Sương mù phủ kín toàn bộ ngôi làng khi Marion tỉnh dậy, vào sáng thứ Năm.
Cô đi tắm rồi nhìn thấy đám mây bông tan dần dưới cửa sổ lúc ra khỏi phòng tắm. Tấm thảm ngây thơ quay trở lại với biển. Cô mặc quần jean và áo len cao cổ rồi choàng thêm áo khoác và đi ra ngoài hít thở khí trời.
Bên ngoài, các bức tường và những phiến đá trên phố vẫn còn ẩm ướt. Ba phần tư các cửa hàng kinh doanh không mở cửa. Tiếng một người đang chạy thở phì phò vang lên phía sau. Cô tránh sang một bên nhường đường và ngạc nhiên thấy thầy Damien mặc quần áo thể thao đang chạy xuống Phố Lớn với tốc độ rất nhanh. Không còn gì của vẻ hiền từ quen thuộc trên mặt ông, chỉ còn một sự quyết tâm dữ dội. Ông chào cô khi chạy ngang qua rồi biến mất trong khúc vòng của con đường dốc.
Marion dừng lại trước quầy hàng của Béatrice, một trong những nơi ương bướng hiếm hoi hầu như không bao giờ đóng cửa.
“Ưa thể thao nhỉ, thầy Damien ấy,” Marion bình luận khi bước vào quầy hàng.
“À, ông ta ấy hả?” Béatrice cười rúc rích. “Ông ta có thể vừa chạy vừa hành hương đến tận Compostelle ấy chứ! Một vận động viên ma ra tông thực thụ đấy, hầu như ngày nào ông ta cũng chạy trên đê. Thế nào, cô gái Paris xinh đẹp ra sao rồi?”
Marion tì khuỷu tay lên quầy hàng.
“Em tận hưởng khí trời…”
“Ở đây khi nói thế nghĩa là ta chán ngấy rồi.”
Marion trả lời bằng nụ cười thích thú.
“Thế cuốn sách thì sao, nó viết cái gì?” Béatrice tra hỏi.
“Rất gay cấn.”
“Gay cấn à? Hình như đó là một cuốn nhật ký cơ mà? Nó gay cấn thế nào?”
“Cách câu chuyện được bắt đầu. Đó là chuyện về một vụ điều tra của cảnh sát.”
Béatrice phì cười.
“Không đùa đấy chứ?”
“Hoặc đúng hơn là góc nhìn của người tiến hành điều tra.”
“Thế rồi sao?”
“Thế rồi hiện giờ chỉ có vậy thôi. Em làm quen với Jeremy.”
“À! Jeremy hả, ra vậy… Hai người giờ lại gọi nhau bằng tên riêng cơ đấy?”
Marion nháy mắt với chị rồi đứng lên.
“Quả vậy, em định đọc sách hôm nay. Chị có chỗ nào khuyên em nên đến trên Đỉnh không? Chị biết đấy, để lấy khung cảnh ấy mà, một nơi dễ chịu.”
Béatrice tìm cảm hứng trên trần nhà rồi đề xuất:
“Em có thể ra khu tường thành, nhưng lý tưởng nhất vẫn là phần trên cao của tu viện. Vào một phòng nào đó, ít ra em cũng tránh được gió. Nếu em hỏi lễ tân, có lẽ họ sẽ cho em vào.”
Marion suýt nữa thì trả lời chị rằng với chùm chìa khóa đang cầm cô hoàn toàn có thể làm việc đó, nhưng có điều gì đấy giữ cô lại. Cô không phải người ở đây, và cô sợ sẽ bị nghĩ xấu khi dông dài về những đặc ân cô được hưởng.
Họ tán gẫu thêm một tiếng đồng hồ nữa rồi Marion lên nhà lấy cuốn nhật ký. Cô mang theo chùm chìa khóa thần kỳ và leo những bậc thang bất tận dẫn lên đỉnh. Ngay trước khi tới tháp Châtelet, cô bắt gặp một cánh cửa đen thuộc về lâu đài. Tò mò, cô lại gần và thử tra hết chìa này tới chìa kia vào ổ cho đến khi nghe tiếng khóa mở.
