Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37

❊ ❊ ❊

Béatrice dọn đống đĩa rồi đặt hai cốc rượu tiêu cơm lên mảnh vải nhựa trải bàn ăn.

“Em uống chút calvados chứ?” Cô hỏi Marion.

Marion chưa kịp trả lời thì đã thấy trước mặt một liều rõ mạnh thứ rượu trắng đó.

“Thế em cho là ai nào?” Béatrice giục.

“Đó chính là vấn đề, em không thể biết được. Tất cả bọn họ đều có thể là cái bóng người hay rình rập em.”

Marion đã kể hết cho chị bạn trong bữa tối. Từ câu đố liên quan đến tháp Gabriel đến cảnh thường xuyên rình rập mà cô cảm thấy mình là nạn nhân.

“Xét cho cùng thì… Cái thầy Gilles kia, em không ưa ông ta,” Marion nói thêm.

“Cái ông già cằn cỗi đó hả? Chị không tưởng tượng được cảnh ông ta chạy khắp các hành lang tăm tối của tu viện, chị xin lỗi nhé.”

“Chuyện đó chỉ kéo dài vài giây, sau đó em đã mất dấu hắn. Ngay cả ông ta cũng có thể làm được như vậy.”

Một tiếng rú kinh hãi làm rung chuyển các ô kính của cánh cửa ngăn phòng khách với bếp.

Grégoire đang xem một bộ phim kinh dị trên ti vi, vừa xem vừa nhấc một cái tạ nhỏ tập cơ tay.

“Greg!” Mẹ cậu kêu lên. “Vặn nhỏ tiếng xuống chút đi.”

Rồi quay về phía Marion:

“Nó mê mẩn loại phim hoang tưởng đó, nhưng thật chị thề là…”

“Em không biết phải làm gì, chị Béa ạ. Em không tin vào dòng tu, họ thật kỳ quặc.”

“Kiểu giáo phái huyền bí phải không? Em thấy họ như vậy ư? Xin lỗi em nhé, không thể thế được. Họ rất đúng mực. Cuồng tưởng nếu em muốn, nhưng họ không thể chuẩn mực hơn. Họ ở trên Đỉnh từ lâu rồi, ai cũng biết họ, em không có gì phải lo cả.”

“Tuy nhiên có người đã vào nhà em, mà không chỉ một lần! Có người rình em và… này, tối hôm nọ là Ludwig! Anh ta ở trong nghĩa địa rình em.”

Béatrice làm nóng cốc rượu calvados bằng cách chao nó qua lại trong lòng bàn tay.

“À, Lulu…,” chị nói, chán nản. “Đã vậy, chị phải nói với em điều này, cái anh béo Ludwig ấy, anh ta phải lòng em. Điều đó không còn là bí mật nữa. Anh ta cứ hy vọng em sẽ gọi điện cho anh ta, hình như có hôm anh ta đã đưa em số điện thoại.”

Marion gục đầu vào lòng bàn tay, khuỷu tay chống lên bàn.

“Trời ạ, cho em xin…”

“Ờ thế đấy! Và đến khi giữ được em trong vòng một giờ đồng hồ, anh ta sẽ giở bài ‘tôi từng là một cầu thủ bóng bầu dục cừ đấy, cô biết không’. Anh ta giở bài đó với mọi cô gái hơi xinh xinh trên Đỉnh này, em cứ hỏi chỗ Mẹ Poulard mà xem, em sẽ biết các cô phục vụ nói thế nào! Họ chịu không nổi nữa. Anh ta kể mình từng chơi cho một câu lạc bộ khá, ở Lille thì phải, rằng anh ta đáng nhẽ chuyển sang chơi chuyên nghiệp nếu tiếp tục theo đuổi… và mọi lời hươu vượn nhảm nhí khác để khoe khoang.”

Chị ngừng lời để hít hà cốc rượu.

“Em xin chị đấy, giữ anh ta xa em ra,” Marion cầu xin.

“Chị thì không có khả năng đó. Em tránh ra ngoài vào buổi tối đi, chỉ có vậy thôi!” Cô nói đùa.

