Francis Keoraz.
Marion gần như thất vọng. Thủ phạm có vẻ quá hiển nhiên. Tuy nhiên, như Jeremy đã nhấn mạnh, thực tế thường chỉ đơn giản như vậy. Không có chuyển biến bất ngờ vào phút chót, không có mưu mô quỷ quái, chỉ là một hành trình cá nhân tầm thường dần biến thành thảm kịch. Cứ theo kinh nghiệm cô có được với tư cách thư ký Viện Pháp y Paris, cô biết rằng các cuộc điều tra tội phạm đều chủ yếu xoay quanh một nguyên nhân: ghen ghét, hám lợi, ham muốn. GHH. Phần lớn những cái chết tàn bạo có cùng một thủ phạm: GHH. Ghen ghét, Hám lợi, Ham muốn. Một trong số chúng dẫn dắt bàn tay, hoặc trí óc, của những kẻ giết người trong thế giới chúng ta.
Trừ những kẻ giết người hàng loạt.
Chúng thì khác. Không thể so sánh với những tội phạm khác. Khái niệm chinh phục hoặc hình thành nhân cách, cân bằng, phản xạ sống; là một phần trong cỗ máy chết chóc của chúng. Nhưng gần như toàn bộ các tội ác không phải do những con quái vật khác thường đó thực hiện đều ít nhiều chứng tỏ sự hiện diện của GHH.
GHH đã lên tiếng. Con người đã thực hiện.
Keoraz thuộc kiểu hoàn toàn khác: Marion thích thú xếp loại hắn theo biệt ngữ của cô. Từ chỗ cuồng bạo lực, hắn trở thành kẻ toàn năng cuồng ám, làm tay sai cho một tham vọng bị chính thành công của mình tàn phá. Hai tính cách trộn lẫn vào nhau cho đến khi tạo ra một kẻ hủy diệt đồi bại. Cách nói này có thể hơi quá, nhưng Marion tự hào với lối phân tích đó. Cô chợt nghĩ đến nữ tiểu thuyết gia người Mỹ, Patricia Cornwell, người từng làm chuyên viên tin học trong một nhà xác trước khi sử dụng những gì học và nghe được để tạo ra những tác phẩm hư cấu của chính mình.
Mình không tài năng bằng, và nhất là không giàu bằng!
Xét cho cùng, Jeremy Matheson đã cảm nhận ngay từ đầu ai là thủ phạm của những tội ác đó. Trong một giây, Marion những muốn mở riêng một cuộc điều tra, lên mạng để khám phá xem mọi việc kết thúc thế nào. Cô gạt ý nghĩ đó đi ngay lập tức. Cô chỉ còn phải đọc vài trang nữa thôi. Ai có thể kể hay hơn người ngồi ngay lô đầu tiên về kết cục tấn thảm kịch đầy xáo động này?
Chỉ còn cùng lắm là hai chục trang nữa, và cô sẽ biết. Và nói thế nào về con… ghûl đó nhỉ?
Marion để mình bị cuốn theo lời kể, thực sự băn khoăn cùng Jeremy, không tự tìm câu trả lời cho các câu đố khác nhau trong khi cô có thể xuyên thấu được ngay một vài bí mật. Sau đó, cô dành thời gian khoanh vùng vấn đề.
Con ghûl. Đó tất nhiên là một người, không phải một con quỷ. Một người đàn ông bị một căn bệnh gặm nhấm dần làn da. Mới đầu, Marion nghĩ đến bệnh hủi như được gợi ý trong lời kể của Jeremy, nhưng điều đó không có cơ sở. Vậy là cô cố gắng nhớ lại tên căn bệnh cho tới tận ngày nay vẫn tiếp tục tàn phá cơ thể, nhất là ở châu Phi.
Bệnh cam tẩu mã. Một căn bệnh thuần túy đau khổ. Căn bệnh hoại tử gặm nhấm các mô ở miệng và trên khuôn mặt. Marion càng nhớ rõ vì có lần, sau khi xem một phóng sự về căn bệnh này trên truyền hình, cô đã đánh máy một báo cáo dài như một thông báo gửi đến các bệnh viện và cơ sở pháp y trên cả nước sau khi một bé sơ sinh được tìm thấy đã chết vì bệnh này trong một căn nhà trái phép hôi hám ở ngoại ô Paris.