Những việc nghiêm túc bắt đầu rồi đây, giờ cô đã có chìa khóa vạn năng. Phấn khích vì thành công của mình, Marion lách vào với niềm vui của một đứa trẻ làm điều cấm kỵ. Cô cẩn thận đóng cửa lại sau lưng. Cô đi qua một gian phòng, một phần gian phòng treo những tấm bản đồ dành cho du khách, rồi đi tiếp đến tận sườn phía Bắc, nơi cô khám phá ra, phía bên ngoài, cả một sườn dốc đứng phủ một lớp thực vật gan góc, không ngừng bị gió táp.
Marion đi dọc khu Kỳ Quan hướng về khu vườn phía Tây, ngược lên theo lan can uốn lượn và tìm thấy cánh cửa đi vào Kỳ Quan qua tầng thấp nhất, nơi cô từng đào đất cùng xơ Anne.
Cô xuống hầm, một căn phòng khổng lồ với nhiều cột dựng vuông góc với nhau. Toàn bộ cây cối cô cùng xơ Anne bứng lên vẫn còn ở đó, mới được tưới nước. Marion thấy nơi này quá tối và quá lạnh không ở lại được nên cô đi theo cầu thang cuốn vòng để lên tầng trên và đến phòng Hiệp sĩ. Cô nhớ từng đi qua đây trong lần đi thăm với bà xơ. Cô chợt thấy nhớ bà già.
Mày không được gọi bà ấy là bà già! Bà ấy bao nhiêu tuổi? Hơn mày mười lăm tuổi? Thật nực cười… Tại da bà ấy… Nó nheo tít lại vì hằng hà sa số những nếp nhăn mỗi khi bà ấy biểu lộ một cảm xúc nào đó…
Đôi mắt màu xanh lam của xơ Anne hiện ra trong tâm trí cô. Chúng chợt khiến cô cảm thấy mình phải thận trọng tột bậc.
Chuyện gì xảy ra với cô vậy? Có phải tại khung cảnh này không? Marion đi qua khu rừng đá kỳ vĩ rồi lang thang trong một hành lang nhiều mấu lồi lõm, đi xuống rồi lại đi lên nhiều bậc thang, mở những cánh cửa bảo vệ các hầm mộ hoặc dẫn ra ngoài, và trong một thoáng cô nhận ra không biết mình đang ở đâu nữa.
Thế là cô đi vào Belle-Chaise, khu tòa án cũ của tu viện. Một đội quân ghế băng có chỗ dựa xếp sát nhau, đối diện một chiếc bàn dài dùng làm bàn thờ. Với những cánh cửa sổ dài và hẹp cùng khoảng trần cao bằng gỗ có hình vỏ tàu úp ngược, căn phòng mang lại cho Marion cảm giác cô có thể trải qua những giây phút tĩnh lặng nơi đây, nhất là khi cô nhìn thấy cái ghế có tựa lưng trong góc phòng. Cô nhấc nó lên rồi đặt sát sau cái lò sưởi khổng lồ, cách không xa một ô cửa kính để lọt vào luồng ánh sáng màu xám đặc trưng của cái ngày ảm đạm này.
Trong lúc sắp đặt, Marion nghĩ đến những người giám sát mà ta hay gặp trong bảo tàng Louvre, ngồi ở cửa ra vào các phòng trưng bày. Cô lựa một tư thế thoải mái, ngọ nguậy trên ghế rồi đứng dậy kéo một cái ghế băng khiến nó kêu kèn kẹt vang khắp gian phòng. Marion căng tai nghe một lúc, khi chỉ thấy có gió thổi qua các hành lang, cô lại tiếp tục kéo cái ghế băng rồi ngồi xuống và duỗi chân lên nó.
Lần này, cô đã thấy thoải mái. Khi cô mở cuốn nhật ký ra, trong lòng cô dâng lên ham muốn được biết mối liên hệ chính xác giữa Jeremy và cô nàng Jezabel ấy.
Marion rùng mình, cánh tay cô nổi da gà. Trời lạnh và ẩm. Trước tiên cô đọc những dòng lúc trước cô đã dừng lại, trong khi những dòng tiếp theo tan dần ra cho đến lúc tạo thành một hình ảnh. Âm thanh, mùi vị… các nhân vật sinh động như thật, dưới các giác quan đầy thán phục của cô.