Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Bẹp rúm vì cái vuốt ve nghẹt thở của bóng tối, Azim dùng cả hai tay cầm lấy bật lửa và vội vàng ấn ngón cái vào bánh xe bật lửa. Tia sáng lóe lên không đủ xua bóng tối.

Azim hoảng loạn. Anh biết mình không thể quay bước, lùi lại ở chỗ này rất khó và mất rất nhiều thời gian. Vậy là anh tưởng tượng điều gì có thể xảy ra nếu con ghûl quay bước, đến xuất hiện trước mắt anh, ngay dưới mặt anh.

Cũng có thể ngay lúc này đã thế rồi. Có thể nó đang tiến lại gần, lặng lẽ bò về phía anh, những móng vuốt ghê hồn đang cào xé mặt đất cách anh chưa đầy một mét. Nó đang ở rất gần…

Tại sao bật lửa của anh lại tắt? Hết xăng. Azim giơ bật lửa ra trước mặt và khẽ lắc. Không, vẫn còn gần đầy xăng.

Một làn gió.

Không! Một cử động tạo ra gió!

Một vật gì đó - hoặc một ai đó! - đang chuyển động trong đường hầm và tạo nên một luồng gió đột ngột làm tắt ngọn lửa của anh, giống như ta thổi tắt một ngọn nến. Như thế có nghĩa là anh không chỉ có một mình trong đường hầm này.

Azim cố bật lửa thêm lần nữa. Ngọn lửa bốc lên với vẻ duyên dáng khiến anh yên lòng.

Azim gần như không dám quay đầu nhìn về phía trước mình, nỗi khiếp sợ những gì sẽ thấy ở đó làm anh run rẩy đến tận gót chân. Khuôn mặt dị dạng của con ghûl, bộ răng nhọn hoắt chìa ra từ cái miệng đầy nước dãi.

Đôi mắt anh chầm chậm đảo quanh. Không có gì cả. Không gì ngoài cái đường hầm đào bằng tay.

Anh lại tiếp tục di chuyển. Cuối cùng anh nhìn thấy một đoạn nối rộng. Nó dẫn vào một hành lang. Azim chui nhanh ra khỏi cái lỗ, nghẹt thở. Anh duỗi chân duỗi tay trong cái hành lang bụi bặm. Đất đá sụt lở chặn một trong các lối vào, chỉ để lại một con đường duy nhất.

Anh đang ở đâu? Các bức tường làm bằng đá; khi đưa ngọn lửa lại gần, Azim cho rằng mình đã nhận ra trên đó những vết tích trang trí cổ xưa. Những bức tranh bị cục tẩy thời gian gạch xóa.

Anh bước lên chừng mười bước và phát hiện ra những mẩu gốm vỡ khi bước qua chúng. Trần rất cao, chừng bốn mét. Không nghi ngờ gì nữa, anh đang đi trong một đường hầm bí mật thuộc các công trình huyền bí của Qahira[1]. Cái hành lang cuối cùng cũng dẫn đến một căn phòng rộng hơn.

Khi đến bậc cửa, Azim biết mình đang thất thế, bị lộ vì đứng ở vùng sáng, nhưng anh không thể làm khác được. Anh chỉ còn hy vọng rằng con ghûl, vì vội vã, đã không nhận ra có kẻ đuổi theo và không lẩn vào một góc để tóm anh.

Chân viên thám tử va vào một đồ vật có kích thước nhỏ. Anh nhìn xuống. Nó giống một tờ giấy cói cũ mục dưới sàn. Azim quỳ gối và hạ bật lửa xuống.

Văn bản được viết bằng tiếng Ả Rập. Trông giống một giấy tờ hành chính thời xưa. Kể từ thế kỷ 8, ngôn ngữ chính thức được viết trên giấy cói là tiếng Ả Rập chứ không phải tiếng Hy Lạp, điều này có chiều hướng chứng tỏ rằng nơi Azim đang đứng thuộc về thời sau - hoặc ít ra là được dùng trước khi bị lãng quên. - Azim nhặt tờ giấy lên, nhẹ nhàng cuộn lại rồi bỏ vào túi áo vest.