“Dù thế nào đi nữa thì cách đó cũng không giải quyết được vấn đề của em. Ai quấy rối em đây? Em đã rà qua một lượt tất cả mọi người rồi, em không tìm ra ai cả. Thậm chí em còn nghi ngờ cả Joe!”

“Không có gì phải e sợ hết. Ông ấy hiền lành và hòa bình chủ nghĩa như một thành viên của tổ chức Hòa Bình Xanh say ma túy tới bến.”

Marion mỉm cười trước hình ảnh đó.

“Tối nay chị trữ tình tuyệt quá,” cô bình luận.

“Có những ngày như vậy đó… Còn ông già Joe, nếu chị được phép cho ý kiến, thì ông ấy không ra khỏi nhà trừ khi đi dạo ở Tombelaine, còn lại là ru rú trong nhà suốt.”

“Thế thì ai nào?”

“Chị chứ ai.”

Marion nhìn chị chằm chằm. Béatrice vừa nhấp một ngụm calvados lớn, không còn bất cứ vết tích nào của sự vô lo trên mặt chị, chị có vẻ trầm ngâm, ánh mắt u ám.

“Gì cơ?” Marion ngạc nhiên.

Đôi đồng tử của Béatrice trượt về phía cô.

“Chị. Chị chính là người theo dõi em. Em biết tại sao không?”

Đôi môi cô ẩm ướt.

“Bởi vì chị đồng tính nữ và yêu em đến phát điên!” Cô vừa hét lên vừa cười hết cỡ.

Marion chùng người xuống.

“Đồ dở hơi… Tí nữa thì…”

Béatrice sướng điên.

“Em tưởng thật, phải không hả? Thôi, đừng có căng thẳng nữa. Chị sẽ nói với em chuyện gì xảy ra. Thứ nhất, có thể dòng tu quá chu đáo, và họ vào nhà em để chắc chắn là em không có thuốc phiện hay thứ gì đó tương tự, hai là, em ở trên đó quá lâu, lại chỉ có một mình, và cứ kéo dài như vậy thì cái tảng đá cổ xưa này sẽ chơi khăm em, em nhìn thấy các thầy tu trong bộ trang phục bằng len thô, đó là điều bình thường, đó là nơi họ sống, trí tưởng tượng của em cường điệu hóa tất cả… Và, ờ… thứ ba, những bức thư đó chỉ là một trò chơi, một thầy tu hơi quá buồn chán, và không có đủ Đấng Tối Cao để chăm sóc. Không cần phải cuồng ám như thế, chị đảm bảo với em là em lo lắng vớ vẩn.”

“Em ở đây còn chưa đầy hai tuần, em không biết có chịu nổi lâu không.”

Béatrice dành cho cô một cái bĩu môi đồng tình.

“Tất nhiên là có rồi! Nếu không thì em làm gì nào? Trở về nhà em ở Choisy-le-Roi, và gặp lại Paris ảm đạm ư?”

Marion ngắm nghía màu nóng của thứ rượu tiêu cơm.

“Em tìm cho mình sự nghỉ ngơi nơi đây, nên hưởng thụ nó đi!” Béatrice nhấn mạnh.

Marion đẩy cái cốc ra.

“Béa, em phải nói với chị điều này…”

Người đối thoại với cô nắm ngay được vẻ nghiêm trọng của bạn mình.

“Em đến đây không phải để ở ẩn.”

Một ngọn đèn đỏ bật lên trong đầu Marion. Cô đã đi quá xa. Cô đang làm hỏng bét rào chắn của mình.

“Em đến đây vì em cần phải biến mất khỏi thế giới vài tuần hay vài tháng, chính bản thân em cũng không biết. Mọi người phải quên em đi, trong khi chờ có chuyện gì đó xảy ra ở Paris. Hiện giờ em dao động giữa không biết bao nhiêu là cơ quan, bao nhiêu là khả năng, bao nhiêu là thủ tục, giờ chính là lúc em dễ bị tổn thương nhất.”

