Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Một tàn tích của tháp Babel.

Đó chính là lâu đài Mont-Saint-Michel. Một ngón tay tự phụ chỉ lên trời. Marion không thấy ở đó sự kỳ diệu của lòng sùng đạo mà đúng hơn là một toan tính kiêu ngạo nhằm đến gần Thượng đế. Một con mòng biển vừa kêu quang quác vừa lượn sát cái vách nghiêng đến chóng mặt đổ xuống từ độ cao hơn bảy mươi mét. Marion giữ người cúi về phía trước, tay chống lên bức tường con bằng đá, nhìn xuống toàn bộ khu vịnh đang chìm trong sương mù. Một ngọn thủy triều trắng như sữa đang rút dần, nó liếm lên bờ thành, thổi ra vài bụm khói. Làn sương trắng bao trùm tất thảy, không gì có thể thoát khỏi, không một cột buồm lạc, không một vách đá xa xăm, thậm chí cả con đê là điểm nối với đất liền.

Đỉnh[1] nổi lên trên mặt biển đó, khổng lồ, như lưỡi đá lửa được chạm khắc một cách kiên nhẫn rồi đặt lên chiếc hộp nữ trang bằng xà cừ cũng khổng lồ như thế.

Marion quay lưng lại khung cảnh này để đối diện với cái sân trước tu viện trải rộng đến tận chân cô.

“Ta đang ở sân hiên phía Tây,” xơ Anne giải thích. “Ngoài cầu thang nhỏ dẫn lên tháp chuông nằm trên đỉnh nhà thờ ra, không nơi nào có tầm nhìn đẹp hơn đâu.”

Trước mỗi lời bình luận của xơ, Marion chỉ khẽ gật đầu. Hai người đã cùng leo lên Phố Lớn rồi trèo lên hai ‘bậc lớn’ - hai chuỗi bậc thang dài dẫn lên nóc nhà thế giới - xơ Anne nhân thể đóng luôn vai trò người hướng dẫn.

“Tôi sẽ giới thiệu với cô dòng tu của chúng tôi. Họ sốt ruột được làm quen với cô cũng ngang với việc họ biết phải tỏ ra kín đáo về chuyện cô ở cùng chúng tôi.”

Marion liếc nhìn quang cảnh lần cuối. Sương mù chảy trên mặt đất như thể hòn đảo và cư dân của nó đều cùng trôi dạt ra khơi.

Cô nhắm mắt một lúc. Trôi dạt. Đó là từ diễn tả cô đúng nhất từ mấy ngày nay.

Tỉnh dậy trên chiếc giường xa lạ đã ngay lập tức khiến cô buồn nôn. Nỗi bồn chồn câm lặng siết chặt lấy lồng ngực khi tình cảnh của cô dường như đang hoàn toàn mất ổn định, vượt xa mọi sự kiểm soát.

Anne tiến lại gần cô. Bà nở một nụ cười trấn an. Cơn gió lạnh giá thổi xoáy vào sắc trắng trên khuôn mặt bà. Những nếp nhăn hằn sâu giữa những phần da hoàn toàn nhẵn mịn. Marion nghĩ đến một cái mặt nạ có xếp nếp, như lớp váng trên cốc sữa nóng.

“Tôi biết cô đang cảm thấy thế nào,” vị tu sĩ nhỏ nhẹ nói, lúc này bà đang ở sát bên cô.

Bà đưa tay choàng ngang lưng Marion.

“Sự lộn xộn đang gào thét trong này, đúng không?” bà vừa nói thêm vừa chỉ một ngón trỏ vào thái dương cô. “Sau một thời gian ngắn mọi việc sẽ qua thôi. Cứ tin tôi đi.”

Marion nhìn chằm chằm vào người đàn bà nhỏ bé.

“Bà quen với những việc thế này ư?”

Vừa được thốt ra, câu nói đã biến mất, bị gió cuốn đi. Marion tự giận mình. Toàn bộ sự hỗn loạn trong cô toát ra qua thanh điệu, qua giọng nói yếu ớt của cô. Cô vẫn luôn căm ghét việc biểu lộ những điểm yếu, đau khổ hay lo lắng của mình.

“Không như cô nghĩ đâu,” xơ Anne trả lời. “Quả thật tôi đã giúp những việc như thế này. Nhưng chúng không phải chuyện… thường ngày.”