Tin vào khả năng định hướng của mình, Azim cho rằng anh còn cách khu chợ Khan el-Khalili không xa lắm. Hiểu biết về lịch sử Cairo dẫn anh đến những suy luận logic quan trọng và anh gật đầu khẳng định, một mình trong bóng tối. Anh đã có khái niệm về nơi anh đang đứng. Trong khu Qahira cổ, nơi Gawhar bắt đầu cho xây dựng nhiều cung điện khổng lồ vào cuối thế kỷ 10, cung điện lớn nhất trải dài trên hơn chín héc ta. Các nhà sử học của cộng đồng Ả Rập đã khám phá ra hàng nghìn điều kỳ diệu được cất giấu nơi đây. Trong đầu Azim bỗng bật ra cái tên Nâsir-i Khusraw, một nhà thám hiểm thế kỷ 11, đã khám phá ra sự tồn tại của một đường hầm lộng lẫy cho phép nhà vua đi từ cung điện lớn sang cung điện nhỏ, nằm ở phía Tây. Một đường hầm đủ rộng để ta có thể đi ngựa qua. Truyền thuyết về đường hầm đó vừa được cụ thể hóa dưới chân anh, giờ thì Azim đã nhận ra.

Viên thám tử thở hắt ra thứ khí bám đầy bụi đang ngập tràn phổi mình. Trí óc anh lang thang trong lịch sử trong vòng mười giây, thời gian cần thiết để đẩy nỗi sợ đi và lấy lại tự chủ. Nhiều câu chuyện lịch sử khác chen lấn trong đầu anh, rùng rợn hơn.

Nếu đúng là anh đang ở cạnh khu móng của Khan el- Khalili, thì có nghĩa là anh đang ở không xa một địa điểm bị nguyền rủa. Quả thật, khu chợ rộng lớn được xây trên một ngôi mộ cổ bị người ta bốc xương thánh đi. Con ghûl có mơ cũng không thể tìm thấy hang ổ nào hợp với bản chất tà ác của nó hơn.

Azim đi vào căn phòng, ánh sáng yếu ớt trên tay anh chỉ chiếu sáng được một phần rất nhỏ. Vì muốn giữ nó thật chắc, anh bị bỏng khi dán chặt ngón trỏ vào phần kim loại của cái bật lửa. Anh nén nỗi đau bằng cách cắn vào môi trên.

Anh nhanh chóng nhận ra một vết máu khác dưới đất. Con ghûl đã đi qua đây cùng con mèo, chỉ trước anh chưa đầy năm phút. Azim không thể nén một cái rùng mình làm người anh rung chuyển. Cơn điên rồ nào đang ám vào người anh? Vẫn còn thời gian để quay ngược trở lại, chạy đi báo thầy cả… Azim không nghe theo lý trí, đôi chân anh đã bước tiếp giữa những mảnh vỡ đất nung có tuổi thọ cả ngàn năm.

Dù ở phía xa có là gì, anh vẫn cầu nguyện gặp được một cái cầu thang. Không phải quay trở lại đường hầm bẩn thỉu, không phải bò trong cái địa ngục đó nữa.

Ba phần tư căn phòng không nằm trong tầm nhìn của anh, ánh lửa không đủ mạnh. Azim tiến lên bằng cách men theo bức tường gần nhất, theo hướng mà hình như con quái vật muốn vẽ ra bằng những giọt máu ngày càng hiếm hoi nó bỏ lại phía sau.

Có một cái cửa ở phía bên trái. Một căn phòng khác. Con đường vấy máu thụt vào trong đó.

Azim bước qua khung cửa đá, qua một hành lang dài hai mét và đi vào một nơi mà anh thấy - cứ theo tiếng bước chân nghẹn lại - thì có vẻ khiêm tốn hơn.

Một mùi nước tiểu chua khủng khiếp bốc ra. Một mùi khác nhanh chóng hòa vào, hôi khét hơn, mùi thịt lạnh, thứ mùi ta hay gặp trong hầm các cửa hàng thịt.

Thoạt tiên Azim chiếu sáng một cái mắc áo bằng sắt mới được gắn vào tường không lâu. Một phần mắc áo biến mất trong cái áo choàng lớn có mũ mắc lên đó.

