Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Marion đọc lại những dòng vừa rồi của cuốn nhật ký:

‘Tôi đứng sững lại ngay lập tức. Cái rùng mình ở gáy, sự căng cơ dưới tai, tôi biết chúng có ý nghĩa gì. Từng đi săn quá nhiều trên miền đất của những loài thú săn mồi châu Phi, tôi đã phát triển được thứ trực giác chỉ những sinh vật sống theo tiếng gọi của thiên nhiên mới có. Tôi biết nhận ra sự kết hợp giữa cơ thể mình với phần vẫn còn hoang sơ trong trí óc như thông báo về một mối đe dọa có thể xảy ra. Sự tập trung hết mức của các giác quan vừa bắt được những chuyển biến tinh vi trong không gian bao quanh tôi, báo hiệu sắp xảy đến một mối nguy hiểm tức thì.’

Câu chuyện về cuộc điều tra ngày càng trở nên hấp dẫn, đến đây nó còn được thêm mắm dặm muối bằng mối nghi ngờ về hành động sắp xảy ra. Marion bị hút vào đó.

Cô thấy ông Humphreys, giám đốc quỹ, có vẻ kỳ lạ. Tất nhiên, cô phải nhìn nhận một cách tương đối, tất cả những gì cô đọc đều đã qua sự sàng lọc chủ quan của Jeremy Matheson; nói cho cùng các phán đoán của cô đều đã bị định hướng, nếu không muốn nói là bị lái theo ý kiến của viên thám tử. Dù thế nào đi nữa, tất cả những đứa trẻ bị giết đều có mối liên hệ trực tiếp với quỹ, không phải là một trùng hợp ngẫu nhiên mà đúng hơn là mối liên hệ giữa kẻ giết người và các nạn nhân của hắn. Việc còn lại là lần theo mối liên hệ đó.

Đột nhiên Marion bối rối nhìn những trang giấy dày đặc nét chữ viết ríu vào nhau.

Những việc này thật đến mức độ nào? Đâu là phần của trí tưởng tượng, đâu là phần của sự thật? Có thật là đã từng xảy ra những vụ giết trẻ em ở Cairo vào năm 1928 không?

Marion rà soát phòng khách. Chỉ cần có Internet là cô có thể tìm kiếm được rồi. Cô rủa thầm. Không có nổi một tí công nghệ nào, mấy cái ông thầy tu này…

Mà cô thì không thấy có máy tính ở chỗ Béatrice. Có thể là trong mấy căn phòng thuộc khu nhà ở chăng?

Nếu không, cô sẽ phải bỏ thời gian tìm kiếm trong một thư viện có lưu trữ đầy đủ các báo định kỳ thời xưa, và ở đó, nếu có chút may mắn, cô sẽ lôi ra được vài bài nói về vụ này. Vụ việc đủ bẩn thỉu để vượt Địa Trung Hải đến với các báo Pháp cùng thời… Dù sao cũng phải hy vọng như vậy.

Các báo định kỳ thời đó.

Cô vỗ bốp hai tay vào nhau biểu lộ sự chiến thắng. Trên tầng áp mái của thư viện ở Avranches có những tờ báo ấy, cô đã thấy chúng xếp thành những chồng lớn, chính cô từng phân loại chúng, mê ly trước sức quyến rũ cũ kỹ của những tờ bìa đượm mùi bụi. Rất có thể câu trả lời cho các câu hỏi của cô nằm trong những trang giấy đó.

Cô ngồi thẳng người trên xô pha.

Lúc đó đã là giờ ăn tối, hơi muộn để có thể nhờ ai đó trên Đỉnh chở cô ra Avranches và đề nghị mở cửa tòa thị chính.

Cô thở dài. Tính tò mò của cô đành phải đợi đến mai thôi. Cô có cái để chống chọi với điều này, cô vừa suy ngẫm vừa cân nhắc cuốn sách bìa đen.

Cái đói bắt đầu giằng kéo cô, thế là cô quyết định kéo dài sự hồi hộp và hoãn việc đọc lại. Cô mở tủ lạnh tìm kiếm ý tưởng cho bữa tối trước khi đặt một nồi nước lên bếp đun. Trứng tráng cùng khoai tây và mỡ thỏi.

Nếu không muốn mập ú ra thì cô phải để ý hơn đến chế độ ăn uống của mình, đồng thời hỏi thầy Damien xem ông ta có phản đối ý tưởng có người chạy cùng không. Chạy bộ trên đê mới đầu sẽ rất có cảm hứng, đó là thời gian làm quen với khung cảnh, nhưng về sau sẽ trở nên đơn điệu chán chết khi đã thuộc lòng đến từng xăng ti mét vuông đoạn đường chạy bộ. Chỉ còn lại quang cảnh lộng lẫy trên Mont-Saint-Michel thôi.

Thứ Hai tới cô sẽ bắt đầu, dứt khoát thế. Thêm ba ngày thả lỏng nữa rồi cô sẽ tấn công vào sự rắn chắc và các đường cong của cơ thể mình.

Marion thưởng thức món trứng dưới ánh sáng dịu trong phòng khách, không âm nhạc, chỉ có khúc ngâm nga ma quái của gió trượt trên mái nhà làm bạn đồng hành duy nhất.

“Cứ nghĩ đến việc một kẻ tội nghiệp rất có thể đang ở ngoài vào giờ này, đợi mình mang cuốn nhật ký tới đặt dưới chân tháp…,” cô thì thầm giữa hai lần gắp. “Đồ đần…”

Cô không ngừng tự hỏi về bản chất của mối liên hệ đã gắn người đối thoại bí mật của cô với cuốn nhật ký. Đó là cuốn nhật ký của hắn chăng? Ít khả năng lắm. Jeremy Matheson trạc ba mươi tuổi vào năm 1928, nghĩa là hiện giờ ông ta phải trăm tuổi rồi. Khó đấy.

Nhưng vẫn có thể. Hơn nữa có rất ít đàn ông nhiều tuổi trên Đỉnh.

Thầy Gilles. Và ông Joe kia nữa!

Cả hai đều có vẻ rất già, nhưng đến mức nghĩ rằng họ chừng trăm tuổi thì… Và Jeremy là một người Anh.

Trừ phi sau hơn bảy mươi năm nói tiếng Pháp, ông ta đã mất giọng Anh…

Không, cô đi xa quá rồi. Tác giả cuốn nhật ký đã rữa ra dưới một nấm mồ nằm đâu đó trên thế giới này. Tuy nhiên, ai đó trên Đỉnh biết đến sự tồn tại của cuốn sách bìa đen, và muốn lấy lại. Người từng để nó thất lạc chăng? Hoặc chỉ rất đơn giản là đã xếp nó, thậm chí giấu nó trong thư viện để một ngày nào đó không bị phát hiện những tâm sự kiểu này trong đống đồ đạc của mình… Marion không biết nên nghĩ gì nữa.

Cô kết thúc bằng một món ăn từ sữa và do dự không biết có nên cho phép mình kết thúc buổi tối bằng một cốc rượu hay không. Kể từ thứ Hai tới, cô sẽ nghiêm khắc với chính mình, vậy nên cô có thể tự cho mình được hưởng thứ xa xỉ này…

Cô rót rượu gin pha nước cam vào một cái cốc lớn rồi ngả người trên ghế xô pha với cuốn sách bìa đen trên tay.

Dù ngươi có là ai và đang công cốc đợi ta ở ngoài kia, ta sẽ đọc tiếp câu chuyện này mà không có ngươi, và một thời gian nữa… có thể ta sẽ đến gặp ngươi….

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.