Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

Azim đánh rơi khẩu súng xuống đất. Những viên đạn này không thể khiến một con quái vật bị thương.

Tại sao lại chối bỏ sự thật? Giờ đây khi anh đã biết. Anh không thể phủ nhận một điều hiển nhiên. Những con quỷ là có thật. Và anh sẽ chết ở đây. Bị ăn tươi nuốt sống. Anh hình dung ra cảnh mình hét lên trong lúc con quái vật nhai đống ruột anh lòi ra rơi xuống đất.

Khi một dòng nước mắt chảy xuống má anh, Azim lấy lại hồn vía. Anh hoảng loạn. Hai chân anh lùi lại trong khi anh muốn tiến lên phía trước.

Quần anh dính chặt vào đùi. Anh đã đái ra quần. Chạy trốn. Anh phải chạy. Đến cái đường hầm đào trong lòng đất, tìm lại mặt đất, tìm lại bầu không khí ban đêm.

Azim muốn nhảy dựng lên nhưng cơ bắp không nghe theo lệnh anh. Anh bước lập cập như thể con rối bị giật dây vụng về. Bàn tay anh tìm thấy điểm tựa trên tường để bấu víu. Anh dùng nó như một đường ray, đi nhanh nhất có thể, cố gắng tiến về phía hành lang nhỏ. Rồi đến căn phòng lớn. Không khí ở đây dễ thở hơn, mùi cũng đỡ hôi hơn.

Azim hầu như không nhìn thấy gì nữa. Nước mắt che nhòa mắt anh và ngọn lửa từ cái bật lửa chấp chới dưới những cử động giật cục của anh. Tuy nhiên anh vẫn tìm thấy cái hành lang cao dẫn đến lối ra duy nhất anh biết.

Có người theo vết anh. Anh chắc chắn vậy. Điều đó như sờ được trong không khí, sự hiện diện của cái Ác.

Viên thám tử Ai Cập biết phải nhân sức lực của mình lên gấp bội. Không giây phút nào anh không chuẩn bị tinh thần cho nỗi đau khủng khiếp mà một hàm răng cắm sâu vào gáy mình gây ra. Điều đó sẽ xảy đến, chắc chắn vậy.

Nhanh nữa lên.

Lối vào đường hầm trong lòng đất hiện ra. Azim cảm thấy vui mừng, nhưng ngay lập tức niềm vui bị nỗi khiếp sợ quét sạch.

Một mẩu gốm vỡ răng rắc phía sau anh. Con ghûl đang lần theo vết anh.

Azim lao vào cái lỗ dính nhớp.

Bật lửa tắt phụt. Viên thám tử không còn muốn bật lên. Anh vứt nó trong lúc hoảng hốt bò.

Anh bò như điên. Chỉ còn ba hoặc bốn mét là anh sẽ ở trong cái hầm. Chỉ còn ba mét nữa thôi, không hơn.

Chỉ còn chưa đầy ba mét. Anh sắp đến nơi rồi. Anh thấy màn đêm như bớt dày hơn phía trước.

Căn hầm tiến lại gần. Anh vẫn có thể sống sót.

Chỉ còn ba mét hoặc ít hơn. Có thể là hai. Và anh sẽ thoát chết. Và anh sẽ th…

Azim nhắm mắt lại. Rồi anh vừa khóc vừa há họng hét lên một tiếng khàn hơn cả tiếng thú.

Mắt cá chân anh vừa bị tóm bởi một bàn tay với những ngón tay dài và cong queo.

* * *

Jeremy Matheson nằm dài trên xô pha trong phòng khách lớn, một khúc gỗ vừa rã ra trong lò sưởi, mở toác cái bụng đầy khói với một tiếng vang cọt kẹt, trải bộ ruột đỏ rực ra giữa đám tro khiến chúng bay lên như những bông tuyết chết nhỏ bé.

Anh đang ở trần dưới tấm chăn mỏng. Đầu anh nặng trịch, họng khô rát vì uống quá nhiều rượu.

Ngôi biệt thự rất tĩnh lặng, Keoraz đã đi ngủ được một lúc. Họ đã nói chuyện, rất lâu. Và uống rượu.

Keoraz, kẻ tình nghi hoàn hảo.

Jeremy quan sát Jezabel rất nhiều, vẻ đẹp lạnh lùng của cô, cái nhìn quá sắc sảo của cô.

Đột nhiên có tiếng sột soạt sau lưng anh. Tiếng một tấm vải nhẹ trượt trên nền đá trải thảm.

Jeremy nhỏm dậy và quay người lại.

Một bàn tay lướt qua má anh, những móng tay dài sượt qua miệng anh. Rồi người đó nhẹ nhàng đưa tay che miệng anh, chặn không cho anh thốt lên lời nào.