Cánh tay viên thám tử nhỏ bé nổi da gà. Đó là bộ quần áo của con ghûl. Nó đang ở rất gần.

Lần này anh tóm lấy khẩu súng lục, không hiệu quả cũng không sao, anh cần cảm nhận lớp vỏ đầy uy lực của nó.

Vầng sáng màu cam hạ xuống một cái thùng tô nô dựng đứng, đựng đầy thứ chất lỏng màu đen. Azim chậm rãi tiến lên, canh chừng xung quanh, rình đón dấu hiệu của một hiện diện, một chuyển động, sợ có kẻ đến gần mà anh không nhận ra.

Anh cúi người xuống thấp đủ để mắt ngang tầm với cái thùng. Thứ chất lỏng đó thật ra là nước. Yên tâm, Azim đứng thẳng người lên.

Nỗi kinh hoàng xuất hiện đúng giây phút đó. Lộ ra trong ánh sáng bật lửa chập chờn. Ngay bên cạnh thùng chứa nước. Xác một người đàn ông.

Treo trên tường, một phần khuôn mặt bị bóc hết da, lớp thịt vẫn còn rỉ ra những chất dịch. Một phần mũi cùng phần lớn má và môi hắn đã bị rứt ra, để trơ lộ cái miệng và toàn bộ hàm răng. Lớp men vàng trên những cái răng xấu xí sáng lên dưới ánh lửa.

Hắn là một người da đen, rất có thể là người Sudan, Azim phỏng đoán, thân thể hắn hoàn toàn nhẵn nhụi. Hắn chết cách đây không quá một hoặc hai tiếng đồng hồ, nhãn cầu còn ướt, mắt trái phồng lên khác thường.

Có điều gì đó khiến Azim thấy không ổn, ngoài những vết thương mà con người khốn khổ đó phải chịu đựng, có một chi tiết không xác định được khiến anh thấy bất ổn. Azim bước giật lùi rồi quay người lại. Anh hạ cánh tay để soi một cái bàn cũ rích.

Anh đờ người. Xác con mèo đặt trên đó.

Anh đột ngột nâng súng lên phía trước, như một cái khiên, sục sạo trong bóng đêm trải rộng sau lớp màn ánh sáng mỏng tỏa ra từ ngọn lửa.

Con ghûl ở cách đây không xa, anh chắc chắn như vậy. Thật ra, rất có thể nó đang ở ngay tại đây, bên cạnh anh. Nó đang rình anh.

Azim không nhận ra một chuyển động không khí rất nhẹ phía sau lưng mình.

Bóng tối như bức tường sau lưng anh vừa để lộ ra hình bóng cao lớn của gã người Sudan. Và trong bóng đen dày đặc đó, cái xác động đậy.

Cái đầu ngẩng lên rất nhẹ. Hai con mắt long lanh ở phần bắt ánh sáng, lồi rộng và tròn. Chúng nhìn Azim chằm chằm. Bộ hàm đầy răng sứt mẻ hơi há ra, một vệt nước đục chảy từ miệng xuống cằm, rồi rơi xuống đất. Rồi toàn bộ cái xác biến vào bóng đêm không một tiếng động.

Azim, không hề nghe thấy gì, vẫn đang kiểm tra căn phòng. Thức ăn thừa còn mới vương vãi trong một cái đĩa trên bàn. Những mẩu bánh mì nhai dở, ở trạng thái bột nhão, và một lát thịt với một đầu bị mút lâu đến mức nhiều chỗ xơ cả thớ ra.

Azim giẫm chân vào một thứ mềm mềm. Anh hạ bật lửa xuống và phát hiện ra một đống những bộ lông cùng lòng ruột hôi thối. Trên đó lúc nhúc đám giòi béo mẫm.

Chó, mèo, thậm chí cả vài con chó rừng, tất cả đều bị mổ phanh. Azim đi vòng qua đống xác chết, dừng lại trước một tấm đệm rơm bẩn thỉu, một cái chăn cũng bẩn thỉu không kém phủ lên một phần đệm.