Chuông báo động nổi lên trong cô. Không thể lùi bước được nữa. Trong vòng năm giây, cô đã làm nổ tung mọi dối trá trước đó. Cũng như mọi cố gắng của UBGSLT. Có chuyện gì xảy ra với cô vậy? Tại sao cô lại quỵ ngã lúc này?

Béatrice nuốt đánh ực một tiếng rõ to. Chị không còn có vẻ gì của một người muốn đùa. Chị liếc mắt để chắc chắn rằng cánh cửa ngăn với phòng khách được đóng kín.

“Chính UBGSLT đã dẫn em đến Đỉnh, vào một đêm nọ.”

“UBGSLT á?”

“Mật vụ Pháp. Họ có nhiệm vụ bảo vệ lãnh thổ. Và đôi khi đảm bảo cả sự vững chắc của chính phủ. Sự cân bằng của nó.”

“Mẹ kiếp,” Béatrice thì thầm. “Thế em đã làm gì?”

Marion nóng nảy vuốt lông mày. Cô đã bắt đầu rồi, giờ phải tiếp tục thôi.

“Không gì cả. Em ở đó vào thời điểm không phù hợp, thế thôi.”

“Em dọa giết Tổng thống hay sao?”

Marion ra hiệu không và hất đầu về phía sau.

“Em không làm cho một hãng quảng cáo. Thật ra em là thư ký. Ở nhà xác của Paris.”

Béatrice trợn mắt, sửng sốt.

“Khi đi nghỉ về, một buổi sáng, rất sớm, em đi qua phòng phẫu tích. Có một bản báo cáo khám nghiệm tử thi rơi dưới đất. Em nghĩ có một ca khám nghiệm tử thi đêm trước, thỉnh thoảng việc đó cũng xảy ra, trong những trường hợp vô cùng khẩn cấp, và bác sĩ đã mang bản báo cáo vừa hoàn thành xuống đây, để gửi cho cảnh sát tư pháp. Rồi có thể ông bỏ quên một bản sao bị rơi dưới đất. Vậy là em nhặt lên. Và em đọc.”

Cô dừng lại, cảm xúc từ ký ức đó và những hậu quả của nó dồn dập đổ về.

“Cuối tháng Chín, một chính trị gia nổi tiếng chết vì nhồi máu cơ tim tại nhà.”

“Phải, việc này ấy à, ta không thể không nghe đến! Nhất là với những gì hiện đang được bàn tán.”

“Ông ta được phẫu tích kín đáo tuyệt đối tại Viện Pháp y Paris, vào một đêm. Và đó chính là bản báo cáo mà em nhặt được.”

Béatrice nhíu mày trong khi Marion nói một hơi không nghỉ:

“Bác sĩ pháp y khám nghiệm xác chết đã chỉ rõ rằng ông ta không hề bị nhồi máu cơ tim, mà bị đầu độc, các báo cáo giám định độc chất học đã chứng tỏ điều này. Người đó chết vì hấp thụ một lượng quá lớn Arpamyl, một loại thuốc thuộc nhóm chẹn kênh canxi, được kê cho các trường hợp rối loạn nhịp tim. Khi đọc được điều đó, em chỉ ngạc nhiên, không hơn không kém, em không ý thức được điều gì. Đối với em đó chỉ là một vụ việc chính trị. Em mang bản báo cáo lên xếp vào chồng tài liệu của mình trong lúc chờ muộn hơn một chút để mang trả cho bác sĩ liên quan khi ông ta đến viện. Nhưng ngày hôm đó trôi qua mà không thấy ông ta đến. Trên đài, người ta vẫn nhắc nhồi máu cơ tim như là nguyên nhân của cái chết, người ta còn khẳng định nguyên nhân này được xác nhận qua khám nghiệm tử thi tối qua. Em cảm thấy có gì đó không ổn. Thế là em giữ bản sao lại. Tối đó, người ta vẫn nhắc lại luận điệu tương tự. Sáng hôm sau, vị bác sĩ đã trực tiếp thực hiện cuộc khám nghiệm tử thi trứ danh ấy quay lại làm việc, em đi gặp ông ta để nói chuyện. Ông ta lập tức đóng cửa phòng và đề nghị em trả lại bản báo cáo. Ông ta thú nhận với em rằng đó là một vụ việc quốc gia, rằng em và ông ta không có phận sự phán xét, và cần phải quên hết mọi chuyện. Em thấy rõ là ông ta sợ, ông ta toát mồ hôi vì lo lắng, tuy nhiên em đã từ chối. Đối với em, bí mật ngành y và những thứ còn lại vào lúc đó đều là phù phiếm. Ta đang nói đến một sự dối trá nghiêm trọng, một cái chết đáng ngờ, điều đó thay đổi tất cả. Ông bác sĩ gần như đe dọa em khi em ra khỏi phòng. Em lập tức fax bản báo cáo đến tòa soạn của các nhật báo lớn tại Paris.”

