Vẫn loại giấy giống bức thư thứ nhất. Lần này, không có câu đố nào hết. Cũng không có trò chơi. Chỉ duy nhất một lời đề nghị. Gần như một lời cảnh báo.
‘Vì cô là người đầu tiên đến thăm chúng tôi sau một thời gian dài, tôi đã muốn chơi đùa với cô. Tôi ngạc nhiên nhận ra rằng cô đã đặt tay lên một thứ thuộc về tôi. Điều này không hề được dự kiến trong trò chơi nho nhỏ của chúng ta, một trò chơi chỉ nhằm mục đích giải trí cho hai ta trên cái tảng đá khổng lồ quá tĩnh lặng này. Nhưng vừa bắt đầu, trò chơi đã kết thúc. Vì khi chiếm hữu một thứ thuộc về tôi, cô đã làm mếch lòng tôi. Tôi biết là cô không muốn vậy, cho nên tôi cũng có ý bỏ qua mọi chuyện ngay từ bây giờ. Với điều kiện tiên quyết là cô trả lại tài sản của tôi cho tôi. Hãy đặt nó tối nay ở nơi cô đã tìm thấy bức thư chào mừng, tại tháp Gabriel. Và chúng ta sẽ xong nợ. Hy vọng được là bạn của cô, khi hiểu lầm này được giải quyết xong.’
Không nghi ngờ gì nữa, tài sản được nói đến chính là cuốn nhật ký. Kể từ khi tới đây cô không chiếm hữu vật nào khác cả.
Cô quay lại chỗ cái áo khoác và lôi quyển nhật ký ra khỏi túi áo. Cảm giác lành lạnh khi sờ vào cái bìa da đã rạn. Truyện kể của Arthur Gordon Pym, nhan đề bằng nét chữ cổ thếp vàng. Dần dần, nó trở nên còn kỳ lạ hơn cả truyện của Poe.
Và những sự kỳ quái trong nội dung của nó đã ảnh hưởng trở lại thực tế, Marion nhận định. Giống như cuốn sách mà nhân vật chính trong tiểu thuyết Chuyện dài bất tận của Ende tìm thấy. Ai chưa từng mơ được sở hữu một cuốn sách thật sự mở ra một thế giới khác?
Marion lật tờ bìa và lần giở những trang giấy cũ kỹ. Phép lạ của câu chuyện xảy ra từ năm 1928, nó vươn dài đôi cánh tay bằng mực đến tận khi làm thay đổi những giờ phút của một mùa đông hơn bảy mươi năm sau. Ai biết rằng cô đã tìm thấy cuốn nhật ký?
Béatrice.
Marion không nghĩ đến việc Béatrice cải trang thành kẻ mưu mô bí hiểm trong những giờ rảnh rỗi. Nhưng tình bạn của họ chỉ vừa chớm, cô không thể huênh hoang là biết rất rõ về chị bán hàng đó.
Vấn đề là linh cảm… Mình không cảm thấy chị ấy có thể làm những việc kiểu này…
Còn ai có thể biết về cuốn nhật ký?
Thầy Damien.
Tối hôm cuốn nhật ký được tìm thấy, ông ta có qua thăm cô, cuốn nhật ký lúc đó nằm trên cái bàn một chân gần cửa ra vào, và ánh mắt ông ta có quét qua. Dù không nói gì, nhưng có thể ông ta đã nhận ra nó. Nếu vậy thì có lẽ toàn bộ dòng tu đều đã biết chuyện.
Còn có cả Ludwig, người gác đêm.
Cô gặp anh ta trên đường từ nhà Béatrice về, lúc đó cuốn sách được kẹp dưới tay cô, anh ta có thể đã nhìn thấy nó.
Thật ra, ai cũng có thể viết những bức thư này.
Marion đi vào bếp rót cho mình một cốc nước.
Nếu phải dùng phương pháp loại trừ, cô có thể gạch Joe khỏi danh sách những kẻ tình nghi. Chiều nay ông ở Tombelaine còn sau đó thì đi cùng cô. Và bức thư được bỏ vào nhà trong lúc họ ở cùng nhau. Đỉnh đủ nhỏ để người ta có thể theo sát mọi động tĩnh của cô; nếu người ta thấy cô vắng nhà, thì vào nhà cô là việc dễ như chơi.
Sau đây có thể là lời giải cho vấn đề này.
Tác giả của những bức thư có chìa khóa vào nhà. Và dòng tu có các chìa đúp theo lời xơ Anne. Nếu vẫn tiếp tục phương pháp loại trừ, Marion chọn cách chỉ giữ lại cánh đàn ông trong dòng tu. Trong bức thư vừa rồi không có sự tương hợp theo giống cái, người đó nói về việc là một người bạn nam của cô[1] chứ không phải là một người bạn nữ[2]. Đó cũng có thể chỉ là một mẹo đánh lừa. Cho đến giờ Marion vẫn bám theo logic ban đầu.
Vậy là còn lại năm người.
Thầy Damien, thầy ‘lạc đường’, luôn hứng khởi, và có vẻ thích thể thao.
Thầy Gaël, người trẻ nhất nhóm. Rụt rè.
Thầy Christophe, thầy ‘thiếu máu’. Lúc nào cũng chậm chạp và hổn hển.
Thầy Gilles vừa khó chịu vừa già cả và cuối cùng là người đứng đầu nhóm: thầy Serge, và dáng dấp gần như đáng lo ngại của ông ta.
Tuy nhiên, cô đang nghi ngờ các thầy tu. Liệu có vì là thầy tu mà họ miễn nhiễm được mọi sa ngã cũng như mọi tật xấu? Marion kiên quyết lắc đầu. Tác giả của bức thư này nằm trong số năm người đó.
Thế bây giờ thì sao? Cô sẽ làm gì?
“Nếu muốn lấy lại cuốn sách của ngươi, ngươi phải làm cách khác chứ không phải bỏ một bức thư sau lưng ta, bạn thân mến ạ…,” Cô nói to.
Cô bực mình vì sự hèn nhát ngụy trang thành điều bí mật này. Không những cô sẽ không bỏ lại cuốn nhật ký ở nơi trơ trọi, mà sẽ không rời nó ra nữa. Và tối nay, trong khi kẻ hèn nhát đó đợi bên ngoài, giữa giá lạnh, chờ cô ra trả cuốn sách, thì cô sẽ thoải mái ngồi nhà đọc nó.
Và nếu muốn lấy lại cuốn sách, hắn phải xuất đầu lộ diện, đối diện cô, và đề nghị với cô trước đã. Tiếp đó cô sẽ xem xem nên làm thế nào thì thích hợp. Cô chán cái thói hay làm ra vẻ bí mật và những kẻ đùa nhảm lắm rồi.
Lúc đầu, câu đố đó, rồi việc đột nhập vào nhà cô để kiểm tra đồ đạc của cô, theo hoàn cảnh thì thảy đều có vẻ đùa vui. Nhưng tới mức này thì hắn đã đi hơi quá xa.
Cô là người lạ trên Đỉnh này, đúng thế, nhưng cũng phải chấp nhận cô chứ. Không ai được lựa chọn cả, cô lại càng không.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Pháp trong nguyên bản: ami: bạn, danh từ giống đực.
[2] Tiếng Pháp trong nguyên bản: amie: bạn, danh từ giống cái.