Jezabel xuất hiện trong chiếc váy lụa dài, mở ra để lộ thân thể trần trụi. Đầu vú cô màu hồng nhạt đến mức như tan vào làn da trắng. Cô thở mạnh, tạo thành một vệt dọc trên bụng, phía trên rốn, bộ ngực nhỏ nhắn phập phồng trên những xương sườn nổi rõ. Vùng mu rậm vừa mở ra một góc tam giác như châu thổ sông Nile, một lời hứa hẹn màu mỡ và hoan hỉ.

Cô đẩy Jeremy cho đến khi anh ngả hẳn người ra, rồi cô lột bỏ quần anh trước khi nhấc chân ngồi lên anh. Vùng kín của cô ẩm ướt, đôi môi mở ra vì ham muốn. Cô hẳn phải nghĩ đến giây phút này từ lâu lắm rồi, đến mức trí óc cô còn căng hơn cả nơi thầm kín của cô.

Ham muốn đột ngột lan tỏa khắp người Jeremy, tựa như giải phóng khoái lạc, làm cương cứng dương vật anh, huy động toàn bộ nam tính trong anh; anh gồng các cơ bắp ở cánh tay và vòng ngực, ôm vai Jezabel kéo sát vào người mình. Hai bầu vú gọn nhỏ của cô vuốt ve bộ ngực trần mát lạnh của anh. Làn da họ mơn trớn lẫn nhau, trao đổi với nhau, nổi da gà cùng lúc. Jeremy giữ người tình phía trên anh một xăng ti mét, mơn trớn cổ cô bằng đầu lưỡi đột ngột ẩm ướt hơn.

Cô nhích hông và vùng kín của họ gặp nhau. Giống như hai người bạn gặp lại sau một thời gian dài chờ đợi, chúng chỉ khẽ chạm vào nhau, nhấm nháp nhau, thưởng thức nhau, rồi khẽ rời nhau ra, run rẩy với ý tưởng quấn chặt lấy nhau mạnh mẽ như chúng muốn. Rồi Jeremy bấu chặt cổ Jezabel buộc cô phải đầu hàng.

Anh nhẹ nhàng luồn sâu vào bên trong cô. Sức nóng đẫm ướt tỏa ra khiến anh rùng mình đến tận chân lưng. Rồi lấy đi lý trí của anh. Cô nhận ra hơi ấm dịu dàng của người tình đang xâm nhập vào mình, mở ra con đường hoan lạc cùng những cú cọ xát tuyệt diệu. Ngọn lửa êm dịu nơi đôi vú cô bắt đầu bốc lên.

Jeremy nhấp nhô trong da thịt cô, được ru vỗ trong chất dịch của cô, thứ nhựa đọng lại nơi cánh cửa chống cự của cô, sẵn sàng nổ tung để nở hoa. Jezabel quên mất mình là ai, đang ở đâu. Những tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt trào lên trong họng cô, không thoát ra khỏi cửa miệng. Ngón tay cô cào cấu Jeremy, tạo thành một vết hằn trên da anh. Cô vẫn rên rỉ. Hai mắt nhắm chặt.

Lại nữa.

Những âm thanh rung lên thay thế tiếng rên rỉ sung sướng của cô. Những âm thanh chói tai… chạy bằng điện.

Chuông điện thoại reo lên phía xa. Sau lưng Jezabel. Cô bốc hơi khỏi cơ thể anh, cái chăn rơi xuống đất. Jeremy mở mắt, váng vất, đột nhiên chua chát.

Phòng khách rất tối. Chuông điện thoại đổ liên hồi. Jeremy cuối cùng cũng ngồi dậy được trên xô pha, một tay áp chặt vào vùng trán giữa hai lông mày. Óc anh lùng bùng. Anh nhớ mình đã uống rượu. Câu chuyện trao đổi với Keoraz. Và Jezabel năn nỉ anh nằm lại đây.

Tiếng chuông không ngừng khoan vào không khí. Có người nhấc máy. Giọng Jezabel trả lời.

Nỗi tuyệt vọng khoan một lỗ trong ngực Jeremy, mở toác tấm áo giáp do xương ức và xương sườn tạo thành rồi dúi nắm tay vào ép nghẹt tim anh.

Anh đã không có được cô. Cô đã không đi về phía anh. Tất cả chỉ là ảo tưởng.

Khí quản anh chợt thu hẹp lại, một khối phiền muộn phồng lên trong anh trước khi trồi lên đau đớn qua cái cuống họng quá nhỏ đó. Anh muốn cô. Điều này không thể là sự thật, không thể, không, không, cô đã không cưới lão ấy, cô không bỏ anh, cô yêu anh, cô dâng hiến cho anh sự hiện diện và thân thể của cô, cũng như anh dâng hiến tâm hồn anh cho cô.

Trong một giây đồng hồ, cô hiện ra trước mắt anh. Đôi mắt mênh mang màu xanh lục nhìn anh chằm chằm. Cô quấn người trong bộ quần áo mặc nhà bằng xa tanh, lạnh lùng và đẹp như một người chết thanh thản.

