Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41

❊ ❊ ❊

Sáu giờ sáng, Jeremy Matheson lang thang vô định dưới dãy tường thành Saladin, các tòa tháp cao của nhà thờ Hồi giáo Mehmet Ali sừng sững như hai ngọn nến canh giữ chút ánh sáng hắt lên bóng thành phố.

Đôi chân anh mỏi nhừ, anh đã lang thang như thế được một lúc lâu. Tâm trí mơ hồ. Anh đi qua nhiều khu phố với những con hẻm ngoằn ngoèo và hẹp tới mức ba người không thể đi ngang hàng, rồi đến một thành phố đỡ chật chội, đỡ huyền bí, và đi qua những mạch giao thông thẳng và hùng vĩ như đại lộ Champs-Élysées ở Paris. vẫn còn quá sớm nên không có mấy ô tô qua lại, chỉ trong vòng hai hay ba giờ nữa tiếng động cơ sẽ át tiếng gió và tiếng những người thợ thủ công đã bắt đầu làm việc.

Jeremy rà đi rà lại toàn bộ vụ điều tra. Anh tìm kẽ hở. Keoraz phải bị hạ. Mới đầu Jezabel sẽ không hiểu. Tệ hơn, hẳn cô sẽ thù hận anh, vì đã phơi bày bản chất kinh tởm của chồng cô. Tuy nhiên, theo thời gian, cô sẽ nhìn ra mọi việc một cách rõ ràng hơn, cô sẽ chấp nhận sự thật. Cùng với sự thấu hiểu, cô sẽ nhận ra những gì anh đã làm được, chính anh, Jeremy. Cô sẽ phải mạnh mẽ. Và anh sẽ có mặt trợ giúp cô. Để ngăn cô vấp ngã.

Anh sẽ nắm tay cô, theo bước cô, âm thầm, lâu chừng nào cũng được. Vì cô. Không đòi hỏi gì đổi lại. Cô sẽ khắc nghiệt với anh, như cô vẫn vậy, cố chấp và tàn nhẫn. Bỉ ổi nữa, đôi khi thế. Do cơ chế tự vệ. Đó là kiểu tự vệ của cô. Chống lại xúc cảm do anh gây ra. Anh không thể tin rằng tình yêu của họ đã đảo ngược, cho đến khi trở thành mối hận thù bất kham; sâu thẳm trong lòng, cô vẫn cảm thấy một tình cảm dịu dàng lớn lao dành cho anh, và chính điều đó khiến cô phát điên. Cô bắt anh phải trả giá cho cái tình cảm luôn vượt quá lý trí của cô mỗi lần họ gặp gỡ. Anh sẽ phải tỏ ra kiên nhẫn. Cả thương yêu nữa. Nâng đỡ cô.

Jeremy nhận ra mình vừa đi qua quảng trường Saladin, giờ anh đang ở dưới chân tường nhà tù. Bầu trời trắng lên phía sau bức tường thành. Tiếng đạn nổ đôm đốp, điên cuồng đập vào không khí khô khốc của buổi sáng, vang vọng trên các bức tường cao vây quanh cái sân trong.

Jeremy đứng bất động, nhắm mắt. Anh lục trong túi quần cho đến khi lôi ra được bao thuốc để châm một điếu. Họ có bao nhiêu người? Jeremy vừa tự hỏi vừa rít khói thuốc. Họ đã nghĩ gì những phút cuối cùng đó? Trong lúc anh đi lại trên quảng trường, thì họ ra khỏi phòng giam, biết rằng mình đang bước những bước cuối cùng, rằng đây là bình minh cuối cùng, và rằng họ đang rời bỏ cuộc sống, rời bỏ toàn bộ cõi đời, vì đã không biết thuận theo cái xã hội đang vĩnh viễn loại bỏ họ này. Anh đang hút thuốc ở đây, bình thản, còn họ thì không còn thế nữa. Những cái xác bất động, lỗ chỗ vết đạn. Các tử tù bị xử bắn trong sự im lặng trang nghiêm của buổi sớm, gần như vô danh, như thể có một nỗi hổ thẹn nào đó khi bản án được thi hành.

Sau đường ray tàu điện, ngay sau một dãy nhà dân bị nhà tù che khuất một phần, là một nghĩa địa khổng lồ trải dài, rộng cỡ năm khu phố ở Cairo hợp lại, nơi mà thế hệ tiếp nối thế hệ, mỗi người đàn ông, mỗi người phụ nữ từng lấp đầy thành phố này giờ đã rơi vào quên lãng. Những người đàn ông từng một ngày kia dừng lại để nghĩ về cái chết của người khác, những người đàn bà từng khóc thương cho sự ra đi của một người thân.