Cái tên ‘bác học’ trở lại trong trí nhớ cô. Cancrum oris. Chưa được nhiều người biết đến, nhưng lại vô cùng đáng sợ. Bệnh không lây nhiễm và chỉ xuất hiện ở những nơi cực kỳ nghèo khổ với điều kiện vệ sinh răng miệng và ăn uống tồi tệ; ngoài một số hiếm hoi người nhập cư, ta không gặp bệnh này ở Pháp. Tuy nhiên các chuyên gia đã ghi nhận toàn bộ sự khủng khiếp của bệnh, khủng khiếp vì cơ thể què cụt, khủng khiếp vì những dị dạng đi kèm, khủng khiếp vì tất cả các hậu quả tâm lý xã hội.
Những năm 1920, mắc phải căn bệnh đó đồng nghĩa với bị hắt hủi, bị ruồng bỏ, và hận thù. Người đàn ông bị gặm nhấm vì nhiễm trùng đó đã bị chế nhạo, hành hạ, hiếp đáp. Cho đến khi phải lánh xa, sống cuộc đời đau đớn. Phải vất vả tìm kiếm đồ ăn, rồi nấu nhuyễn đồ ăn đó thành xúp, phải chật vật sống sót cùng nỗi cô đơn, phải buộc mình ẩn náu. Đó là một cá thể hoàn toàn bị hủy hoại về mặt tâm lý.
Marion tưởng tượng ra cuộc đời người đó đã sống. Nhưng hành động dã man đối với bọn trẻ của hắn là không thể tha thứ. Tuy nhiên điều bi thảm nhất với Marion là hiểu từ đâu hắn lại có khả năng hủy diệt sự ngây thơ. Chính bản thân hắn cũng không còn khái niệm đó từ lâu. Hắn chắc chắn chỉ còn hận thù với người khác, nhất là những đứa trẻ từng chế nhạo cũng như e sợ hắn trên phố. Jeremy đã định vị hắn rất rõ. Người thợ săn đã mổ xẻ ngắn gọn nhưng tinh tế quá trình hình thành con quái vật trong con quái vật.
Cuộc điều tra sắp kết thúc.
Marion đọc tiếp, kéo chăn lên đùi cho ấm. Cơn bão đã ngớt, nhưng bên ngoài gió vẫn gào thét khá điên dại, thọc sâu một cánh tay của nó vào tu viện ngay khi có bất kỳ kẽ hở nào lộ ra. Một tiếng rên rỉ cao vút trỗi dậy từ trong lòng khu nhà, dâng lên các cầu thang hình xoắn ốc như thể đang luồn qua một cây sáo trời, rồi toàn bộ Kỳ Quan rít lên.
Gió đột ngột ngừng. Đường dẫn bằng đá chợt trống rỗng, các khe dưới cửa vốn là các miệng thoát khí giờ trở nên yên lặng, các bậc thang mép vát giờ không bị mài giũa nữa.
Giữa lúc chuyển tiếp đó, Marion nghe tiếng ổ khóa lách cách mà ai đó đang tìm cách nén lại.
Cô đờ người. Có người nhốt cô ư? Đó là cánh cửa đối diện, phía lối đi trồi cao lên cánh cửa cô đã mở để vào phòng, cách đây một tiếng rưỡi đồng hồ. Marion nhớ là đã khóa nó lại sau lưng.
Có người đang mở nó ra. Rất chậm, để không bị phát hiện. Lợi dụng tiếng gió để che giấu sự hiện diện của mình. Có người đang đứng phía bên kia cánh cửa, và muốn đến gần mà không cho Marion biết.
Kẻ đội mũ trùm bí ẩn. Chắc chắn vậy.
Sự giống nhau giữa hắn và con ghûl đi lang thang trên đường phố Cairo năm 1928 thật trớ trêu trong khi hai hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau.
Marion đặt quyển sổ lên tấm chăn và đứng dậy không một tiếng động. Không phải cô đang đi điều tra như cảnh sát, nên nếu chỉ từ từ nhặt nhạnh đầu mối thì sẽ không đủ để lột mặt nạ kẻ đang rình mò. Cô phải chủ động. Khơi mào sự việc.
Marion nhón bước trên đầu ngón chân, đi qua giữa các hàng cột, rồi leo lên cầu thang của lối đi và đứng yên trước cánh cửa. Cô nín thở rồi quỳ gối xuống. Miệng cô tứa nước bọt. Cô khẽ nuốt xuống.
Marion tì hai bàn tay lên cánh cửa, rồi ghé mắt vào ổ khóa. Lỗ khóa tối đen. Cô sục sạo trong bóng tối. Không nhận ra hình bóng vừa nhẹ nhàng xuất hiện sau lưng mình.
