Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54

❊ ❊ ❊

Một con dơi bay sượt qua tóc Marion.

“Thế là thế nào?” Cô hỏi mà không để ý đến con vật có vú nhỏ bé.

“Marion… Đêm đầu tiên, cô đã làm tôi ngạc nhiên khi chơi trò chơi vì đã nhanh chóng đoán ra hình vuông Polybe[1] của tôi. Tôi từng nghĩ rằng sự thật sẽ không qua được mắt cô khi cô đọc cuốn nhật ký. Hãy nghĩ đi. Có nhiều dấu vết quan trọng trong những gì cô đọc. Ai là thủ phạm thực sự?”

Marion không hề có ý tưởng gì. Mọi thứ trong cuốn nhật ký có vẻ quá rõ ràng, tại sao lại nghĩ đến việc nghi ngờ? Georges đang tìm cách đánh lạc hướng chú ý để cứu vãn ký ức về người cha của ông chăng? Marion không thể tin điều đó, điều đó quá trẻ con đối với người đối thoại của cô; cô đánh giá ông quá cao nên không thể nghĩ vậy.

“Tôi không biết,” cô thú nhận. “Francis Keoraz, dù ông muốn hay không, hiển nhiên là thủ phạm.”

“Đó là những gì được nói ra. Tôi hỏi cô những điểm tinh tế hơn, tuy nhiên vẫn phải chặt chẽ. Cha tôi ư? Không, điều đó không có ý nghĩa gì cả. Trừ với thói ghen tuông bệnh hoạn của Jeremy Matheson. Nào, hãy cố thử đi.”

Marion không nắm được ý ông muốn nói. Không thể có một thủ phạm khác, cuộc điều tra được tiến hành rất khéo léo, mọi sự đều được giải thích hợp lý. Chỉ có thể là Francis Keoraz.

“Hãy quên những gì viết về cha tôi, được không? Và bây giờ, nếu phải buộc tội một trong số các nhân vật được miêu tả trong cuốn nhật ký, thì ai sẽ là người bị cô nghi ngờ nhiều nhất?”

Marion thở dài.

Cơn gió, dù yếu hơn ở phía sườn Bắc, vẫn hú lên điên dại qua các vòng cung của tháp chuông. Đột nhiên nó im bặt. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi những cơn gió rời bỏ Đỉnh, Marion nghe tiếng đàn sầu muộn vang lên từ phía trong nhà thờ.

“Jezabel.”

Cô nói không suy nghĩ, chỉ bởi vì ông khăng khăng muốn có một cái tên.

Georges có vẻ bực bội.

“Không, tất nhiên là không. Không bao giờ bà ấy có thể làm một việc như vậy… Cô tìm kỹ hơn đi.”

Chán trò chơi, Marion chọn hú họa một cái tên khác trong cuốn nhật ký.

“Ông thầy thuốc… bác sĩ Cork?”

Georges khẽ phì ra để thể hiện sự thất vọng rồi khoanh tay trước ngực.

“Không. Tuy vậy cô luôn thấy hắn trong suốt cả cuốn nhật ký,” ông nói thêm.

“Azim ư? Không, anh ta chết giữa chừng cuộc điều tra…”

Cô tìm một câu trả lời giữa các vì sao. Rồi cô đột ngột nhìn chằm chằm vào hai bàn tay. Cô do dự.

Georges nghiêng người về phía cô.

“Có ý gì không?” Ông thì thầm sát mặt cô.

“Tôi… Tôi không nghĩ là có thể như thế…”

Trước đám đèn chiếu nóng bỏng, lũ côn trùng bay đến thiêu thân nhiều đến mức chúng phả ra một mùi như mùi khét.

“Nhưng…,” Ông giục cô tiếp tục.

“… Jeremy?”

“Sao cô lại nói vây?”

“Tôi không biết.”

Ông đứng thẳng người lên.

“Tôi sẽ nói cho cô biết: bởi vì đôi khi hắn làm cô sợ. Hắn làm cô tò mò, cái tên thợ săn da trắng cao lớn đó.”

Ông nhấn thật rõ ở cụm từ thợ săn da trắng.