Jeremy bắn đầu mẩu thuốc lá ra xa bằng một cú búng nhẹ ngón giữa rồi đi qua quảng trường theo chiều ngược lại, theo hướng nhà thờ Hồi giáo Hasan, nặng nề và đồ sộ, để quay ra đại lộ chính. Anh cảm thấy kiệt sức, tách rời khỏi thể xác, một kiểu say lơ mơ.

Anh đợi chuyến tàu điện đầu tiên rồi đi lên phía Bắc Cairo, đến tận tổng hành dinh của cảnh sát Ai Cập nơi có phòng làm việc của mình. Để chống lại cơn mệt mỏi, anh lấy tấm bản đồ chi tiết của thành phố và bắt đầu liệt kê tất cả những bệnh viện gần khu phố Shubra. Anh có chiến lược riêng. Kế hoạch tác chiến. Nếu vụ giết kẻ vô gia cư ở Shubra đúng là tội ác đầu tiên của tên giết trẻ con - cùng những triệu chứng điên cuồng phi nhân tính giống nhau - thì thủ phạm có thể đã từng ra vào những bệnh viện xung quanh. Trong lần nói chuyện qua điện thoại cuối cùng, Azim đã kể lại ngắn gọn cuộc phiêu lưu của anh ta, và việc anh ta phát hiện ra con quái vật: một gã khổng lồ hói đầu da đen, má mở hoác lộ ra bộ hàm hỏng. Anh ta đã gào lên rằng đó là một con ghûl. Lý giải theo dân gian về bản chất quái vật của kẻ đó không phải cách lý giải duy nhất. Nếu một kẻ như vậy từng giết người ở Shubra, thì rất có thể các bệnh viện địa phương đều biết hắn vì đã từng băng bó cho chứng bệnh kỳ dị của hắn.

Quanh vùng không có nhiều cơ sở chăm sóc y tế cho lắm, bệnh viện Do Thái đã là quá xa so với một người chắc hẳn không có phương tiện di chuyển gì khác ngoài đôi chân. Và gần như chắc chắn là hắn ta di chuyển vào ban đêm, để không bị nhìn thấy.

Jeremy mượn một chiếc ô tô và bỏ ra hai giờ đồng hồ ở bệnh viện Lord Kitchener, nơi anh biết rõ vì đây chính là nơi làm việc chính thức của bác sĩ Cork, người anh dứt khoát giao phó mọi vụ khám nghiệm tử thi. Có vẻ như không ai nhớ gì về một tên đen khổng lồ với khuôn mặt bị trầy trụa một nửa.

Vậy là anh đi về hướng bệnh viện thứ hai và cũng là cuối cùng, bệnh viện Bulaq. Một nữ y tá nhận ra kẻ được Jeremy miêu tả, rồi một bác sĩ. Đó không phải là loại bệnh nhân ta có thể quên được. Người đàn ông đó từng đến điều trị một lần tại đây, cách đây hơn một tháng rưỡi, hồi cuối tháng Giêng. Họ thậm chí còn tìm cách cho hắn vào nhà cứu tế, ít nhất vài tuần, đủ thời gian giúp hắn bình phục, nhưng hắn đã bỏ trốn trước khi xe cứu thương đến. Hắn sống trên phố, tựa như loài chó hoang, hắn không nói năng gì, toàn thân trầy xước, và bị đói. Hắn được đưa đến đây, do cưỡng bức, bởi các cảnh sát đồn Shubra khi họ thấy hắn nằm co quắp trong một ngôi nhà đổ nát của khu phố. Vẻ ngoài khủng khiếp của hắn lúc đầu khiến họ tưởng rằng đó là một xác chết, má bị thú vật ăn mất, cho đến khi hắn cử động. Sợ hãi, sau đó là tò mò, hai cảnh sát khu vực đã chở gã khổng lồ không có biểu hiện chống đối gì đến đây.

Kể từ đó họ không thấy hắn nữa, hoặc hắn đã chết, hoặc hắn sống rất kín đáo, lẩn trốn trong xó xỉnh nhớp nhúa nào đó quanh đây. Về chứng bệnh của hắn, vị bác sĩ tỏ ra hoài nghi. Nó giống với bệnh hủi nhưng lại không phải là bệnh hủi. Đôi má hắn bị ăn nát, không có thịt, mũi cũng bị gặm mất một phần, và một con mắt mở to bất thường, gần như treo lơ lửng trên mặt. Hàm răng gã khổng lồ không thể mở ra, như bị dính ở trạng thái ngậm lại, điều đó giải thích tại sao hắn bị suy dinh dưỡng, người bệnh chỉ còn có thể nuốt thức ăn dạng lỏng qua kẽ hẹp giữa những cái răng sâu.

