Marion ngước mắt khỏi cuốn nhật ký.
Cơn bão cản bước mặt trời, trùm bóng tối lên căn phòng Hiệp Sĩ. Bóng các cột dài ra phủ lên những đường ranh giới trong phòng, chỉ thêm mấy ngọn đuốc gắn tường nữa là đủ để ta ngỡ mình quay về thời Trung cổ.
Trong giờ đọc đầu tiên, Marion nghe tiếng hát thánh ca vọng từ nhà thờ xuống, càng khiến cô thêm cảm giác đang đứng ngoài thế giới. Giờ chỉ còn mưa gió giận dữ ngoài kia làm bạn đường với cô, liên tục lao vào cửa sổ phía sau cô, gõ đập và gào thét trên mặt kính khiến cô giật nẩy mình. Chốc chốc, một tiếng rên dài chói tai lại lượn quanh các hành lang bằng đá, yếu dần qua mỗi cánh cửa, cho đến khi chìm hẳn vào nền móng của Đỉnh.
Marion lục trong túi xách tìm một hai cái bánh quy mang theo. Cô chậm rãi ăn, thưởng thức từng miếng một. Lời tâm sự về trải nghiệm chiến tranh của Jeremy làm cô đặc biệt xúc động. Nó xuất hiện đúng lúc khiến người ta không thôi ngẫm về cái ác, và nguồn gốc của cái ác. Bên cạnh đó, cuộc canh chừng các con hẻm Cairo mà Azim cùng người của mình tiến hành cũng thật hồi hộp. Tình huống trớ trêu, suy cho cùng lại thật nực cười. Người này vây dồn cái ác trong khi kẻ kia tìm hiểu bản chất của nó.
Marion vận động chân tay bằng cách đi bách bộ quanh cái lò sưởi gần nhất, dưới những vòm cung chìm trong bóng tối, cho đến tận lối đi trên cao phía Nam căn phòng. Cô tưởng tượng nơi này, tường phủ thảm dày vừa để giữ ấm vừa để ngăn thành các phòng nhỏ, lửa hừng hực trong lò sưởi, trong khi đám thầy tu còng người trên bàn viết để tô chữ trang trí cho những bản thảo viết tay trên giấy nửa cứng. Mùi nến hẳn phải thấm vào từng khuôn đất, đến tận những tấm thảm phủ sàn. Và ánh sáng hẳn phải là một sinh vật to lớn luôn di chuyển, luồn qua những màn trướng, làn da báo ma quái đốm đen đốm vàng hổ phách của nó uốn lượn trên trần nhà loe rộng.
Cô đang ở đó. Cô gần như nghe thấy tiếng ngòi bút lông cọ trên những miếng giấy da, tiếng lọ mực leng keng, tiếng ghế cọt kẹt, và tiếng tay áo sột soạt trên mặt bàn gỗ.
Marion len lỏi giữa đám thầy tu đang làm việc, giữa những cột đá lạnh, để đến gần khung cửa sổ và các đồ dùng của mình.
Các thầy tu biến mất dần, chỉ để lại một màu xám ẩm ướt phía sau. Marion uống một ít nước trong chai, cất nó vào túi xách và quay người để nhìn quang cảnh phía sau tấm kính. Cây cối bên dưới rung lắc đầy nguy hiểm, cành cây đập vào nhau muốn gãy, tất cả các bụi cây đều bị hơi thở cuồng bạo của gió lốc thổi không dứt tấn công.
Mưa xẻ nhỏ không khí khi rơi theo chiều gần như nằm ngang. Ở độ cao này, mặt biển hòa với bầu trời, những xoáy nước mưa bốc lên rồi rơi xuống rải rác khắp nơi mỗi khi không thể quyện vào nhau để nổ tung ra.
Marion hít một hơi rõ mạnh trước cảnh tượng ấy, rồi quay lại với cuốn sách bìa đen, để mặc Đỉnh chống chọi với thiên nhiên và thời tiết.
Cô đang đọc đoạn liên quan đến Azim, cái chương trứ danh bị đẩy đến tận cuối cuốn nhật ký.
‘Tôi dễ dàng tưởng tượng ra cảnh Azim chạy trên nền đường vẫn còn ấm nóng của khu phố, giữa cái đêm đầy sao đó, rồi trên nền đất các con hẻm, buộc phải chúi người ở những chỗ ngoặt để chuyển hướng dễ hơn, chỉ vừa vặn tránh khỏi những đống rác bên đường. Khi đến gần khu vực có tín hiệu báo động, Azim chắc chắn sẽ bình tĩnh lại, để vừa đi vừa lấy lại hơi, để khó bị phát hiện hơn. Anh ta phải thận trọng. Anh ta đang lần theo vết con ghûl… Tâm trí anh ta bị giằng xé giữa những niềm tin của tổ tiên và kiến thức khoa học tiếp thu được từ nền giáo dục thuộc địa. Đó hẳn là thế tiến thoái lưỡng nan. Rốt cuộc, anh chờ gặp cái gì? Một con quái vật thật sự hay một kẻ bệnh hoạn cải trang? Sức nặng của khẩu súng lục hẳn không còn là niềm an ủi thật sự với anh. Azim đang ở trong…’
Marion dừng đọc.
Cánh cửa lối đi phía trên vừa mở ra. Một bóng người trùm mũ choàng xuất hiện. Cái bóng bắt đầu vừa đi dọc căn phòng vừa đảo mắt nhìn quanh rồi đứng lại. Nó quay về phía Marion, cái mũ trùm rơi xuống. Thầy Gilles đặt hai bàn tay nhăn nheo lên lan can bằng kim loại và nhìn cô chằm chằm.
“A, ra là cô…,” Cuối cùng ông ta nói, vẻ không vui.
“Chào thầy.”
“Cô không nên ở đây, đang bão, cô nên ở trong phòng mình thì hơn.”
Marion kéo cái áo choàng một cách kín đáo nhất có thể để che cuốn sách bìa đen. Cô không biết ông ta có nhìn thấy nó không.
“Tôi muốn tận hưởng khung cảnh này,” cô giải thích.
“Cô chọn không đúng thời điểm rồi, và từ giờ trở đi, cô nên nhờ người đi cùng nếu lên tu viện.”
Marion chìa ra chùm chìa khóa nặng trịch mà thầy Serge đã giao cho cô.
“Tôi có người hướng dẫn tốt nhất đây rồi,” cô khinh khỉnh chỉ vào chùm chìa khóa. “Chỉ cần kiên nhẫn một chút, tôi có thể mở mọi cánh cửa và vào bất cứ lúc nào tôi muốn.”
Marion hả hê. Ông ta là người vốn không ưa gì khác ngoài chi phối mọi việc trên Đỉnh nên chắc giờ sẽ phải giận điên.
Thầy Gilles nhìn thấu cô bằng đôi mắt long lanh.
“Cô sẽ không đến than phiền nếu cô bị lạc hoặc chết…”
Ông ta nói thêm gì đó giữa hai hàm răng nhưng Marion không nghe rõ, rồi tiếp tục đi đường mình, ra khỏi phòng và mở cửa phía sau.
“Lão già ngu ngốc…,” Đến lượt cô thì thầm.
Cô vừa quay lại với cuốn nhật ký vừa hy vọng ông thầy không phát hiện thấy gì.
Marion không biết mình đã dừng ở chỗ nào nữa.
Azim.
Tín hiệu.
Con ghûl.
Chính nó, phải rồi. Con ghûl…