“Và tôi sẽ nói cho cô biết,” ông tiếp tục. “Cô hoàn toàn có lý.”

Marion ngửa một bàn tay trước mặt, tỏ ý không hiểu.

“Ông nói linh tinh! Jeremy là tác giả cuốn nhật ký. Chính ông ta đã tiến hành toàn bộ cuộc điều tra, ông ta không liên quan gì đến các vụ giết người đó, mà là…”

“Jeremy Matheson,” ông vừa nói vừa nhấn mạnh từng âm tiết, ánh nhìn tan loãng vào vô cùng. “Hắn đã lừa tất cả chúng ta.”

Marion cầm cuốn nhật ký cô mang theo trong túi áo khoác. Bìa cuốn sách kêu xào xạo dưới các đốt ngón tay cô.

“Hắn lừa tất cả chúng ta,” Georges tiếc nuối. “Và cuốn nhật ký này là thành công lớn nhất của hắn.”

“Không,” Marion phản đối,. “ông ta đã điều tra các vụ giết người, ông ta đã…”

“Hắn tự tìm cách có cuộc điều tra đó. Để đảm bảo không ai lần ra dấu vết hắn được. Dù có thể sẽ làm cô ngạc nhiên, nhưng tôi khẳng định rằng tất cả những gì ghi trong cuốn nhật ký này là có thật, các sự việc và cảm xúc. Jeremy chỉ thay đổi vài sự kiện, và bỏ qua một số sự kiện khác. Như ta có thể cảm thấy ngạc nhiên khi đọc, hắn hết sức quan tâm đến vụ việc này. Và hắn làm thế là có lý do…”

“Ông đang nói gì vậy?”

“Sau khi đọc xong các ghi chép của hắn, ta trở nên gần gũi với hắn hơn, ta gần như có thể nói ta hiểu hắn một chút. Hắn có cho cô cảm giác hắn là một người đầy lòng nhân ái, nhất là đối với dân bản địa không? Và hào phóng? Có phải bản chất hắn là vậy không? Cô nghĩ thế nào?”

Marion lặng người, nhìn Georges chằm chằm, tìm kiếm xem ông muốn chứng tỏ điều gì.

“Tôi thì tôi cho là không,” ông tiếp tục. “Điều đó hình như không nằm sẵn trong bản chất của hắn. Ấy vậy mà, ngay lần đầu tiên đến thăm nhuốm màu thủ đoạn, hắn đã đưa tiền cho tất cả các gia đình có con bị giết, những gia đình hắn đi gặp cùng Azim. Đó là một hành động thú vị vì lòng tốt và tình thương. Tuy nhiên, điều đó không giống với người thợ săn trong hắn. Liệu có không trong hành động đó một cách để trả nợ, để xin lỗi về các vụ giết trẻ con?”

“Joe… Ông…”

Ông giơ ngón trỏ buộc cô im lặng.

“Cô vui lòng đợi đến khi tôi trình bày hết. Cô hãy nhớ đến ngày hắn và Azim ở bên cạnh xác của đứa bé bị giết, Jeremy tự kiềm chế rất khó khăn, hắn không có vẻ đang ở trạng thái bình thường. Không phải bản thân sự dã man khiến hắn khó chịu, mà thật ra hắn đang bị cơn kích thích bệnh hoạn ngự trị, kích thích vì nhớ lại những gì mình đã làm. Cũng như vậy, vài phút sau đó, hắn buộc phải xua đuổi khỏi tâm trí những ‘hình ảnh điên rồ’ không hề liên quan gì đến lòng trắc ẩn tưởng tượng hay một khả năng đồng cảm khó hiểu, mà chỉ đơn giản là những ký ức đang tràn về, những việc tàn bạo hắn đã làm.”

Georges lấy hơi một chút rồi tiếp tục:

“Và khi Azim đến thông báo với hắn rằng tất cả những đứa trẻ bị giết đều thuộc cùng một quỹ, cô có nhớ hắn đã tự thú là cảm thấy khó ở, mặt mũi tái mét không? Có thể tưởng đó là vì hắn cảm thấy bị tên giết trẻ con nhắm vào, do bản thân hắn cũng hay lui tới cái quỹ ấy, nhưng thực ra lại là vì hắn hiểu rằng cuộc điều tra vừa bước một bước khổng lồ về phía hắn.”