Sau giờ ăn trưa một chút, Jeremy lên đường về.

Francis Keoraz có cả một đại đội người quen, hoàn toàn có thể là câu chuyện đen tối về người-thú đã đến tai ông ta và ông ta tìm cách gặp lại sinh vật đó, điều này, với một sự tổ chức tốt, sẽ không khó khăn gì. Người mà Azim gọi là con ghûl hiện đang bị giam hoặc rất đơn giản là trọ ở đâu đó. Keoraz giữ hắn lại bằng cách cho hắn một mái nhà và thức ăn.

Jeremy ngồi vào hiên một quán cà phê trong vườn Royal Yacht’s Administration, ngay gần văn phòng mình, đối diện sông Nile đang phản chiếu ánh mặt trời màu bạch kim. Anh thầm chuẩn bị trong đầu bản báo cáo của mình.

Gã đen khổng lồ chắc chắn là một người Sudan nhập cư, gia đình hắn đã ruồng bỏ hắn vì sự xấu xí do căn bệnh của hắn gây ra, không cần biết là bệnh gì. Hắn lớn lên ở một trong các khu ổ chuột của Shubra, một khu hoang dã tựa đồng cỏ của những con thú săn mồi châu Phi. Nơi không cảnh sát, cũng không cơ quan hành chính nào thâm nhập được, giữa một thế giới nằm ngoài mọi nguyên tắc, mọi ánh mắt. Đơn độc và dị dạng, hắn dựng lên hình ảnh bản thân qua những điểm nhấn tinh thần chỉ thuộc về mình, tự tạo ra những quy tắc riêng. Cũng có thể chỉ đơn giản là hắn không trưởng thành trong trí tuệ. Hắn vẫn còn là đứa trẻ đau đớn vì bệnh tật, bị cha mẹ hắt hủi và đám bạn đồng trang lứa giễu cợt, đánh đập.

Phải rồi, giả thuyết đó hợp lý. Và thù hận trỗi dậy. Sự dã man chỉ là tấm gương phản chiếu những đau đớn trong hắn, và đám trẻ, dưới mắt hắn, chính là nguyên nhân đau đớn, nguồn gốc cô đơn của hắn. Hắn bộc lộ sự đau khổ ra ngoài. Đó chính là điều đã xảy ra.

Và Keoraz… Biết được tính cách của Francis Keoraz, Jeremy tạo cho mình một miêu tả khá rõ ràng, một con người quyền lực, quen với việc có mọi thứ, luôn chiếm hữu nhiều hơn nữa, làm tốt hơn nữa, không giới hạn, cho đến khi đánh mất chính mình.

Sự thèm muốn quyền lực đã tạo ra một vòng xoáy điên rồ. Nhưng Keoraz là một người đã được văn minh hóa, chịu ảnh hưởng quá lớn của giáo dục, và dẫu giờ đây có cảm thấy mình đi xa khỏi phạm trù đạo đức thì ông ta cũng không thể làm mấy chuyện tàn ác đến thế với đám trẻ đã chết. Nên ông ta dùng con ghûl. Ông ta điều khiển gã đen khổng lồ, như một người điều khiển rối thực thụ, ông ta kéo dây, dẫn dắt người đàn ông bị tổn thương đó trên con đường thù hận, khai trí cho hắn về hình thức giải thoát bằng tội ác. Một sự giải phóng tuyệt đối, cuối cùng là một nguồn vui thú cho hắn. Còn Keoraz thì hưởng thụ uy quyền đó, ông ta lùi sau, quan sát những hành động ghê tởm của con quái vật của ông ta. Như một Frankenstein, ông ta là hình bóng phía sau sinh vật mà tất cả đều dồn mắt vào.

Không, Jeremy nghĩ tiếp, cần phải nêu rõ trong bản báo cáo cuối cùng của anh rằng Keoraz không chỉ hưởng thụ quyền tuyệt đối trước người khác cũng như trước cuộc sống và cái chết, mà ông ta còn nhớp nhúa hơn nữa: ông ta thật sự thấy khoái cảm! Tinh dịch tìm thấy trên nóc nhà nơi xảy ra vụ thảm sát trẻ con gần nhất đã chứng minh điều đó. Trong khi con ghûl đánh đập nạn nhân, Keoraz đứng sau ngắm nhìn cảnh tượng, để nuôi dưỡng những ảo ảnh đồi bại của mình.

