Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

PARIS, THÁNG 11, NĂM 2005

Paris gầm gừ. Cơn bão phẫn nộ lay chuyển toàn bộ thành phố. Tiếng ầm ầm của từng nhóm người đập vào những mặt tiền xây theo kiến trúc Haussman vang động khắp các hang cùng ngõ hẻm của khu đại lộ đến tận Nội các.

Bầu trời nặng như chì đè lên những mái nhà ngay từ khi vụ tai tiếng bắt đầu, bóp nghẹt thủ đô tựa cái khăn quàng siết quá chặt.

Chưa bao giờ nước Pháp trải qua một tháng Mười một như thế này. Thật lạnh lẽo mà cũng thật nảy lửa. Báo chí kiếm ăn nhờ vụ việc này từ ba tuần nay, một số phóng viên không hề e sợ khi khẳng định rằng tháng Mười một năm 2005 sẽ khiến sự kiện Tháng Năm năm 68 chỉ là một cuộc đụng độ nhỏ mang tính giai thoại nếu mọi việc cứ diễn biến theo chiều hướng này.

Từng quầy báo xếp hàng dài như những cọc cây số phía bên ngoài tấm kính hậu của chiếc xe sedan công suất lớn, đều đặn nhỏ ra từng giọt thông tin, thứ thông tin cốt yếu để sống sót được trong một thế giới văn minh hóa. Mỗi trang nhất lại miêu tả vụ việc theo một phiên bản, tùy phóng viên báo mình mai phục rình mò được tới đâu, không hề còn chỗ cho các tin tức thời sự khác.

Chiếc sedan chạy song song với một chiếc xe tải đồ sộ. Đột nhiên, hình ảnh phản chiếu của một khuôn mặt hiện ra trên kính hậu.

Marion khẽ lùi lại khi phải đối diện với chính mình một cách tàn nhẫn như vậy. Khuôn mặt cô là khuôn mặt của một bóng ma. Những đường nét dịu dàng giờ đây không còn đủ để khiến cô ưa nhìn, cô đã trở nên nhợt nhạt, đôi môi bầm giập nằm chắn ngang miệng như dấu phẩy trong một câu nói bị bỏ lửng không biết đến bao giờ, mái tóc màu cát của cô để lộ vài lọn tóc bạc, và nhất là, đôi mắt cô đã mất hết ánh long lanh, ánh ngọc thạch soi mói và sáng ngời giờ nhường chỗ cho hai đốm than đỏ sắp tàn. Cô sắp bước sang tuổi bốn mươi, và cuộc đời vừa tặng cho cô một món quà chết tiệt.

Lớp da phủ ghế ngồi trên xe kêu lạo xạo khi người đàn ông ngồi bên cạnh cô cúi về phía trước để bảo người lái xe rẽ sang phải. Marion chớp mắt để quên đi hình ảnh khuôn mặt mình.

Ba người đàn ông vừa nam tính vừa bí ẩn ngồi quanh cô trong cái xe lặng lẽ này. Người của UBGSLT - Ủy ban Giám sát Lãnh thổ.

Sáu chữ cái đầu viết tắt vang lên nặng nề và có phần đáng sợ. Nhất là đối với Marion, người chưa bao giờ có vấn đề gì vướng đến pháp luật, người trong đời có duy nhất một lần bị cảnh sát chặn lại chỉ để kiểm tra chứng minh thư, người mà công việc làm thư ký tại Viện Pháp y Paris có thể được coi là nét độc đáo duy nhất - nếu như nó thật sự độc đáo đến thế.

Cô luôn cảm thấy mình giống hệt hàng triệu người mà cô từng lướt qua trên đất nước này, bị guồng quay công việc nuốt chửng, đầu ngẩng mỗi ngày một cao theo năm tháng để đứng vững trước mọi khó khăn và để có thể hít thở.

Không có gì nơi cô định sẵn rằng một ngày cô sẽ phải ngồi trong chiếc xe này, đi về nơi xa lạ.

Cho đến khi cô đi nghỉ về, hồi đầu tháng Mười.

Cho đến sáng hôm đó, rất sớm, khi cô bước vào căn phòng khám nghiệm tử thi lạnh lẽo. Từng chi tiết còn in đậm trong tâm trí cô. Ngay cả ánh đèn nê ông nhập nhòe khi cô nhấn tay lên công tắc. Cô lại nhìn thấy những vệt sáng trắng trên nền gạch lát, trên bề mặt inox không tì vết của bàn phẫu tích. Gót giày cô vang lên dưới mỗi bước chân. Mùi thuốc sát trùng không át được hết thứ mùi khó chịu hơn của thịt lạnh. Cô có mặt ở đó, thật sớm vào sáng đó, không có gì khác hơn là để gặp bác sĩ Mendes, ông không có mặt cả trong phòng lẫn trong kho dự trữ bên cạnh.