“Gọi anh đấy,” cô nói.

Anh nhăn mặt, vẫn chưa bình tâm.

“Có vẻ khẩn cấp,” cô nói bằng giọng êm mượt vẫn còn ngái ngủ.

Jeremy đứng dậy và loạng choạng đến bên điện thoại.

“Vâng,” anh yếu ớt nói, giọng lúng búng.

“Tôi đây, Azim đây! Tôi tìm ngài đã mười phút rồi, tôi gọi đi khắp nơi! Tôi…”

“Bình tĩnh nào, tôi đã nói với anh rằng tối nay tôi đến đây, có việc…”

“Không, ngài nghe tôi nói đây!” Viên thám tử người Ả Rập hét lên.

Giọng anh ta giật cục vì xúc động, anh ta gần như hét lên trong máy.

“Tôi đã phát hiện ra kẻ giết bọn trẻ con! Tôi đã lần theo nó, tôi biết hang ổ của nó ở đâu, đó là một con ghûl! Ngài có hiểu không? Một con ghûl. Khủng khiếp! Chính vì thế mà tóc thằng bé bạc trắng! Chính vì thế đấy! Tôi tưởng mình suýt chết! Tôi cứ tưởng nó tóm được tôi nhưng đó là một cái rễ cây, chỉ là một cái rễ cây thôi! Và tôi biết nó trốn ở đâu!”

Jeremy tỉnh ngay rượu chỉ trong vòng ba câu nói.

“Bình tĩnh lại đi, Azim. Chính xác chuyện gì đã xảy ra, hãy kể cho tôi!”

Anh chàng Ai Cập kể lại chuyến đi đêm từ ý tưởng vây dồn con quái vật đến cái rễ cây vướng vào chân mình. Tốc độ nói của anh ta thật kinh khủng, anh ta chỉ mất chưa đầy ba phút đã kể lại xong mọi chuyện cho Jeremy. Tuy nhiên, anh ta không thể giải thích lối vào đường hầm bí mật nằm ở đâu, các đường phố không tên càng khiến nhiệm vụ này thêm phần khó khăn, anh ta chỉ có thể tự quay lại đó với hy vọng không bị lạc giữa đường.

“Rất tốt Azim ạ. Tôi sẽ đến gặp anh. Anh đang ở đâu?”

“Trên quảng trường nhỏ bên cạnh giáo đường Huisein trong khu phố El-Gamaliya. Tôi đang ở trạm chuyển tiếp điện thoại của cảnh sát, trong góc quảng trường.”

“Quảng trường Huisein,” Jeremy lặp lại,. “tốt rồi, tôi sẽ không thể không nhìn ra anh. Đừng làm gì nữa nhé, không được làm gì khác và phải đợi tôi, tôi sẽ tìm ra anh. Tôi đến ngay đây.”

Anh cúp máy. Keoraz bước vào phòng khách không một tiếng động, ông ta hỏi anh:

“Có việc gấp ư?”

“Tôi phải đi thôi. Có thể đồng nghiệp của tôi đã nhận dạng được kẻ giết người.”

“Tôi có thể chở anh. Tôi đã mua cái Bentley mới, tôi có thể đi hơn một trăm năm mươi ki lô mét một giờ, anh sẽ đến nhà thờ Hồi giáo Huisein nhanh gấp ba. Tôi có nghe đúng không? Đúng là anh phải đến đó chứ?”

Jeremy quay lại xô pha để lấy áo và đi giày vào.

“Ông thật tử tế nhưng tôi muốn đến đó một mình hơn.”

Keoraz chuẩn bị nói tiếp thì Jeremy thêm vào:

“Tôi sẽ mượn xe chỗ mấy người đồng nghiệp tại đồn Héliopolis. Tôi cảm ơn vì sự hợp tác và lòng hiếu khách của ông, ông sẽ sớm có tin của tôi, thưa ông.”

Không hề nhìn Jezabel lấy một lần, anh mặc quần áo và đi vào đêm lạnh để đến đồn cảnh sát cách đó chưa đầy năm phút đi bộ. Anh không để viên sĩ quan trực có thời gian phản đối mà tự lấy một cái xe rồi nổ máy ngay lập tức. Anh xuống đến Cairo và lái ngoằn ngoèo trong những con phố đan xen ngoắt ngoéo trước khi đỗ xe lại gần nhà thờ Hồi giáo nơi Azim đợi anh.

Jeremy đi đi lại lại ngang dọc khắp quảng trường. Anh không thấy bất kỳ dấu vết nào của người đồng nghiệp. Trạm điện thoại ở ngay đây, nhưng Azim thì không còn ở đó. Jeremy đợi thêm một tiếng đồng hồ nữa, hy vọng thấy anh ta xuất hiện từ một con hẻm nào đấy.

Rồi anh quay về phát tín hiệu báo động.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.