Những gì anh thấy bên cạnh đó làm bụng anh quặn lên. Những sợi xích đóng vào bức tường mới dựng, không có gì liên quan đến lịch sử khu vực. Đầu xích có gắn vòng tay bằng da, cỡ nhỏ. Cho cổ tay và mắt cá chân của một đứa trẻ.

Một cái bát tô rỗng nằm cạnh một cái rương nhỏ xíu. Azim lại gần nhìn vào trong. Sự tương phản giữa đồ vật đó và môi trường xung quanh thật đau đớn.

Một món đồ chơi. Cái rương đựng một cái tàu hỏa bằng gỗ, một cái đầu tàu, toa than nước và hai toa tàu, tất cả đều lắp bánh xe để có thể đẩy được bằng ngón tay.

Azim nghe như có tiếng sột soạt phía sau, anh quay phắt lại. Ngọn lửa run rẩy, bóng tối mờ đục hơn, ngọn lửa uốn mình, rúm ró lại trong khi mắt viên thám tử nhòa đi. Rồi ngọn lửa ổn định và lấy lại sức sống mong manh của nó. Azim không nhìn thấy gì bất thường.

Ra khỏi đây. Đó là những gì anh phải làm. Anh đã thấy đủ rồi. Anh biết nơi con quái vật ẩn náu. Ở lại đồng nghĩa với tự sát.

Có một chi tiết không ổn.

Azim không thể quên khuôn mặt khủng khiếp của cái xác. Có cái gì đó bất thường trên khuôn mặt ấy, ngoài những dấu vết tra tấn.

Không, không phải là sự bất thường. Không phải thế…

Azim tìm cách xua nỗi ám ảnh đó khỏi tâm trí nhưng nó vẫn bám lấy anh, như một điều tất yếu. Như một bản năng sống sót. Anh đã thấy một cái gì đó nhưng không thể biết là cái gì.

Hắn chỉ vừa mới chết. Nhưng không chỉ có thế.

Nó có liên quan tới… sự chuyển động.

Tên đen đã không nhúc nhích, chắc chắn rồi. Vậy tại sao anh lại nghĩ đến điều đó?

Không, không phải là chuyển động, mà đúng hơn là… cái nhìn. Đôi mắt.

Đột nhiên, sự thật lộ ra trước mắt anh rõ ràng như con thú lao thẳng vào con mồi. Đôi chân anh một lần nữa bị rút hết toàn bộ sức lực, sức vóc phản bội anh bằng cách lẩn trốn vào hư không.

Đôi mắt không hoàn toàn bất động.

Không thể! Azim thầm hét lên. Không thể! Đáng nhẽ mình phải nhìn ra rồi!

Không thể nhìn ra nếu như chuyển động đó rất nhẹ. Không thể nhìn ra ngay được. Và dù thiếu ánh sáng, Azim nhớ rằng hai đồng tử đã có một phản xạ. Hình ảnh hiện ra trong đầu anh như một cảnh quay chậm, chiếu những phần ký ức của anh như chiếu một bộ phim. Câm lặng nhưng rất rõ ràng.

Anh nhận ra chi tiết mà anh đã không ý thức được ngay lúc trước. Sự thay đổi cực nhỏ trong đồng tử. Quá khớp với lúc ngọn lửa sáp lại gần nên khó có thể là một phản xạ post mortem[2].

Tên người Sudan lúc đó chưa chết.

Azim chĩa súng và ngọn lửa về phía cái xác và bước ba bước vừa đủ để phát hiện ra bức tường trống trơn. Tên đen to lớn không còn ở đó nữa.

Cuối cùng, Azim cũng hiểu điều mình vừa trải qua. Anh đã lướt qua con ghûl.

Anh đã đứng cách mười xăng ti mét thứ mà anh tưởng là một xác chết bị treo vào móc nhưng thật ra là một con quỷ tựa lưng vào bức vách.

Con ghûl đã để anh tiến lại gần. Và giờ đây, nó đang đứng đâu đó, không xa anh.

❀ ❀ ❀

[1] Thành phố cổ, cùng với Fustat, tạo nên thủ đô Cairo hiện nay (chú thích của tác giả).

[2] Tiếng Latin trong nguyên bản, nghĩa là: sau khi chết.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.