Trong lúc Azim tìm cách xác định danh tính nạn nhân thứ tư, Jeremy Matheson tha hồ xóc nẩy theo những cú lắc lư của đoàn tàu điện đưa anh về khu Giza. Sau địa hình vô cùng khó hiểu của thành phố, hoang mạc lại mang đến một chuyến đi đặc biệt êm ả.
Jeremy từng thực hiện những hành trình dài ngắn khác nhau trong cái biển cát đó, nơi chân trời bất tận tạo thành từ những đụn cát màu nghệ xé toạc võng mạc vì sự tương phản với bầu trời cao và xanh đến khó tin. Hoang mạc, đó là sự vô cùng được đặt vào tầm với của con người. Sự im lặng ở đó trở nên ám ảnh, sự thiếu vắng mọi âm thanh sau vài ngày tạo nên một tiếng vo vo không dứt, trước khi tai và óc kịp làm quen với cảm giác đờ đẫn đầu hè.
Jeremy áp bàn tay lên cửa kính khi tàu đến gần cao nguyên Giza. Hình tam giác của các kim tự tháp lừng lững hiện ra trước mặt anh, như lời cảnh báo cho sự ngắn ngủi của thân phận anh. Các kim tự tháp không mọc lên từ cát, mà ngược lại, chính cả hoang mạc đang trải ra thành tấm thảm vô tận dưới chân chúng, bao nhiêu hạt cát là bấy nhiêu sự tôn kính.
Nhìn từ trên cao Cairo, các kim tự tháp khiến ta tò mò; còn khi đến dưới chân chúng, ta run rẩy vừa vì thán phục vừa vì kính trọng e sợ.
Đường tàu điện số 14 kết thúc, cách trung tâm Cairo tám ki lô mét, trước khách sạn Mena House, trạm tiếp đón ưa chuộng của toàn bộ giới quý tộc phương Tây. Mùa du lịch sắp kết thúc, nhưng các kim tự tháp vẫn hút khách như thường. Mặt trời mọc chưa đầy hai giờ đồng hồ mà đã có đến ba chục cái đầu trắng đội những chiếc mũ lố lăng đi đi lại lại bên sườn Kim tự tháp Lớn, nổi bật trên nền trời xanh như những cái chấm oằn xuống dưới gánh nặng của sự cố gắng.
Ai Cập là điểm đến ưa chuộng của tất cả các quý tộc châu Âu, của mọi vua chúa trên hành tinh cùng những đoàn tùy tùng bất tận.
Là ốc đảo xa xỉ giữa nơi hoang mạc bắt đầu, khách sạn Mena House sở hữu những hàng hiên không gì sánh được nơi có thể nghỉ ngơi dưới con mắt của những lăng mộ khổng lồ kia.
Jeremy biết mình sẽ tìm được cô nơi đây, đang ăn bữa sáng đối diện với những kỳ quan. Sáng nay, từ rất sớm, anh đã gọi điện đến biệt thự Héliopolis và người ta báo với anh rằng ‘Bà chủ không có nhà’. Vào giờ này, cô chỉ có thể ngủ tại đây. Cô từng mê mẩn phòng của khách sạn này.
Jeremy hồi tưởng lại khuôn mặt cô dưới bóng một cái quạt, và đôi mắt cô long lanh đầy ham muốn. Cô và anh ăn trưa ở Gezira Sporting Club. Và miệng cô thì thầm phía bên kia lá quạt, như khi cô vui thích hưởng lạc thú cùng anh dưới sự khoan dung của các kim tự tháp.
Sự thiếu tôn kính của cô, thái độ trâng tráo trước một kỳ quan như vậy, luôn làm Jeremy quặn ruột. Cô có cái cách không giống ai để tự khẳng định mình, và để phô bày sự tự tin của cô trước đàn ông, cô làm việc đó với vẻ duyên dáng đầy quyến rũ và dục tính đến mức không bao giờ có ai dám nói gì cô. Ta chỉ có thể cười, cụp mắt xuống hay hít căng ngực lên khi cô quyết định khiêu khích, đùa giỡn, và cô xử sự đủ tinh tế để không ai nhận thấy.
Hơi nóng bốc lên từ mặt đất và đổ xuống từ trên trời tựa một lớp khí dày. Jeremy khó nhọc nuốt nước bọt. Cơn khát bắt đầu thôi thúc.
Khát gì? Khát ai?
