Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46

❊ ❊ ❊

Jeremy quay về khu phố phía Đông, đến nhà drogman anh từng trả tiền để tìm lại những người đã tham gia cuộc săn đêm cùng Azim.

Azim đã khám phá ra một đường hầm cổ nơi con ghûl ẩn náu, ở đâu đó bên dưới El-Gamaliya, anh ta đã mang ra một tờ giấy cói cũ xác định đường hầm đó là một phần thành phố, đoạn giữa nhà thờ Hồi giáo Huisein và đại học Al-Azhar. Chỉ còn việc xác định lối vào.

Anh chàng drogman ở nhà, cùng vợ con, không ai ngủ dù lúc đó đã muộn. Tin đồn về vụ nổi loạn ở trung tâm thành phố đã đến tai họ, và cả nhà đang đợi tin cập nhật. Anh ta vừa đón Jeremy với nụ cười rộng mở vừa đếm những đồng tiền Ai Cập mà Jeremy vừa đưa anh ta thay lời mời.

Anh chàng drogman đã tìm ra nhiều người, hỏi han họ, và trình bày thông tin thu thập được cho viên thám tử, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Jeremy uống trà cùng anh ta, và họ mang cho anh một nắm chà là, anh lặng lẽ nhấm nháp.

Sau một bài trình bày cẩn thận - anh chàng drogman có trí nhớ khác thường, anh ta nhớ tên tất cả những người tham gia đêm trước - nhưng Jeremy không cần điều đó, anh ta kết thúc bằng điều anh ta cho là ít quan trọng nhất:

“Không chỉ có vậy, effendi[1] ạ, chiều nay người ta còn chỉ tôi đến gặp hai ông già. Họ không ngừng nói về con vật đó, con ghûl, với tất cả mọi người, họ đã bị ám ảnh, họ làm đám người trong các quán qahwa phát bực. Ông thứ nhất nói là biết ai đứng sau những chuyện này, tôi vừa gặp ông ta lúc nãy, tôi tin là ông ta không còn tỉnh táo. Theo ông ta, con ghûl chính là tay hàng xóm của ông ta cải trang, ông ta nói tay hàng xóm đó bị điên, rằng hắn là kẻ giết trẻ con và rằng…”

“Ông già đó sống ở đâu?” Jeremy hỏi, nôn nóng muốn kết thúc câu chuyện.

“Phía Tây Bắc Gamaliya, khu Bab el-Nasr, ngay gần…”

“Xa quá,” viên thám tử thẳng thừng. “Thế còn ông kia?”

“Đó là một ông già nghiện, ông ta lui tới các quán ghoraz từ lâu rồi. Ông ta nói biết con quỷ đó sống ở đâu. Trong một cái ngõ cụt, phía Đông Nam khu phố.”

Jeremy nhổ quả chà là ra.

“Không xa nhà thờ Hồi giáo Huisein phải không?”

“Phải, đúng vậy.”

Thám tử người Anh nhảy chồm lên.

Anh nhớ đến Azim cùng hai nhân chứng của anh ta, hai người từng nói đã nhìn thấy con ghûl. Một trong hai người đó là một ông già nghiện haschisch. Và đó chính là nơi gần khu vực có thể có đường hầm.

“Dẫn tôi đến gặp ông ta,” anh thốt lên. “Đi thôi, không có nhiều thời gian đâu.”

* * *

Họ tìm ra ông già ở đằng sau một tiệm hút thuốc quen thuộc trong khu đó, hai mắt ông đỏ ngầu ươn ướt. Ông ta không hề cau có mà dẫn hai người đến tận lối vào cái ngõ cụt trứ danh sau khi Jeremy hứa sẽ cho ông ta ít tiền.

Các con hẻm vắng vẻ và tối tăm.

Họ vừa đi vừa cầm đèn lồng trong đó một ngọn nến nhỏ run rẩy theo nhịp chân người cầm đèn. Bộ ba di chuyển không một tiếng động dưới các bức sáo gỗ càng làm các lối đi chật hẹp tối hơn, vòng tránh các quầy hàng trống, cho đến khi xuống một mớ lộn xộn những lối đi chỗ thì có mái che chỗ thì đổ nát được dùng làm lối đi tắt.