“Em làm gì cơ?”

“Em sợ. Và em nghĩ rằng đó là việc tốt nhất nên làm. Và em cũng gọi cho một viên cảnh sát tư pháp, một người em quen, để nói hết với anh ta. Trước khi trời tối, có hai người đến gặp em nói chuyện riêng. Người của UBGSLT. Và thế là mọi khốn nạn bắt đầu.”

“Họ đe dọa em ư?” Béatrice muốn biết.

“Không, ngược lại. Họ bảo em rằng mọi việc sẽ trở nên khó khăn với em. Rằng lúc này em cần phải im lặng, và nhất là không nói gì về việc em đã làm. Tuần tiếp đó, khi người ta biết được rằng người cuối cùng đến thăm nạn nhân của vụ đầu độc tuy chưa bị phát hiện danh tính nhưng đi một trong những xe ô tô thuộc Điện Élysée[1], thì vụ tai tiếng thực sự nổ ra. Báo chí không chậm trễ đăng các tin đậm mùi thuốc súng. Rằng vợ Tổng thống điều trị cao huyết áp bằng cách thường xuyên dùng Arpamyl, thứ dược chất đã giết chết người đàn ông đáng thương nọ. Truyền thông nhấn mạnh rằng giữa hai chính trị gia lớn xảy ra nhiều vụ tranh chấp tầm cỡ, rằng họ cản trở lẫn nhau trong đợt bầu cử tới.”

“Chuyện này thật hết sức điên rồ. Chị biết chứ. Ai cũng nói rằng Tổng thống không thể liên quan đến vụ giết người, dù gần hay xa, nhưng đồng thời lại có những người khác nói ngược lại, rằng đó là hành động đỉnh điểm của một người bị ngợp vì quyền lực, vì cái tôi, đến mức không còn khái niệm về việc mình làm chừng nào ông ta còn sống trong ảo tưởng về thành công thường trực, họ nói đó là khuyết tật của quyền lực, mặt khuất của nó, chị đọc hết các tin đó. Nhưng việc em là nguồn gốc của cảnh hỗn loạn đó… thì thật là!”

Marion không thể dừng lại được nữa.

“Công luận bắt đầu rộ lên thực sự, đồng loạt, khi có lệnh giám định lại cái xác và người ta phát hiện ra nó đã biến mất. Nó đã bị lấy khỏi ngăn đựng ở nhà xác mà không ai hay biết, bốc hơi mãi mãi. Chính lúc đó, em mới ý thức được đầy đủ tầm quan trọng của các sự kiện đang diễn ra.”

“Chị nhớ rồi, thậm chí ở đây mọi người cũng dọa sẽ lên thủ đô nếu người ta không cho họ biết sự thật. Đến giờ họ vẫn còn bàn cãi trong các quán cà phê!”

Marion tiếp tục giải thích như để gột rửa tâm trí:

“Vị bác sĩ pháp y từng khám nghiệm tử thi chối bỏ hoàn toàn khả năng mới, mà khẳng định người đó chết vì nhồi máu cơ tim. Vậy là bản thân ông ta cũng như người giám định chất độc đều đã được chỉ dẫn tường tận. Em không biết người ta nói với ông ta những gì, chỉ biết là nó rất hiệu quả. Họ khẳng định rằng đó là một trò lừa đảo. Bản báo cáo khám nghiệm mà các tòa soạn nhận được là một bản báo cáo giả. Tuy nhiên số fax người gửi trùng với số fax của Viện Pháp y. Báo chí bắt đầu tìm kiếm người gửi fax. Em.”