Anh nhắm mắt để quên đi những ngôn từ ngớ ngẩn đó, những ý nghĩ vô ích đó rồi đi vào khách sạn. Cô vẫn ở phòng đó, căn phòng hơi tách biệt một chút, ‘để không phải giữ miệng’, cô thường nói vậy trong những giờ phút táo bạo của mình.
Jeremy bỏ kính râm ra và gõ cửa. Trong khoảng im lặng tiếp theo, sự sáng suốt trở lại trong anh và anh biết mình không có việc gì để làm ở đây cả. Điều này rất nguy hiểm. Cho anh. Một phần trong anh bắt đầu hy vọng sẽ không có ai trả lời.
Cánh cửa hé mở và một người đàn ông mặc chế phục màu trắng và vàng, đầu đội mũ fez đỏ hiện ra.
“Thưa ông?”
“Làm ơn cho tôi gặp cô Leenhart.”
Người hầu nhíu mày.
“Chắc ông nhầm rồi, thưa ông, không có cô…”
“Để ông ấy vào,” một giọng nữ cất lên sau lưng anh ta.
Người đàn ông làm theo và Jeremy bước vào căn phòng hạng sang có những ô cửa kính rộng khiến toàn bộ ánh sáng của khu cao nguyên rọi vào đến tận phòng khách rộng lớn. Một hàng hiên bằng gỗ chạy dọc theo chiều dài căn phòng. Hoa nhài trong những khu vườn của khách sạn tỏa từng đợt sóng thơm nồng qua những cánh cửa sổ mở.
Jeremy đi ra ngoài để đến trước cái bàn đặt dưới ô che nắng bằng vải. Những đồ sứ đẹp nhất được đặt trên khăn trải bàn thêu hoa, giữa các lọ đựng mứt. Và trong ghế bành mây, một người phụ nữ đứng dậy sau khi lấy khăn lau viền môi.
Vẻ đẹp của cô, cho dù anh đã biết, vẫn làm anh sửng sốt. Mái tóc đen dài buông trên làn da trắng ngần. Đôi mắt to màu xanh lá cây dưới hàng lông mi dài đến khó tin. Đôi má lúm với điểm nhấn là một nốt ruồi ngay chính giữa. Đôi cánh tay thon nhỏ, rất dài.
Cô mặc váy xanh lá cây mở hai bên sườn, Jeremy chưa bao giờ thấy nàng mặc bộ đó, trên phần cổ khoét sâu gắn một cái nơ lớn. Chiếc váy anh chưa từng chạm đến, chưa từng cởi ra. Ý nghĩ này làm tim anh nhói lên.
Đôi môi cô màu hồng dịu mở ra thành một nụ cười lịch thiệp.
“Anh quên rồi ư? Giờ em là bà Keoraz.”
“Anh xin em…”
Cô nghiêng mặt, để rơi một lọn tóc đen nhánh như gỗ mun xuống trán. Cô có thể vừa thanh nhã và xinh đẹp vừa lạnh lẽo và xa cách. Cô chuyển sang khía cạnh thứ hai sau một giây.
“Nếu anh đến để làm mất thời gian của tôi, thì hãy tôn trọng con người tôi lúc này,” cô ngắt lời anh, nụ cười biến mất.
Cô lấy một lát bánh mì và phết mứt hoa hồng lên.
“Em biết rằng anh sẽ không bao giờ gọi em như vậy,” anh vừa nói vừa kéo một cái ghế ngồi đối diện cô. “Anh cần em.”
“Tôi thì không cần anh. Anh muốn gì?”
Vẫn kiểu trả lời ấy, có thể đổi từ miệng lưỡi êm như ru sang miệng lưỡi của một con rắn độc, Jeremy ngẫm nghĩ. Sự ám chỉ đó khơi lại trong anh một mớ kỷ niệm khiến anh đau xé lòng.
“Sao nào?” Cô giục.
Anh hít một hơi dài trước khi lên tiếng.
“Anh cần em giúp. Việc này liên quan đến quỹ của em.”
“Quỹ của Francis, hẳn anh định nói thế.”
Jeremy nghiến răng, làm hõm thêm đôi má vốn đã hốc hác.
“Cái quỹ do em quản lý,” anh nói qua kẽ răng. “Đừng có đùa giỡn kiểu đó với anh, Jezabel.”
“Kiểu gì cơ?”