Nhìn từ xa, họ giống một con đom đóm nhỏ đang tìm lối ra trong một mê cung bằng đá kích thước khổng lồ. Cuối cùng, họ kết thúc chuyến đi dạo đêm ở lối vào một ngõ cụt tạo bởi những ngôi nhà đổ nát.

“Ở đây,” ông lão thì thầm bằng tiếng Ả Rập. “Tôi không ở lại lâu đâu, nguy hiểm lắm.”

Anh chàng drogman dịch lại cho viên thám tử.

Rồi ông lão túm lấy tay áo Jeremy chờ đợi.

Thám tử người Anh thở dài, lấy từ trong túi ra một tờ tiền và đưa cho ông ta. Ông ta chuẩn bị rời gót thì Jeremy túm vai ông ta giữ lại.

“Trong ngôi nhà nào?”

Anh chàng drogman làm trung gian giữa hai người.

“Ông ta nói là ông ta không biết gì hơn,” anh ta dịch.

“Nếu vậy thì hỏi xem ông ta có biết nhà thờ Hồi giáo Huisein và đại học Al-Azhar ở đâu không?”

Ông già do dự rồi mỗi cánh tay chỉ một hướng nhưng đều nằm về bên phải. Nghĩa là công cuộc tìm kiếm sẽ chủ yếu hướng đến những ngôi nhà phía bên phải ngõ cụt.

“Thế này còn hơn là không có gì,” thám tử người Anh vừa làu bàu vừa trả lại cái đèn lồng cho chủ nó.

Anh chàng drogman lập tức dịch vài lời ông già vừa nói:

“Ông ta nói là ngài có thể giữ nó, ngài sẽ cần đến nó hơn ông ta nếu ngài muốn đi vào trong đó.”

Ông già đã rời xa.

“Thế nào, ngài thật sự muốn đi vào trong đống đổ nát đó để tìm con ghûl ư?” Anh chàng drogman lo ngại.

Jeremy đưa anh ta số tiền đã hứa.

“Không cần phải đi theo tôi. Chuyến đi của anh dừng lại ở đây, anh bạn ạ.”

Viên thám tử quay lưng lại với anh ta không chút chần chừ và chìm vào giữa những mặt tiền nham nhở, những ô cửa mở hoác ra như những cái miệng hau háu. Jeremy nghe tiếng chân tay dẫn đường vội vã rời xa.

Ngôi nhà đầu tiên ở bên sườn phải không thể đi qua được, sàn tầng trên bị sụt xuống, không cách nào vào nổi. Jeremy qua xem ngôi nhà thứ hai, bên trong không có gì ngoài vôi gạch vụn. Ngôi nhà thứ ba khiến anh tốn nhiều sức lực hơn, nó có một căn hầm và anh cẩn thận xem xét.

Bên trong ngôi nhà tiếp theo, anh ngạc nhiên vì không có lối xuống hầm, anh lục lọi các xó xỉnh, ánh đèn lồng yếu ớt trên tay. Cho đến khi anh dừng lại trước thùng gỗ to đựng nước đọng.

Anh đặt đèn xuống đất và dùng hết sức đẩy để cái thùng trượt trên nền đất.

Cái hố ở bên dưới.

Jeremy lại cầm đèn lên, bước xuống thang rồi nhanh chóng leo lên để với tay kéo được chừng nào hay chừng nấy cái thùng gỗ đầy nước vào chỗ cũ, nhằm che lối vào và không làm lộ sự hiện diện của mình.

Khi đã ở phía dưới, anh không thể không nhìn ra cái lỗ trong lòng đất. Một lối mở còn mới. Chính tay Fredricks Winslow đã đào nó để đến được đường hầm khảo cổ mà ông ta từng thèm muốn? Điều đó rất có thể, Winslow thuộc loại đào bới một mình, trong góc của ông ta, chỉ cho người thân và người có thể là chủ nhân tương lai của mình biết những gì ông ta phát hiện được. Hoặc cũng có thể ông ta đã không kịp kết thúc và chính Keoraz đã hoàn thành công trình này để đảm bảo có một sào huyệt không ai biết, một khi nhà nghiên cứu bị loại bỏ?