Marion vẫn nhìn chằm chằm vào mặt bà.

“Tôi nói với cô ngay đây, như vậy mọi việc sẽ rõ ràng: tôi không hề biết lý do khiến cô đến đây, và tôi cũng không quan tâm. Tôi chỉ muốn giúp cô, sao cho cô cảm thấy thật dễ chịu khi ở với chúng tôi.”

Bà chịu đựng cái nhìn của Marion, không ngờ vực cũng không khắc nghiệt.

“Cho tất cả mọi người,” bà nói tiếp. “Dễ chịu nhưng bí mật. Sẽ không có kẻ khó ưa nào đến tìm cô ở Đỉnh cả, đừng lo. Đây là nơi lý tưởng cho vài tuần tới, hoặc vài tháng tới. Nó hẻo lánh nhưng lại được cả thế giới biết đến. Cô sẽ hòa lẫn trong cảnh trí nơi đây.”

Bà xoa lưng Marion.

“Trong thời gian cô làm quen với cuộc sống mới này, tôi sẽ ở bên cô, mọi việc sẽ tốt thôi. Rồi cô sẽ thấy.”

Marion mở miệng định nói, nhưng không thể đẩy hơi ra được. Hẳn trông cô phải đáng sợ lắm, cô nghĩ. Với mái tóc cuốn xoáy theo những đợt gió giật, đôi môi giập nát và đôi mắt nhớn nhác. Một con quạ già, mày trông giống thế đấy… Một con quạ già nua vì những biến cố. Bị ngợp trong các sự kiện. Thậm chí là chết chìm.

“Đừng chần chừ nữa, ở đây ai cũng đang hối hả, họ không có nhiều thời gian dành cho chúng ta đâu, vì cơn bão sắp đến.”

“Cơn bão ư?” Marion thì thầm nhắc lại.

“Ừ, cô không nghe tin… Mấy ngày nay họ đưa tin về một cơn bão mà bờ biển này chưa từng biết đến từ nhiều thế kỷ nay, một cơn bão vô cùng mạnh, thậm chí quân đội cũng đã được huy động trong các chiến dịch chuẩn bị chỗ ở và tỉa cành cây khẩn cấp. Mọi người ở đây đang hết sức khẩn trương để biến hòn đảo này thành nơi càng kín gió càng tốt, đồng thời bảo vệ những gì cần bảo vệ.”

Xơ Anne nhìn chăm chú đường chân trời hướng Tây.

“Ta có thể tưởng rằng trời sẽ đẹp, rằng tấm thảm sương mù này sẽ biến mất cả ngày nhờ có ánh nắng. Nhưng tối nay, sẽ như chiến tranh đấy.”

Bà cười rúc rích, để lộ hàm răng, đôi mắt long lanh phấn khích.

“Thôi nào, lại đây, cô có việc phải làm đấy. Cả một danh sách những cái tên phải học, cùng những khuôn mặt đi kèm, tất nhiên rồi.”

Marion cho tay vào túi áo choàng len. Cô theo gót xơ Anne, đi vào tu viện.

Mặt trời hướng Đông tan thành một vũng màu xám khổng lồ chói mắt chảy tràn qua các cửa sổ trên cao của điện thờ. Một dãy dài những cây cột đồ sộ chạy dọc hai bên lối đi chính đến tận cánh ngang. Kể từ cửa vào, cả khối kiến trúc quy tụ về phía điện thờ rực rỡ giống như trong một bức tranh nổi, như thể gian giữa chỉ là phần kéo dài của lòng đất, về phía nơi cao nhất nằm tận cuối gian phòng, dưới những cánh cửa sổ cao vút, bên chân bệ thờ.

Cảm giác thư thái chỉ kéo dài vài giây, nhưng cũng đủ cho Marion được giải phóng khỏi một gánh nặng trong lồng ngực, như một phần không khí dư thừa tồn tại quá lâu trong hai lá phổi, giờ chợt bị đánh bật đi bằng một cái thở hắt ra tự nhiên. Kể từ khi đến đây - không! kể từ nhiều tuần nay… - Marion không thể rũ sạch tâm trí, không thể không cảm thấy đang bị tình thế đè nát. Mỗi lời nói, mỗi hành động của cô đều bắt nguồn từ - hoặc là hệ quả của cuộc trốn chạy này. Và đây là lần đầu tiên, cô mở mắt ra và chiêm ngưỡng, không có một suy nghĩ nào dính dáng tới việc đi đày của mình.