Jeremy ủ dột gật đầu. Keoraz phải chết. Lão triệu phú gian giảo và quỷ quyệt. Đến mức bắt cóc chính con trai mình để chắc chắn được công luận ủng hộ và để củng cố thêm hình ảnh vô tội khi lão ta cảm thấy bị cuộc điều tra đe dọa. Đối với Jeremy, không còn gì phải nghi ngờ nữa, Keoraz thuộc loại người, trên cả ích kỷ, luôn ở trong trạng thái thường trực tìm cách sống sót, nghĩa là không có một gắn bó thực sự nào, ít cảm xúc, và nhất là: dửng dưng hoàn toàn với thế giới này. Trong chính mắt mình, Keoraz cũng chỉ là một ý thức giữa một cuộc chơi; mọi vật khác, mọi dạng sống khác chỉ là công cụ cho vui thú cá nhân của ông ta, cho sự phát triển của riêng ông ta.

Câu hỏi còn bỏ ngỏ: ông ta có thể lạnh lùng và dửng dưng đến mức nào? Liệu ông ta có khả năng giết chết cốt nhục của chính mình không?

Jeremy siết nắm tay lại. Keoraz phải bị hạ gục. Chỉ còn thiếu một điều cho việc đó thôi: bằng chứng. Một dấu hiệu cụ thể kết nối ông ta với các tội ác, với cái… con ghûl đó.

Chỉ còn là vấn đề thời gian.

Jeremy trả tiền cà phê rồi qua đồn cảnh sát để chắc chắn mình không có lời nhắn nào. Sự sôi sục đang lên đến cực điểm, những kẻ chủ trương độc lập đi lại trong thành phố, lao vào những hành động phá hoại, và tất cả đàn ông tráng kiện đều được gọi tăng viện hòng trấn áp đám nổi loạn. Các cuộc biểu tình chuyển sang chiều hướng xấu và những cái chết liên quan đến chính trị nối tiếp nhau từ nhiều năm nay nhưng vẫn không tìm ra được thỏa thuận nào thỏa mãn tất cả các phía.

Jeremy tìm cách tránh bị hỏi giấy tờ, anh đi về hướng các khu phố phía Đông của Cairo, cẩn thận vòng xa về phía Bắc, né những vụ ẩu đả trên các phố trung tâm.

Anh tìm kiếm một tiếng đồng hồ, cho đến khi tìm ra drogman đã giúp anh nói chuyện với những người bản địa hôm trước. Anh trả tiền cho người hướng dẫn để đổi lại một việc: thống kê và định vị tất cả những người đã giúp Azim vây dồn con quái vật vào đêm Azim biến mất, để siết gọng kìm quanh hang ổ con ghûl. Phải bắt đầu bằng thầy cả anh gặp hôm hước, ông ta hẳn biết phần lớn cư dân xung quanh, nên sẽ là điểm xuất phát hoàn hảo. Trong số các lời chứng, có thể có các yếu tố cần phải khớp lại, và nếu may mắn, anh sẽ tìm ra hang ổ sinh vật đó. Drogman phải đặt tất cả các câu hỏi, và nếu thu lượm được kết quả đáng chú ý thì anh ta sẽ được trả công tương xứng.

Jeremy ăn tối ở khu vực nhà ga, nơi có vẻ không chịu ảnh hưởng gì của đám nổi loạn. Rồi anh quay về nhà, tầm nhìn bị mờ đi do hơi bốc lên từ lượng rượu vang anh vừa nốc.

Đêm buông xuống Cairo.

Anh không say, còn lâu mới đến mức đó, chỉ hơi chuếnh choáng một chút, đủ để sưởi ấm con tim, và để giúp anh thêm dũng cảm.

Khi chui qua bên dưới mái che của toa tàu, viên thám tử phải mất năm bước mới dừng lại được sau khi nhận ra có vật bất thường trong tầm nhìn của mình. Một ống bằng bìa các tông được đặt trên một cái thùng, ngay cạnh cửa vào, dài bốn mươi xăng ti mét, giống ống cất bản đồ trong thư viện.

Jeremy mở ra và thấy một mẩu giấy cói. Cùng vài dòng của bác sĩ Cork. Trời chưa tối lắm, gí sát mũi vào, Jeremy vẫn đọc được.