Jeremy cúi người và phải thò cánh tay cầm đèn lồng vào trong để dò độ sâu không cùng của đường hầm. Đất còn ẩm, đôi chỗ rỉ nước, và vô vàn rễ cây ngoằn ngoèo treo lơ lửng, giống như những bàn tay khô quắt. Thấy vậy, Jeremy hiểu ra những lời của Azim… ‘Tôi cứ tưởng mình chết đến nơi rồi! Tôi cứ tưởng nó tóm được tôi nhưng hóa ra đó là một cái rễ cây, chỉ là một cái rễ cây thôi!’ Giọng anh chàng bé nhỏ người Ai Cập vang vọng phía cuối đường hầm, xa cách và ma quái. ‘Chỉ là một cái rễ cây thôi!’

Jeremy quỳ gối và thò đầu vào đường hầm.

Anh ra sức bò thật nhanh, chú ý đến từng tiếng động nhỏ nhất. Chẳng mấy chốc anh phải thở gấp, lặn ngụp trong mớ hỗn độn những bùn và thực vật thối rữa.

Tiến lên cùng cây đèn lồng phía trước thật không dễ dàng gì, anh buộc phải tiến từng tí một, lửa nến nhiều lần suýt tắt lụi do những cú va chạm quá mạnh. Đi sâu vào lòng đất, anh phát hiện ra một cái bật lửa. Bật lửa của Azim, anh nhận ra ngay lập tức, đồng nghiệp cũ của anh rất hiếm khi hút thuốc, nhưng không rời nó bao giờ, luôn tự hào khi được châm thuốc cho người khác.

Không được phép sợ không gian kín, Jeremy nghĩ. Anh đung đưa như một con giun trong lòng đất, uốn éo phần trên cơ thể để ngoi lên trong cái ruột đầy mùn này.

Cuối cùng Jeremy cũng đến được đường hầm. Bụi xộc vào mũi anh.

Khi đứng lên được, viên thám tử cầm súng bên tay phải, tay trái giơ đèn lồng thật xa phía trước. Bóng tối nuốt gọn xung quanh, xén gọt những góc quá nhọn và nhấn chìm hoàn toàn cảnh vật nằm ngoài khoảng cách hai mét.

Anh đi vào một căn phòng lớn, cảm giác bất an đột nhiên trở nên dai dẳng hơn.

‘Không gây tiếng động,’ anh nhắc lại với chính mình. ‘Không đi lại tùy tiện… Cảnh giác. Tiến lên không vội vã… Cứ như vậy… Không vô ý bỏ qua bất kỳ điều gì, nhìn kỹ để chắc rằng phía sau mình không có gì.’

Anh quay người lại thực hiện chỉ thị đó.

Bóng tối khép lại phía sau anh, làm mất mọi điểm mốc của anh. Liệu anh có tìm lại được đường đi không? Azim đã làm được điều đó, chỉ cần men theo bức tường…

Jeremy bước lên một bước và cuống quýt mở đèn lồng để thổi tắt ngọn lửa. Mùi nến tắt xộc thẳng lên mũi anh. Anh vừa phát hiện ra một tia sáng. Yếu ớt và chập chờn, nhưng vẫn là một tia sáng. Nó phát ra từ một hành lang phía bên trái.

Jeremy tiến lại gần, nín thở để không bị lộ. Hành lang, rất ngắn, dẫn đến một căn phòng nhỏ, anh không thể nhìn kỹ chi tiết từ nơi anh đứng. Anh đặt đèn lồng xuống và cầm khẩu côn bằng hai tay. Anh đi tiếp đến ngưỡng cửa.

Chốn đó vừa thê thảm vừa hôi thối.

Hai ngọn nến nhảy múa trên một cái bàn cũ nát. Phía bên kia cái bàn là một đống thú vật chết. Một số lúc nhúc những con giòi béo mẫm.

Có người đang đánh hơi. Một cái hít vào dài và nhầy nhụa.

Jeremy chĩa khẩu súng lục về phía tiếng động. Và toàn bộ người anh cứng đờ vì sốc.

❀ ❀ ❀

[1] Thầy (tiếng Thổ Nhĩ Kỳ).

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.