Một cái bóng di chuyển dưới bộ áo choàng La Mã cổ cùng mũ trùm lên mặt. Đang đi qua phòng Hiệp Sĩ. Marion không nhìn ra gì cả, chỉ chắc chắn một điều là không có chìa trong ổ khóa, tuy nhiên những gì ở phía bên kia thì không thể xác định. Cô chuẩn bị mở cửa, càng nhanh càng tốt.
Lợi dụng hiệu ứng bất ngờ. Nếu đúng là thầy Gilles, ông ta sẽ bị bắt quả tang tại trận.
Phía sau cô, cái bóng di chuyển thật nhanh.
Marion đặt tay lên nắm cửa bằng sắt. Cô nghe thấy tiếng vải sột soạt. Mi mắt cô cụp xuống cũng là lúc cô hiểu ra.
Phía sau…
Cô quay phắt người lại. Bóng người kỳ quái ở cách đống đồ đạc của Marion chưa đầy một mét. Cô hiểu ra chính là kẻ đó khi hắn đưa một bàn tay đeo găng hướng về phía cuốn nhật ký.
“Này!” Marion thét lên.
Bàn tay hạ xuống cuốn sách bìa đen, chộp lấy rồi giấu vào nếp gấp áo choàng.
“Bỏ nó xuống ngay!”
Marion chạy xuống các bậc thang. Bóng người giống với thần chết xoay người và lao về phía trước. Marion thấy hắn chạy ngay trước mặt cô đến chỗ một cái cửa ngầm ở góc Tây Bắc.
Marion bám sát gót hắn. Kẻ đó chạy ào xuống một cầu thang xoắn ốc, về phía hầm thực phẩm. Người đeo bám nó chạy chậm lại để không bị bước hụt mà ngã sấp. Cô chạy vào một căn phòng rộng phía bên dưới. Không có dấu hiệu gì của kẻ chạy trốn.
Một cánh cửa bên phải cô đang khép lại, để lọt vào ánh sáng ban ngày và cơn gió lạnh tháng Mười một. Marion đẩy cánh cửa và phát hiện ra bóng người đó đang chạy gấp gáp trong khu vườn phía dưới. Khoảng cách giữa họ lớn dần.
Điên tiết, Marion chạy xuống vài bậc đầu rồi nhảy qua các bậc cuối cùng và rơi xuống đám cỏ cằn cỗi mùa đông. Cô lao theo tên trộm. Hắn chạy dích dắc giữa đám cây trong vườn, nhảy qua các bụi cây nhỏ và giẫm đạp lên hoa. Hắn biết rõ mình đang chạy đi đâu. Marion tăng tốc. Bằng tất cả sức lực. Tuy nhiên, kẻ đó dần bỏ xa cô. Hắn đột ngột quay ngoắt người chuyển hướng.
Tiếp đó là một đường thẳng chạy dài, dưới chân Kỳ Quan. Marion nhắm mắt một giây để lấy sức. Cô tập trung vào nhịp thở của mình. Vào nhịp vung của hai cánh tay, nhịp vẩy hai bàn tay. Vào nhịp điệu của cả hai đùi.
Nhấc gối lên, nâng gót về phía mông.
Mục tiêu của cô không cử động được dễ dàng như vậy. Do cái áo choàng kiểu La Mã vướng vào chân. Dần dần, Marion rút ngắn khoảng cách. Không khí, thay vì tiếp sức sống cho cô, lại đang thiêu đốt phổi cô.
Đúng lúc đó kẻ chạy trốn dừng lại trước một cánh cửa ở phía cuối bãi đất. Hắn lôi từ áo choàng ra một chùm chìa khóa giống hệt chùm chìa khóa của Marion và bắt đầu tìm chìa thích hợp.
Chùm chìa khóa của cô. Trong lúc lộn xộn, Marion đã không cầm theo. Nếu kẻ kia khóa được cánh cửa sau lưng hắn thì hết chuyện, cô sẽ hoàn toàn mất dấu hắn. Cùng với cuốn sách bìa đen.
Cô buộc mình thở ra hết sức, và hít vào thật nhiều khí mát. Cô tăng tốc thêm một chút. Cô chuẩn bị hụt hơi, cô cảm thấy vậy.
Và cái bóng giơ một chiếc chìa khóa lên ngang mặt rồi cắm vào ổ khóa.