marion đã vội gạt đi ngay, tự trách mình dám nghi ngờ lời nói và những nỗi đau của ông già.
Marion tới quảng hường phía dưới làng. Xơ Anne và thầy Serge đã đợi sẵn ở đó. Họ chào nhau rồi bà xơ đưa cho cô một túi đựng các đặc sản của vùng.
Marion ngồi lên ghế sau xe, va li của cô được xếp trong cốp. Họ đang chuẩn bị nổ máy thì cô thấy Grégoire hiện ra từ cổng thành và chạy vội về phía cô.
“Đợi đã,” Marion hét lên với người lái xe.
Grégoire đứng lại trước cửa kính xe hạ xuống.
“Mẹ cháu gửi cho cô cái này,” cậu vừa nói vừa thở hổn hển.
Marion nhận túi quà được làm ngẫu hứng bằng một tờ giấy cũ dùng rồi và mở ra. Đó là một quyển sách quăn góc và nhàu nát.
“Làm thế nào để trở nên cởi mở và kết bạn,,” cô đọc to.
Trong đó có gài một tờ giấy nhắn.
‘Thôi, chẳng tìm thấy gì hơn, đây là một món quà nhỏ của chị. Cho cuộc sống mới của em, nơi em sẽ đến. Cố lên nhé, em của chị. Chị sẽ nghĩ đến em và sẽ để ý báo chí trong lúc chờ em quay lại cửa hàng gặp chị, một ngày nào đó. Béa.’
Marion nở nụ cười đầy xúc động.
“Cháu cảm ơn mẹ hộ cô nhé.”
“Chưa hết đâu ạ,” Grégoire ngắt lời cô. “Cháu… cháu phải nói với cô một điều. Chuyện đó… theo một cách nào đó, thì là chuyện quan trọng.”
Marion phác một cử chỉ ra hiệu bảo cậu nói tiếp.
“Cuốn nhật ký mà cô đọc ấy.”
Marion thoáng nhìn những người đàn ông ngồi phía trước xe.
“Ừ, thì sao?”
“Cháu tin rằng cô sẽ muốn biết. Đó là một cuốn nhật ký giả.”
“Gì cơ?”
“Vâng, đó là một cuốn nhật ký giả. Cháu phải nói cho cô, để cô biết trước khi đi.”
“Cháu đang nói cái gì vậy?”
“Họ đã bịa ra tất cả. Để cô có cái giết thời gian. Người ta nói rằng, ở đây, đối với những người không quen, điều tồi tệ nhất là sự buồn chán. Vậy là các thầy tu đã bịa ra cuốn nhật ký giả đó. Họ có xưởng phục chế các bản viết tay cổ ở trên tu viện, họ lấy loại giấy đó, rồi viết ra câu chuyện và mong rằng sẽ giúp cô giải khuây, làm cô bận bịu. Như vậy cô sẽ không cảm thấy bế tắc.”
“Grégoire, cháu đùa với cô phải không?”
“Cháu thề là không ạ.”
Vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, gần như tuyệt vọng vì phải thú nhận với cô.
“Họ tìm thấy một mẩu tin vặt trong báo chí thời đó và đã thêu dệt thêm những gì họ muốn xung quanh câu chuyện. Rồi họ xếp chúng cùng nhau, ở Avranches, và đã dẫn cô đến đó với ý định đưa cho cô cuốn nhật ký để đọc, lấy lý do là nội dung của nó không tương ứng với bìa, mà không ai trong số họ đọc được tiếng Anh. May sao, cô tự tìm thấy nó.”
Marion thấy hai chân hẫng đi, hai tay nhớp nháp.
“Ngay cả bức ảnh cũng rất vớ vẩn. Đó là một bức ảnh cũ họ có và họ đã dùng nó để sáng tác ra câu chuyện. Joe cũng cùng hội với họ, vì ông từng thuộc dòng tu, điều đó thì đúng, và vì trong mắt cô ông là người ngoài tu viện, ông có thể khiến cô tin tưởng hơn.”
Marion bối rối. Cô không biết nên nghĩ gì nữa.
“Cháu rất tiếc phải nói chuyện này. Nhưng cô nên biết thì hơn.”
Cô muốn trả lời cậu rằng cô hoàn toàn không quan tâm, rằng những điều đó không có ý nghĩa gì với cô nữa, tuy nhiên cô chỉ im lặng.