“Điều đó không có nghĩa gì cả! Nếu vậy tại sao hắn lại thú nhận là cảm thấy khó ở?”

“Chính đó mới là điểm mạnh của Matheson. Hắn càng giấu giếm được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Hắn không mạo hiểm gì hết. Nếu bản thân Azim cũng viết một cuốn nhật ký hoặc kể với ai đó về câu chuyện giữa hai người họ, kể ra sự khó ở của Jeremy, thì có lẽ Matheson sẽ bị phiền phức.”

Marion phản công:

“Không, chuyện này không hợp lý. Ngay từ đầu Jeremy đã tỏ ra có tài trong việc điều tra, ông ta phát hiện ra nhiều chi tiết trên hiện trường, cùng các suy luận chính xác, nếu là thủ phạm thì ông ta phải im lặng chứ!”

“Matheson thì không. Ngược lại, hắn củng cố uy quyền của hắn với Azim. Trong khi viên thám tử Ai Cập không tìm ra gì suốt nhiều tuần lễ, thì hắn làm mọi việc tiến triển nhanh gấp mười lần. Điều này cho phép hắn dễ dàng nắm vị trí chỉ huy trong bộ đôi đó. Và tất cả những gì hắn nói đều không làm hại hắn trong bất kỳ tình huống nào. Bởi hắn biết mình sẽ chụp mũ cho đối thủ lớn nhất là cha tôi. Hắn sẽ thu thập các bằng chứng buộc tội Francis Keoraz, làm lệch hướng cuộc điều tra về phía ông ấy, dù có phải tạo bằng chứng giả.”

Ông già ngắm nghía tháp chuông.

“Có điều còn kỳ lạ hơn nữa,” ông thông báo. “Cô có nhớ khi hắn nói chuyện với Azim về vụ giết người đầu tiên, vụ giết kẻ vô gia cư tại khu phố Shubra không? Hắn giải thích là đã hỏi tất cả mọi người, tìm kiếm các nhân chứng có thể, và hắn cũng đã nói rằng đó là một ngày không có nhiều người trực, rằng hắn đã phải làm mọi việc một mình. Tuy nhiên, trong cuốn nhật ký nhiều lần hắn thú nhận hắn không nói tiếng Ả Rập. Vậy thì hắn làm thế nào? Liệu tôi có cần phải nhắc cô nhớ rằng, như chính hắn đã khẳng định, đó là một khu cực kỳ nghèo, và người dân dĩ nhiên không nói được tiếng Anh?”

“Có thể ông ta đã quên nói rõ việc mình có thuê drogman đi theo…,” Marion lúng búng, chợt kém hùng hồn hơn.

Georges nhún vai.

“Jeremy Matheson,” ông tiếp tục,. “hắn không phải là nạn nhân của một kẻ giết trẻ con đồi bại và hắn thù ghét bản thân đủ mạnh để có thể sắp xếp mọi việc sao cho các tội ác đều ít nhiều có liên hệ với mình, đó là một ý tưởng nực cười. Matheson có quan hệ tới từng chi tiết của cuộc điều tra vì chính hắn là kẻ giết người! Này nhé: hắn từng theo Jezabel đến quỹ để làm bà ấy vui lòng, chính ở đó hắn gặp lũ trẻ, những mục tiêu tiềm năng. Chính hắn là người điều tra về vụ giết người đầu tiên ở Shubra, hắn đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm, một tên khổng lồ da đen bị bệnh cam tẩu mã - đó rất có thể là tên của căn bệnh đã biến tên này thành… con ghûl - không phải để bắt tên này, mà là để bắt tên này tuân theo ý muốn của hắn. Hắn biết một nhà khảo cổ và thường xuyên tán gẫu với ông ta như hắn đã thú nhận, ông ta hẳn đã trót nói cho hắn biết về phát hiện mới nhất của mình, thậm chí có thể còn dẫn hắn đến đó trước khi bị hắn giết chết. Vậy là Matheson có một chỗ cất giấu con ‘quái vật tay sai’, kẻ hắn sẽ ra lệnh lặp lại trên đám trẻ hắn mang về những gì tên đó đã làm với người vô gia cư, đổi lại là một mái nhà và thức ăn dạng lỏng. Tiếp đó hắn đến tìm những đứa trẻ tại quỹ mà hắn có nhiều thông tin nhất nhờ những hồ sơ hắn đọc khi phá cửa vào phòng lưu trữ. Có được những thông tin quý báu đó, hắn thao túng đám trẻ khi chúng ra khỏi quỹ, xa những người có thể làm nhân chứng, hứa cho chúng tiền, những kiến thức kỳ diệu - về các truyền thuyết - hoặc bất kỳ thứ gì hấp dẫn một đứa trẻ của những khu phố đó. Đừng quên rằng bọn trẻ con biết hắn, hắn từng đọc sách cho chúng nghe tại quỹ! Hắn cho chúng một cuộc hẹn bí mật, vào ban đêm nếu được, nếu chúng có thể ra khỏi nhà mà không bị phát hiện. Ta đã biết chuyện gì xảy ra sau đó.”