Marion liền quay người lại, đi trở ra.

Mắt cô tình cờ nhìn lên nó, như thể bị hút vào.

Nó không nổi bật lắm, chỉ vừa bằng một cuốn truyện tranh.

Nhưng nó làm thay đổi toàn bộ cuộc đời cô.

Cho đến lúc UBGSLT đến tìm cô để thông báo rằng cô sắp chết.

Rất có thể như thế.

Trừ phi cô chấp nhận biến đi, ít ra là một thời gian, để mọi việc lắng xuống, để họ tìm cho cô một vị trí, để họ toan tính cho cô, để một hệ thống kịp khởi động.

Mọi sự diễn ra quá nhanh.

Chứng cuồng ám là một loại vi rút chỉ cần được thả vào những hoàn cảnh thích hợp là sẽ tự phát triển. Kể từ đó, Marion nhìn thấy những bóng đen theo bước cô, những kẻ lạ đứng canh hằng đêm trước nhà cô, trong những cái ô tô tăm tối, điện thoại nhà cô có những âm thanh lạ, như thể đường dây bị nghe trộm.

Thế rồi xảy ra vụ hành hung đó.

Cô nuốt nước bọt, thè lưỡi liếm môi. Vết cắt vẫn còn đó.

Một lời cảnh báo.

Marion đã chấp nhận biến mất. Trước khi báo chí kịp phát hiện danh tính của người phụ nữ làm nổ ra vụ tai tiếng lớn nhất nền Cộng hòa Thứ Năm[1], trước khi những kẻ khác, lần này sẽ nguy hiểm theo một cách khác, quay trở lại tấn công.

Người đàn ông thuộc UBGSLT chịu trách nhiệm về cô chỉ bảo cô mang theo quần áo ấm và những đồ đạc riêng tư nhất, vì cô sẽ không quay về nhà trong một thời gian dài, có thể là một tháng, có thể là một năm. Cô hoàn toàn không biết mình sẽ đi đâu.

Chiếc xe kính đen đi qua đường hầm khu La Défense[2], theo hướng quốc lộ A13 và biến mất về hướng Tây trong vài phút, bốc hơi trong cơn giận dữ và chân trời xám trắng bao bọc quanh Paris.

Mùi iốt mang lại chỉ dẫn đầu tiên cho Marion, nhưng đêm xuống quá nhanh khiến cô không kịp nhận ra những điểm mốc của khung cảnh. Cô ngả đầu vào miếng đệm ghế phía sau, kéo kính xe lên và tạm hài lòng với việc dõi theo vài điểm sáng thưa thớt. Tương lai của cô lúc này chỉ còn là một tiếng gầm trong đêm đen, một mối ngờ vực đang di chuyển với tốc độ một trăm ba mươi ki lô mét một giờ, lao đến một nơi xa lạ.

Cô mở mắt ra khi chiếc xe leo lên một con đường heo hút, hai bên không có gì khác ngoài cõi hư không. Marion chợt nhận ra họ sắp đến nơi nên cô áp mình vào cửa kính, như một đứa trẻ sốt ruột và không mấy yên tâm. Chiếc xe đi chậm lại và rẽ trái trước khi dừng lại sát một bức tường cao bằng đá.

Vị khách ngồi ghế trước ra khỏi xe ngay lập tức và đến mở cửa cho cô bước ra. Đờ người sau chuyến đi, Marion khó nhọc duỗi đôi chân dài. Cô từ từ đứng dậy, đờ đẫn vì buồn ngủ. Họ đang ở dưới chân một ngọn đồi dốc đứng. Những công trình cổ trồi ra khỏi bờ dốc tạo nên một quần thể pháo đài và nhà ở xứng đáng với một bộ phim thời Trung cổ.

Rồi mặt trăng xuyên qua những đám mây thấp, chĩa cái đèn chiếu màu bạc lên đỉnh đồi. Và từ trong đêm tối nổi lên một cái tháp khổng lồ, chế ngự toàn vịnh, móng của nó đè nghiến mọi tham vọng kiến trúc trải dài suốt nhiều cây số quanh đó.

Marion nhắm mắt lại, thở dài. Sau lưng cô, một trong số những người đàn ông vừa đặt hai cái va li của cô xuống đất.

Cô đã đến nơi sẽ là chỗ tạm lánh của cô trong nhiều tuần tới, có thể là trong nhiều tháng tới - Mont-Saint-Michel.

Cũng chớp nhoáng như khi nó hiện ra, đỉnh núi chìm vào bóng tối khi mặt trăng cuộn mình trong tấm lưới đêm, tựa một con côn trùng trườn đi để trốn con vật săn mồi.

❀ ❀ ❀

[1] Nền chính trị đương thời của Pháp.

[2] Khu trung tâm công nghiệp mới thuộc ngoại ô phía Tây Paris.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.