Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Cửa phòng áp mái vừa khép lại vừa kêu cọt kẹt.

Marion chộp vội cuốn tiểu thuyết giả đặt lại vào chồng sách. Cô có cảm giác bị bắt quả tang, như một đứa trẻ, trong khi thật ra cô chẳng làm gì. Cảm giác đó khá lạ lẫm, hoang mang, và cả kích thích nữa.

“Cô đã ở đây rồi cơ à!” Thầy Damien ngạc nhiên, đặt cái ô ở cửa ra vào. “Nhiệt tình công việc quá, tôi phải khen cô đấy!”

Marion định trả lời rằng cô đã qua tuổi mười sáu từ hơn hai mươi năm nay rồi, nhưng cô kìm lại, dù mới chỉ một giây trước, đó chính là cảm giác của cô.

Họ tiếp tục công việc cực nhọc đó cả buổi chiều, trong khi mưa rơi không ngừng.

Chừng mười bảy giờ, khi thầy Damien nói với cô rằng họ sắp rời khỏi đây, Marion lẳng lặng quay lại cái giá để sách nước ngoài. Cái bìa đen ở trên cùng.

Cô chắc chắn rằng ông thầy không thể nhìn thấy cô rồi cầm lấy quyển sách. Nó biến mất dưới cái áo len của cô.

* * *

“Sao em lại lấy nó?” Béatrice vừa nhả khói thuốc lá vừa hỏi cô.

“Em không biết. Vì tò mò, em nghĩ vậy.”

“Nó là cái gì vậy? Một quyển nhật ký cũ à?”

“Có lẽ là vậy. 1928, viết bằng tiếng Anh bởi một người sống ở Cairo.”

“Một tên thực dân người Anh. Chị tự hỏi làm sao nó có thể trôi dạt đến Avranches, cái quyển nhật ký của em ấy…”

Marion nuốt một ngụm cà phê.

“Em có một ý tưởng.”

“Em còn chưa đọc nó cơ mà!”

“Nó nằm trong số những di vật của tu viện của Đỉnh từ năm 1945 hoặc 1946. Chỉ cần những thầy tu thời đó tiếp nhận một người lính Anh trong chiến tranh, rồi anh ta bị chết hoặc để lại cuốn nhật ký cho họ, thế là họ xếp luôn nó vào cùng những cuốn sách tiếng Anh còn lại của thư viện trước khi giao hết cho Avranches vào dịp Giải phóng, có lẽ là để làm rộng chỗ.”

“Chị không chắc là vậy. Năm 1928, dù sao cũng cách chiến tranh khá xa, chị không tin rằng chàng lính người Anh của em khệ nệ mang theo cuốn nhật ký trong túi suốt hơn mười năm trời!”

“Chỉ là một ý tưởng thôi mà…”

Cách đó vài mét, nằm dài trên tràng kỷ, tay cầm một tờ tạp chí, Grégoire nhổm dậy.

“Con chán quá, mẹ ơi, con làm một vòng trên phố đây, con đi Pontorson.”

Cậu ta vừa vươn người làm các khớp xương kêu răng rắc vừa ngáp hết cỡ.

‘Điển trai đấy’, Marion nhủ thầm khi lần đầu tiên nhìn thấy cậu. Dù đã mười tám tuổi, má cậu vẫn mịn màng như da em bé, hồng và mịn. Mái tóc húi cua không được chải nên các khoáy tóc rối tung vào nhau. Một viên kim cương lấp lóe trên dái tai.

“Đừng về muộn nhé.”

“Con hứa.”

Cậu ta khoác một cái áo da rồi ra khỏi nhà, tay cầm chìa khóa xe ô tô.

Sau một hồi im lặng, Marion chỉ cái cửa nơi cậu bé vừa biến mất.

“Hẳn thằng bé thấy khó khăn lắm khi phải sống ở đây, cô lập với đất liền, bạn bè.”

“Greg là một kẻ cô độc, nhưng đúng là đây không phải thiên đường. Sớm muộn gì nó cũng lên đất liền sống thôi.”

“Tại sao ở đây lại không phải là thiên đường? Chị nói về Đỉnh cứ như về một hòn đảo ấy!”

