Tiếng trẻ con cười đánh thức Marion.
Miệng cô đắng nghét, một cơn đau buốt lan khắp đầu cô. Cô không biết mình đang ở đâu nữa. Khung cảnh quay cuồng.
Trong toa tàu… Mình ở cùng Jeremy, trong toa…
Không, cô đang ở Cairo, cô bị tấn công trong cuộc nổi loạn.
Cô nhớ ra một bóng người giống với thần chết đang đuổi theo cô. Không! Chính cô mới là người đuổi theo nó.
Cuốn nhật ký.
Mont-Saint-Michel.
Marion nhớ ra. Cô đang ở nhà cô. Trong ngôi nhà nhỏ. Trong một phút, cô không biết mình là ai nữa. Giống như Kim Novak trong Chóng mặt, bộ phim của Hitchcock, cuộc sống của cô biến thành cuộc sống trước đó, cuộc sống của Jezabel.
Cô là Marion.
Cô đã đoạt lại được cuốn sách bìa đen. Cuốn nhật ký của Jeremy Matheson. Và cô đã quay lên phòng Hiệp Sĩ, tức tối nhiều hơn là lo lắng. Người ta đùa giỡn cô. Cô có nghe nhầm tiếng lách cách trong ổ khóa không? Hay thật ra đó là tiếng cửa ngầm, hoặc tên trộm đã đánh lạc hướng cô ở cửa chính rồi chạy một vòng để lẩn vào sau lưng cô nhằm thó cuốn sách? Cô không tìm được câu trả lời. Nói cho cùng thì cũng không có gì quan trọng.
Tiếp đó Marion đi xuống làng. Để gặp Béatrice, cô muốn nói chuyện.
Cửa hàng đóng cửa. Đóng cửa vào thứ Hai. Và không có ai ở căn hộ phía trên cả.
Marion nhìn thấy Ludwig đi ra từ con phố bên cạnh, cô lẩn vào bóng râm để tránh anh ta rồi về trốn trong nhà. Đây không phải lúc để anh ta đến nói chuyện luyên thuyên với cô.
Cô đứng trong phòng khách năm phút, sau đó bật khóc. Cô bị mất phương hướng. Không thể đưa ra quyết định đúng đắn. Điện thoại nằm trong tay cô, cô bấm số ghi trên một tấm danh thiếp đựng trong ví. Người đàn ông thuộc UBGSLT.
Cô dập máy trước khi điện thoại đổ hồi chuông đầu tiên.
Rồi đi đi lại lại.
Cô ngồi xuống khi chân bắt đầu đau, rồi uống một cốc rượu gin pha nước cam. Rồi một cốc nữa. Và cứ thế tiếp tục.
Tâm trí cô tỉnh lại, cô vớ lấy quyển sách, lần giở, và mong muốn chưa kịp nảy ra thì cô đã bắt đầu đọc đoạn tiếp theo.
Cô đã thiếp đi vào đoạn cuối cuộc nổi loạn, cùng cuộc chạy trốn của Jezabel.
Gục ngã vì rượu. Cô đã ngủ suốt hai giờ đồng hồ. Giờ thì bọn trẻ con đang làm ầm ĩ dưới cửa sổ nhà cô.
Đêm đã xuống. Mà trên Đỉnh không có trẻ con.
Marion chớp mắt, thật chậm rãi, không nhấc người dậy. Cô mở miệng, hai môi cô tách nhau ra như thể ta kéo một miếng kẹo cao su dính vào lớp vải sơn lót sàn nhà. Cô giơ tay bám vào thành xô pha và kéo người dậy. Cô bước đến gí mũi vào ô cửa kính lạnh lẽo hướng ra vịnh.
Bên dưới, trên phố, hàng chục người đang đi về hướng tu viện, mỗi người một nhịp bước, đi đầu là bọn trẻ.
Buổi hòa nhạc giao hưởng.
Marion từng giúp xơ Gabriela dán áp phích quảng cáo trên quảng trường dưới làng chiều thứ Bảy vừa rồi.
Cô nhìn cổ tay trần rồi nhớ ra mình không còn đeo đồng hồ kể từ khi tới nơi này. Cô xem giờ trong bếp. Mười chín giờ hai mươi. Buổi hòa nhạc bắt đầu trong chưa đầy một giờ đồng hồ nữa.
Marion không hề có ý định đến dự. Cô muốn ở nhà. Ở nhà thật của cô, ở Paris. Cô muốn mỗi tối đi ngủ và đặt báo thức cho sáng hôm sau, chính đồng hồ báo thức sẽ là thứ khiến cô cáu gắt vào lúc bảy giờ kém mười lăm, để đi làm. Cô ước ao có thể quên hết mọi việc.
Tại sao người ta lại tìm cách truy hại cô? Ai mới được chứ?
Cuốn nhật ký của Matheson rơi xuống xô pha, mở ra đúng trang cô đang đọc dở trước khi ngủ thiếp đi. Không thể có bất cứ mối liên hệ nào giữa cuốn nhật ký này và những gì xảy ra với cô ở Paris, câu chuyện về cái chết chính trị đáng ngờ. Nếu vậy kẻ truy đuổi cô ở đây chỉ đơn giản là tìm cách lấy lại quyển sổ. Có gì trong đó mà hắn phải ngoan cố đến thế?
Marion chộp lấy nó. Chỉ còn phải đọc vài trang nữa. Và có thể sau đó, cô sẽ biết tại sao.
Cô thở hắt ra như để trút hết nỗi lòng và ngồi xuống trước chai rượu gin. Cuốn nhật ký mở ra trên đùi, cô lật giở hết trang này đến trang khác rồi giữ chúng bất động, lơ lửng trong không khí.
Marion đẩy chai rượu ra. Và giở lại chỗ cô đang đọc dở.
Đêm Ai Cập ấy, khi điều tồi tệ nhất sắp xảy ra.