Cơn gió, vốn tỏ ra ngập ngừng phía sườn Bắc, chợt nổi lên, thốc vào Georges Keoraz, quất vào má ông.

“Thật ra, hắn nói được tiếng Ả Rập, tôi chắc chắn là như thế,” ông hét lên để cô nghe được. “Hắn ở Cairo đã chín năm, khó mà làm thám tử gần một thập kỷ trong một thành phố như Cairo mà không học được một ít ngôn ngữ tối thiểu. Vấn đề logic thôi. Và hắn đã đọc Nghìn lẻ một đêm như phần cuối có nói đến, khi Jezabel đến nhà hắn và nhìn thấy quyển sách. Hắn trả lời rằng đồng nghiệp Azim của hắn nghĩ tên giết người đã sử dụng quyển sách, vì không đủ can đảm thừa nhận mình vừa mua và đọc hết trong vòng chỉ vài ngày. Tôi thì nghĩ hắn đã có quyển sách từ lâu. Qua sách vở và ‘ông bạn’ khảo cổ, hắn có đủ thông tin để lôi ra từ lịch sử hình thức tra tấn đối với Azim, không kể đến việc hắn thường xuyên lui tới các quán qahwa nơi người ta nói tiếng Ả Rập và những người kể chuyện rong thay nhau kể lại những truyền thuyết cổ xưa. Jeremy chìm trong nền văn hóa huyền thoại đó, và khi nhìn thấy tên đen khổng lồ dị dạng, hắn nhớ đến các truyền thuyết về con ghûl. Phải chăng chính lúc đó toàn bộ kịch bản đã nảy sinh trong hắn? Phải chăng hắn nhớ lại chuyện Francis Keoraz đã quyến rũ Jezabel bằng cách kể cho bà nghe Nghìn lẻ một đêm, và quyết định thả tự do cho các ham muốn rồ dại, ngụy trang chúng để buộc tội đối thủ lớn kia vào một lúc nào đó? Hoặc cũng có thể sau khi nghe những câu chuyện ngồi lê đôi mách đáng ngại, hắn đã dàn dựng mọi thứ? Rồi quy cho cha tôi những chuyện điên rồ đó với lý do cha tôi say mê lịch sử?”

Marion nắm lấy cổ tay ông.

“Hãy nói cho tôi biết, Joe, ông mổ xẻ toàn bộ cuốn nhật ký như vậy, trong vòng bảy mươi năm ư?”

Ông nhìn cô và lộ vẻ buồn rầu.

“Tôi không cần đọc kỹ đến thế, tôi biết điều tôi tìm.”

“Nhưng tại sao ông lại chắc chắn về việc làm của mình?”

Ông trả lời cô, với một chút hoài nghi:

“Cô quên rồi ư? Tôi là Georges Keoraz. Tôi là đứa trẻ bị bắt cóc… Và theo cô, ai là người lên tàu điện hôm đó, để đưa tôi đi?”

❀ ❀ ❀

[1] là mật mã dạng hình vuông có các ô chữ cái như Marion đã giải lúc trước.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.