“Đây chính là một hòn đảo, ít ra là trong tâm trí người dân nơi này. Em sẽ tự nhận thấy thôi, tinh thần dân đảo thực thụ đấy! Trợ giúp lẫn nhau, hứng chịu đau đớn, và nếu cần, biết giữ bí mật, một bí mật không được phép thoát ra khỏi Đỉnh.”

Marion nhìn sâu vào mắt người đối diện.

“Tại sao chị lại nói vậy?”

Béatrice nhún vai.

“Vì đúng là như thế. Người ta nói rằng dân đảo sống ngoài lề lục địa, rằng đó là một cuộc sống đặc biệt, và quả thực là vậy. Thêm nữa, ở đây nhỏ xíu, bọn chị chỉ có một dúm mà khách du lịch lại rất đông, thử tưởng tượng những người sống ở Jersey mà xem!”

“Chị nói cứ như thể chị đã từng trải qua rồi ấy. Em có nhầm không?”

Béatrice nhăn mặt.

“Chị đã lớn lên ở Belle-Ile. Tin chị đi, đó là một trạng thái tinh thần.”

Béatrice rời bàn ăn trong bếp để bật đèn trần.

“Em không ăn với dòng tu tối nay sao?” Chị hỏi.

“Không, thầy Damien giải thích với em rằng thứ Hai là ngày Hoang mạc, chỉ có ông ấy làm việc như một ngoại lệ, còn tất cả những người khác đều không rời khỏi phòng riêng.”

“Cuộc sống gì mà kỳ cục!”

“Ấy thế mà, từ khi em ở đây, họ có cố gắng rồi đấy nhé, nhất là trong các bữa ăn, thường thì họ ăn trong im lặng hoặc vừa ăn vừa đọc Kinh Thánh…”

Marion vỗ tay vào cuốn sách bìa đen làm nó kêu đánh bốp.

“Thôi, em về đây.”

“Em không ở lại ăn tối à?”

“Không, em đã quấy rầy chị nhiều rồi và em có cái cần phải đọc,” Marion vừa nói vừa giơ quyển nhật ký ra. “Em rất muốn thỏa mãn thói tò mò của mình trước khi trả nó về chỗ cũ.”

Vài phút sau, Marion đi ngược Phố Lớn hướng đến tu viện nhỏ của giáo khu, quyển sách kẹp nách, tay đút túi, cô tận hưởng làn hơi ẩm đậu trên mặt.

“Lại đi dạo ư?” Một giọng đàn ông nói sau lưng cô.

Cô quay lại và phát hiện ra Ludwig, người gác đêm, anh ta nhìn xuống cô từ chiều cao một mét chín.

“Không, lần này tôi đang đi về.”

“Xin lỗi cô lần nữa về tối hôm trước nếu tôi đã làm cô sợ nhé.”

Marion gật đầu. Âm sắc miền Bắc của anh ta rất rõ, có lấy làm thích thú về điều đó. Trong âm hưởng đặc biệt của ngôn ngữ này dường như có sự kêu gọi tình bằng hữu.

Chính mày đang nghĩ vậy thì có, vì anh ta đâu có cùng cách biểu đạt, thế thôi…

“À mà,” anh ta tiếp tục,. “nếu cô cần tìm tôi buổi tối thì tôi ở dưới kia, trên quảng trường, ở lối vào làng, cửa nhà tôi luôn mở, và nếu tôi đi tuần thì cô có thể gọi điện thoại di động cho tôi, số tôi đây.”

Anh ta đưa cho cô một tấm danh thiếp đã chuẩn bị sẵn.

“Cảm ơn Ludwig. Chúc anh ngủ ngon, và cố gắng nhé.”

Marion nghiêng đầu và bỏ đi. Cô không có tâm trạng tán gẫu. Cô về nhà, đặt chảo lên bếp và đang chuẩn bị bỏ vào đó một miếng lườn gà cùng ít kem tươi thì có người gõ cửa.

“Thật là…,” cô lầm bầm.

Thầy Damien đứng trên bậc thềm.