‘Đó là một tài liệu hành chính có từ thế kỷ 13, liên quan đến việc bảo dưỡng tầng hầm một cung điện và chi phí xây dựng bệnh viện của vua Qalawun. Trong đó có nói đến khả năng lấp các đường hầm nối cung điện nhỏ với cung điện lớn. Bạn tôi có kèm thêm chú thích, những đường hầm này nằm trong phạm vi giữa nhà thờ Hồi giáo Huisein hiện nay và trường đại học El-Azhar, chúng chưa từng được khai quật nhưng nhiều nhà khảo cổ đã nghiên cứu chúng. Và anh biết gì không? Trong danh sách những nhà khảo cổ mà bạn tôi đưa có tên một trong những khách hàng của chúng tôi: Fredricks Winslow, kẻ tội nghiệp đã bị ám sát bằng súng cách đây tháng rưỡi, cuộc điều tra ‘chó chết’ của anh như anh từng nói. Ông ta tuyên bố đã tìm ra lối vào những đường hầm đó, có vẻ là vậy, ngay trước khi bị giết.

Sáng mai anh gọi cho tôi hoặc qua chỗ tôi. Thân mến. Bác sĩ Cork.’

Jeremy định vò nhàu tờ giấy nhưng cản được các ngón tay nghe theo cơn giận dữ trong mình. Rượu vang làm đầu óc anh quay cuồng trong thoáng chốc.

Winslow không chỉ là một nhà khảo cổ bị ám sát vội vã, đó còn là một người quen. Jeremy và ông ta từng thường xuyên tán gẫu trong những dạ tiệc sang trọng của thành phố. Winslow có tiếng tăm không tốt lắm, người ta nói ông ta thuộc loại ‘khôn vặt’, sẵn sàng thu xếp sao cho các khám phá có giá trị cao hơn giá trị thật của chúng, ông ta không tuân thủ các nguyên tắc, thích đánh quả lẻ, không làm việc cho bất kỳ bảo tàng nào, thường chọn làm cho nhà sưu tầm nào trả nhiều tiền nhất. Đó từng là một cuộc điều tra ‘chó chết’ thì chắc rồi, Jeremy không chần chừ nhấn mạnh số người tình nghi mà anh có thể tìm ra. Giữa những đồng nghiệp khảo cổ ám muội chuyên đi đánh thuê, sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì, với một kẻ cuồng tưởng nhiệt thành sùng bái việc bảo toàn các địa điểm cổ, các hướng điều tra có thể tỏa ra mọi nhánh, và Jeremy vẫn chưa tìm ra gì vào lúc anh phải bỏ vụ này sang một bên để lo vụ thảm sát trẻ con.

Jeremy nhanh chóng điểm lại sự việc.

Kể từ nay, ngay cả viên quan tòa trì độn nhất cũng không thể chối bỏ các kết luận của anh. Có nhiều hơn một mối liên hệ giữa anh với các vụ giết người. Tất cả những gì tên giết người làm đều nhằm mục đích hãm hại anh. Bủa vây anh.

Thêm một lần nữa sự thật vượt xa mọi tưởng tượng. Không có gì nhầm lẫn, chỉ duy nhất một thủ phạm hiển nhiên ngay từ đầu và theo thời gian đã bị lộ mặt. Không có chuyển biến bất ngờ như trong tiểu thuyết của Agatha Christie, chỉ có sự đơn giản của các bằng chứng, một sự thật hiển nhiên đáng buồn. Keoraz là kẻ tình nghi đầu tiên của anh, và cuối cùng cũng chính là thủ phạm.

Trong truyện viễn tưởng, ông bác sĩ pháp y hẳn đã làm vụ này, Jeremy nghĩ, ông ta sống trong máu, một cựu chiến binh, bị chấn thương tâm thần… Ông ta biết đến lũ trẻ thông qua quỹ, và hoàn toàn có thể gặp con ghûl một ngày tại bệnh viện khi phải điều trị cho nó. Và chính ông ta đã khám nghiệm tử thi cho nhà khảo cổ học Winslow, rất có thể ông ta đã vào nhà Winslow để xem xét các ghi chép của ông này.

Và trong một tiểu thuyết do một nhà văn nữ viết, Jezabel sẽ là một thủ phạm hoàn hảo. Một phụ nữ mất thăng bằng tinh thần, không có cội rễ thực thụ, một đứa trẻ mồ côi tìm kiếm điểm mốc cho mình…

Toàn những giả thuyết điên rồ.

Jeremy cẩn thận cuốn tờ giấy cói lại và nhét vào túi áo vest. Anh đang chuẩn bị bước vào toa tàu thì chân anh trượt đi vì dừng lại quá đột ngột.

Cửa ra vào mở toang. Anh không để ý điều này lúc trước. Rượu chảy ngược từ nhận thức của anh xuống ruột, giải phóng một phần sự tập trung của anh.

Vừa đúng lúc để anh nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ của một bàn chân thận trọng bước lùi lại trên lớp thảm trải sàn.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.