Cô phải tin gì đây? Tiết lộ bất ngờ này hay tiết lộ kịch tính hơn của Georges? Còn một tiết lộ thứ ba nữa, của… Jeremy, những gì ông ấy viết trong cuốn nhật ký của mình.
Không mấy thoải mái, Grégoire lùi lại và nói nhỏ ‘tạm biệt cô’, lòng bàn tay xòe ra.
Chiếc sedan nổ máy trong khi kính xe tự động nâng lên.
Tóc Marion quất vào mặt rồi xõa xuống. Cô rời Đỉnh với những câu hỏi đọng đầy trong mắt, lục tìm trong kiến trúc cầu kỳ của Đỉnh với hy vọng tìm thấy câu trả lời.
Cô đang đi về một thế giới khác, mang theo câu chuyện mà cô không biết bắt đầu từ đâu cũng như kết thúc ở chỗ nào. Một câu chuyện đang ngoạm lấy cô.
Câu chuyện của cô.
Đỉnh vẫn xuất hiện trong ô kính hậu một lúc lâu, hùng vĩ và đồ sộ. Nó canh giữ vịnh. Nó canh giữ các bí mật của nó. Cũng như các cư dân của nó.
Những lời Béatrice nói vọng lại trong tâm trí cô: ‘Ta giúp đỡ lẫn nhau, hứng chịu đau đớn, và nếu cần, ta biết giữ bí mật, một bí mật không được phép thoát ra khỏi Đỉnh.’
Mặt trời mạo hiểm ló ra khỏi đám mây.
Và Mont-Saint-Michel biến mất sau một khúc ngoặt.
* * *
Cuốn sách bìa đen được đặt trên một cái ghế băng, chút ánh nắng đến đậu trên mặt bìa da của nó. Người ta đã cẩn thận khâu lại phần bị xé từng che giấu bức ảnh.
Dòng chữ mạ vàng tên sách thoáng lấp lánh dưới tia sáng hiếm hoi đó.
Chuyện kể về Arthur Gordon Pym.
Nhan đề một cuốn tiểu thuyết dài dùng để che giấu một cuốn nhật ký.
Grégoire lại gần, cậu ngồi xuống ghế băng.
Một bàn tay với lớp da nhăn nhúm, mạch máu nổi rõ, rất nhiều vết đồi mồi, đặt lên cuốn sách.
“Cháu nói với cô ấy chưa?” Giọng nói dịu dàng hỏi, có chút âm sắc nước ngoài.
Grégoire quay sang ông già.
“Rồi ạ.”
Joe gật đầu. Ông đợi một lúc lâu, để mặt trời sưởi ấm mình một chút.
“Ông nghĩ việc đó là hữu ích ư?” Cuối cùng Grégoire hỏi. “Việc nói như thế với cô Marion ấy.”
“Phải. Việc đó là hữu ích.”
“Tại sao? Cháu không chắc lắm… Sự thật không có…”
“Sự thật ư? Rốt cuộc thì sự thật là gì? Cháu nói cho ta xem nào?”
Bằng giọng uyên bác và ung dung, ông già nhắc lại điều ông vẫn chiêm nghiệm bấy lâu:
“Một câu chuyện hư cấu, chỉ cần ta tin vào nó chút ít, sẽ biến thành sự thật. Sự thật của một người. Nhưng chỉ là một sự thật trong mắt người đó, chắc chắn rồi. Cũng chắc chắn như một người chứng kiến một phép lạ, nhìn thấy hiện thân của Đức Mẹ Đồng Trinh, sẽ thực sự tin vào những gì người đó đã thấy, không coi trọng những ý kiến khác, tất cả nằm ở sự tập trung. Vượt khỏi các nguyên tắc lớn lao của thế giới chúng ta, không chỉ có một sự thật chung cho tất cả, mà có những sự thật của riêng mỗi người. Và mỗi cá thể trên hành tinh này có một sự thật cho riêng mình…”
Joe thưởng thức ánh nắng thêm một lát nữa.
“Hãy để cô ấy lựa chọn sự thật của mình,” ông nói thêm. “Đôi khi chỉ cần tìm ra ý nghĩa ẩn sau các dòng chữ. Hãy chú tâm, và cô ấy sẽ biết mình phải tin vào điều gì.”
Bàn tay ông vuốt ve thêm lần nữa bìa cuốn nhật ký.
“Xét cho cùng, sự thật của chúng ta chỉ liên quan đến chúng ta mà thôi.”
HẾT