“Em biết thừa rồi! Kiểu lúc nóng lúc lạnh. Không phải là với anh, anh biết em quá rõ.”
Cô đặt lát bánh phết mứt xuống rồi nhìn anh chằm chằm.
“Vậy thì sao? Có gì không ổn chăng? Anh còn dám nói nó không có tác dụng gì với anh cơ đấy. Tôi biết làm thế nào để khiến đàn ông đau, đừng đánh giá thấp tôi trong nghệ thuật đó, với tôi, tất cả các người đều dễ đoán. Tôi từng tò mò, từng yêu các người, sưu tầm các người, quan sát các người cặn kẽ, và giờ thì tôi đã chán. Với tôi, các người trong suốt. Tôi nhìn thấu anh như nhìn thấu những kẻ khác. Vậy nên đừng đến đây xin xỏ tôi và nói với tôi rằng tôi không còn gợi cho anh bất cứ cảm giác gì, nếu không sao mặt anh lại trông thế kia?”
Jeremy ngồi thẳng lên, nhận ra mình đã cúi gằm quá. Cô nhấn chìm anh giữa những kẻ khác, không hề xem trọng anh, chỉ coi anh là một cái tên, một thú vui thêm vào danh sách, không đếm xỉa gì tới con người anh. Phải, cô có lý, cô biết cách làm anh đau. Chính xác là vậy. Không hề coi trọng anh và xử sự như thể chuyện giữa họ chỉ là một quân domino thêm vào trò chơi của cô.
“Jez…,” anh thì thầm sau một hồi im lặng.
Anh không sao nói tiếp được; cô vừa bắt đầu ăn bánh vừa quan sát anh, không giúp đỡ, chờ đợi xem từ nào sẽ phát ra từ cái vòng khốn quẫn đang quay cuồng trong anh.
Jeremy làm một việc mà anh biết là sai lầm kinh khủng trước mặt cô. Anh cụp mắt xuống. Anh thoát khỏi gọng kìm là đôi đồng tử màu ngọc bích của cô để đảo mắt qua khung kính nhìn về phía các căn hộ. Phía sau cô, cánh cửa lắp kính dẫn vào phòng ngủ. Vào một cái giường khổng lồ mềm mại với những tấm khăn trải giường rủ xuống nền nhà. Jeremy nuốt nước miếng trong khi cái hố trong anh biến thành một vực thẳm.
“Ông ta… ông ta ở đây ư?” Cuối cùng anh cũng hỏi được.
“Ai cơ? Người mang lại hoan lạc cho em ấy hả?”
Jeremy muốn căm thù cô. Ghét bỏ cô đến độ loại cô ra khỏi cuộc sống của anh.
Cô không hỏi ‘ông Keoraz?’ Hay thậm chí ‘chồng em?’ Điều vốn đủ khiến anh đau đớn, không, cô biến ông ta thành công cụ mua vui cho mình. Điều này còn tệ hại hơn. Và cô biết vậy. Cô biết Jeremy yêu mình hơn cả cảm xúc của lý trí hay trái tim, đến mức coi những lạc thú của họ như sự cụ thể hóa duy nhất của tình yêu mạnh mẽ đó. Tình yêu xác thịt từng là tất cả. Bởi cô không đóng kịch trong những giây phút ấy, đó là thời điểm ngơi nghỉ duy nhất, khoảnh khắc duy nhất khi cô là chính mình, trần trụi, mãnh liệt. Và người chiếm đoạt được cô trong cơn cực khoái có thể chiêm ngưỡng tâm hồn thật sự của cô.
Cơn ghen tuông này vượt qua tất cả những ghen tuông thường nhật đã mất của Jeremy. Cô biết vậy. Cô coi khinh anh.
“Ông ấy đang dẫn bạn bè đến từ Luân Đôn đi thăm khách sạn,” nàng thổ lộ. “Tại sao? Anh muốn nói chuyện với ông ấy chăng?”
“Thôi đi. Anh cần em giúp. Không phải cho anh. Mà cho đám trẻ.”
Một chuyển động tinh vi, như trong phép giả kim, của các bộ phận trên khuôn mặt cô khiến Jeremy biết mình đã điều khiển được cô.
“Những đứa trẻ bị mất tích thuộc quỹ của em.”
Cô đặt thẳng mẩu bánh ăn dở xuống khăn trải bàn, đôi mắt cô nhíu lại thành hai khe dài và tăm tối.