“Xin chào, tôi xin lỗi vì làm phiền cô, tôi nói nhanh thôi, chỉ đơn giản là mai tôi sẽ qua đón cô lúc chín giờ. Và đây nữa, cho cô cái này.”

Ông ta chìa cho cô một hộp Xanax. Một loại thuốc an thần.

“Xơ Anne cho rằng có thể cô sẽ cần đến, trong những hoàn cảnh thế này… Với lại ban đêm gió thổi rất mạnh đấy… dù sao chúng cũng có thể giúp cô ngủ được.”

Marion cảm ơn ông rồi cầm lấy cái hộp.

Cô bắt gặp ánh mắt ông thầy tu nhìn sững vào một vật gì đó sau lưng cô. Marion nhớ ra cô đã đặt quyển sách xoáy được trên cái bàn một chân gần lối vào, ngay phía sau cô.

“Thôi tôi đi đây, dù sao thì tôi cũng không nên có mặt ở đây, hôm nay là thứ Hai, là Hoang mạc, chúc cô một buổi tối dễ chịu, hẹn gặp cô sáng mai.”

Dẫu có nhận ra cuốn sách, một điều khó có thể xảy ra, thì hẳn là ông ta cũng không thể hiện làm gì.

“Chúc ngủ ngon, thầy Damien.”

Cô đóng cửa lại và quẳng hộp thuốc lên cái bàn một chân, cạnh cuốn sách bìa đen.

Cô ăn tối rất thịnh soạn, ngồi trong phòng khách với dàn hi-fi phát nhạc nhè nhẹ để vờ như đang sống ở nhà. Tiếp đó, Marion ngồi lún sâu trong ghế xô pha, lựa tư thế thật thoải mái rồi mở cuốn nhật ký. Trên trang đầu tiên, cô đọc bằng tiếng Anh: ‘Nhật ký tàu biển, của Jeremy Matheson/ tháng Ba năm 1928 -‘

Cô giở sang trang sau.

‘March, 11th,

I decided to…’

Marion chớp mắt. Tiếng Anh của cô khá tốt, chỉ đơn giản là cần nhớ lại vốn từ vựng.

‘Ngày 11 tháng Ba,

‘Tôi quyết định cầm bút, không phải để thổ lộ tâm tình cho lương tâm khuây khỏa hay viết lại hành trình cuộc sống thường nhật của mình, mà để đặc biệt thuật lại câu chuyện quá sức vừa ập xuống tôi mới đây.

‘Bài tập này, nếu có thể coi như vậy, hoàn toàn mang tính thử nghiệm, nó bắt đầu chỉ để thỏa mãn khao khát của tôi là ghi lại bằng giấy bút những giờ phút dị thường đó, và tôi cũng không xác định được kết cục của nó sẽ thế nào, nếu như nó cần phải có một kết cục. Tôi sẽ cố gắng giữ cái nhìn tổng quát, thuật lại các sự việc, không để kinh nghiệm cá nhân, sự đồng cảm hay đơn giản là những diễn đạt mang tính chủ quan làm mình bị sai lệch.

‘Cuốn nhật ký này là câu chuyện của tôi.

‘Câu chuyện xảo trá từ nay sẽ ám ảnh tôi mãi mãi.’

Marion ngước mắt lên. Phòng khách chỉ được chiếu sáng nhờ ngọn đèn duy nhất đặt cạnh cô, nhường phần còn lại của căn phòng cho bóng đêm.

Cô yêu thích khung cảnh thư thái này. Cô quay lại đọc tiếp.

‘First of all, I would like to introduce…

…‘Tự giới thiệu. Tôi tên là Jeremy Matheson. Tôi là thám tử ‘phục vụ đế chế của đức vua George V’ như ta thường nói, được điều động đến một trong những thuộc địa của Anh quốc: Ai Cập; cụ thể là Cairo. Tôi ba mươi ba tuổi và…’

Câu chuyện của Jeremy Matheson bắt đầu như vậy. Marion bước vào lời kể sau vài chục từ.

Nuôi dưỡng trí tưởng tượng bằng những gì được viết trong cuốn nhật ký, cô đắm mình vào thế giới đã mất ấy…

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.