“Họ có tìm thấy em không?”

“Không, viên cảnh sát em từng liên lạc đã giữ được bí mật. Trong thời gian đó, họ đã chính thức quan tâm tới vụ việc này và mở một cuộc điều tra. Họ nói rằng có thể em sẽ bị gọi ra làm chứng nếu có vụ kiện. Đúng lúc đó thì UBGSLT quay lại tìm em. Họ giải thích với em rằng sự việc đã đi quá xa, rằng em cần phải được bảo vệ.”

“Chính họ là mật vụ thì họ còn e ngại ai nữa?”

“Đội cận vệ của Tổng thống. Những người trong bóng tối của đảng phái ông ta. Ai biết được? Họ không nói gì với em cả.”

“Chị không hiểu, nếu UBGSLT chăm lo cho thế cân bằng của quốc gia thì tại sao họ lại bảo vệ em? Thông thường, cứ như trong phim thì họ không bận lòng với tiểu tiết làm gì, pằng pằng, một phát đạn giảm thanh và thế là kẻ làm chứng phiền hà sẽ nuôi lũ cá bướu trên sông Seine.”

“Trong phim thôi… Trên thực tế, UBGSLT không phải là lính đánh thuê của Tổng thống. Họ thực sự hành động vì lợi ích quốc gia. Họ nói với em như vậy. Và họ còn chứng minh điều đó nữa. Một vụ tai tiếng khiến Tổng thống liên lụy đến một vụ giết người mang tính chính trị, chuyện gây tiếng vang chứ chẳng đùa, nếu đằng sau vụ tai tiếng, người ta lại phát hiện ra ông ta cho ám sát cô nàng đã làm bung bét vụ này thì sẽ có nội chiến ấy chứ! Em cho rằng mình đã hiểu được là những đấu đá quyền lực bất tận luôn tồn tại giữa tất cả các cơ quan chính thức của quốc gia, UBGSLT dè chừng đám vệ sĩ của Điện Élysée, vài tay cảnh sát hoặc hiến binh, và cứ như thế. Vậy là họ giấu em ở một chỗ xa tất cả mọi người, trong lúc chờ phanh phui và làm rõ mọi việc. Để sau đó đưa em trở lại cuộc đời. Và nếu cần truy tố ra tòa, có thể em sẽ phải lên tiếng, với tư cách nhân chứng… Tất cả chỉ vì một bản báo cáo khám nghiệm tử thi bị thất lạc, đúng kiểu một việc ngu xuẩn đến mức ta không tin nổi là có thể xảy ra. Nếu cho vào phim thì ai cũng thấy là lố bịch. Rồi thực tế chứng minh cho ta thấy nó còn đơn giản và lố bịch hơn. Trong khi chờ đợi, em phải lẩn trốn.”

“Vậy là em đến đây. Việc này có kéo dài không?”

Marion day day thái dương, cô thấy mệt.

“Em không biết. Đủ để vụ việc lắng xuống, họ nói với em thế. Để vụ việc lắng xuống… Đó chính là điều tồi tệ nhất. Không biết bao giờ em mới được về.”

Béatrice uống nốt cốc rượu.

“Khiếp quá…”

Chị đưa tay xoa lưng cô bạn gái.

“Em phải đi đây,” Marion nói.

“Em có muốn ngủ lại đây không? Chị có thể dọn chỗ cho em trên xô pha…”

“Không, chị tốt quá. Em về đây, và sẽ đọc một chút, như vậy em có thể nghĩ đến chuyện khác. Chắc chắn ngày mai em sẽ gặp lại chị.”

Marion giã từ người bạn tâm giao trên thềm nhà, cô cảm thấy ánh mắt Béatrice dõi theo mình đến tận khi cô mất hút sau góc phố.

❀ ❀ ❀

[1] Dinh tổng thống Pháp.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.