Vẻ uy nghi chốn này trong thoáng chốc đã gột rửa những nỗi đau trong cô. Một nụ cười mỉm thoáng hiện ra trên môi cô. Marion ngẩng đầu nhìn lên trần. Với chiều cao vừa phải, những vòm cung phía trên hành lang quanh chính điện tạo thành những vệt bóng đen đặc. Những vệt bóng đó không hoàn toàn cố định, chúng tự xoay quanh mình và kéo dãn ra như thể có những tấm ga trải giường lớn bằng lụa đen đang chuyển động quanh mỗi vòm cung.

Marion ngước mắt dõi theo, lơ đãng.

Gió lùa vào lưng cô qua cánh cửa để mở.

Lửa thắp trên vài ngọn nến nhảy múa rồi lung lay một cách nguy hiểm trước cơn gió biển ngày càng mạnh.

Marion nghe tiếng chân xơ Anne đi xa dần về phía gian thờ giữa, hoàn toàn không để ý đến cô.

Cô cảm thấy có người đang quan sát mình.

Tóc gáy cô dựng đứng.

Đến khi cô nhận ra, thì cảm giác đó đã lan tỏa càng lúc càng rõ rệt. Miệng cô khô đắng. Cô biết cái cảm giác cuồng ám chớp nhoáng đó. Những tuần vừa qua đã đẩy cô và nó lại gần nhau để tạo ra hai đối thủ thực sự trong một cuộc đua tranh kịch liệt mà tiền cược là sự thanh thản trong tâm hồn. Một cuộc đua gần như hằng ngày. Và để bung ra, cơn cuồng ám ấy chỉ cần một chút lo lắng, tiếp đó nó sẽ lan nhanh như một lớp dầu bén lửa trên mặt vũng nước.

Marion nuốt nước bọt, tự ép mình chấm dứt mọi suy đoán, mọi liên tưởng, giải thoát mình khỏi nỗi kinh hoàng bằng cách từ chối cung cấp nhiên liệu cho nó.

Cảm giác đó tan biến dần.

Xơ Anne rẽ về hướng Bắc của cánh ngang rồi biến mất.

Marion tiếp tục đi, dọc theo những hàng ghế băng lạnh lẽo. Tuy vậy cô vẫn liếc nhanh về phía các vòm cung tăm tối trước khi chuyển hướng.

Hành lang quanh chính điện trải dài phía sau những cái miệng bí hiểm vẫn vô hình như trước. Và những cái bóng vẫn chuyển động. Xơ Anne đợi cô trước một cái cầu thang dẫn sâu vào lòng nhà thờ. Mắt bà theo sát Marion để chắc rằng mọi việc đều ổn rồi bà già nhỏ bé bước xuống thang trước. Họ xuống tầng sâu hơn, nơi có một nhà thờ nhỏ, với chưa đầy mười cái ghế báng nhỏ xíu, một ít nến chiếu sáng và khoảng trần tròn rất thấp càng làm tăng cảm giác ấm cúng và thân thiết. Một bức họa vẽ theo kỹ thuật sáng-tối màu hổ phách rung rinh trên tường của hầm mộ Đức-Bà-Ba-Mươi-Ngọn-Nến.

Ở đó, trong ánh tranh tối tranh sáng từ phía chiếc ghế báng cuối cùng, có bảy dáng người bất động đang chờ đợi, đầu cúi xuống dưới một cái mặt nạ bằng vải. Bảy bức tượng mộ đạo bất di dịch tựa đá tảng. Cả bảy người đều mặc đồ tu.

Tất cả bọn họ đều mang những bộ mặt thô kệch, vô nhân tính, với những đường nét thiếu cân đối, vụng về, những cái miệng méo mó, những đôi mắt to quái dị như những ống máng chĩa vào bệ thờ của hầm mộ.

Rồi ma thuật của hòn đảo rung lên.

Và đá chuyển mình.

Một tấm vải len thô nhẹ nhàng gập lại.

Và đột nhiên một bàn tay hiện ra. Nó giơ lên làm dấu thánh và tấm mặt nạ bằng vải đổ sụp về phía sau trong khi vị thầy tu bỏ mũ choàng xuống.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: Mont, tức Mont-Saint-Michel.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.