Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
51

❊ ❊ ❊

Marion bật đèn phòng khách.

Ánh sáng làm nổi bật sự ấm cúng của các chất liệu trong phòng. Vải, nhung, gỗ lát tường. Lần đầu tiên cô thấy căn phòng giống toa tàu của Jeremy Matheson.

Joe là tên gọi tắt của Jeremy.

Ông chơi cờ vua, rèn luyện thú vui trí tuệ, đúng là tính cách của người thích thú với các câu đố bí hiểm. Ông không hành động một mình, tất nhiên rồi. Grégoire. Chàng thanh niên còn gần gũi với Joe hơn cô từng nghĩ.

‘Cậu ta cần cuộc sống, cần sự hiện diện của đàn ông, riêng điều này thì tôi nghĩ mình không lầm’, Joe đã nói như vậy trong bữa tối của họ.

Grégoire là người thừa hành của ông. Như con ghûl là kẻ thừa hành của Francis Keoraz. Chính cậu thiếu niên mới là người cô đuổi bắt chiều nay. Cậu ta hoảng sợ khi nghĩ sẽ bị bắt nên đã thoát thân bằng cách bỏ lại cuốn sách. Grégoire mê mẩn người đàn ông này, người có thể là người cha lý tưởng của cậu, người chắc chắn đã kể cậu nghe những câu chuyện điên rồ như trong những bộ phim quái dị cậu vẫn hằng say mê. Và rốt cuộc cậu đã tìm thấy ở Joe cách thoát khỏi sự nhàm chán trên Đỉnh.

Jeremy di cư đến Pháp trước khi có chiến tranh, để trốn khỏi đất nước mình. Vì lý do gì? Có phải anh bị truy lùng vì tội giết Francis Keoraz? Hay anh muốn những người đồng hương quên mình đi sau vụ việc chấn động hẳn đã mang lại cho anh danh tiếng đáng buồn và dĩ nhiên là anh sẽ vui lòng từ chối? Anh đã dạt tới đây, xa rời tất cả, núp dưới bóng nhà thờ. Gìn giữ cuốn nhật ký như bằng chứng cuối cùng về cuộc sống trước đây của mình.

Marion khoác áo khoác và cầm cuốn nhật ký của Matheson rồi ra ngoài trong khí lạnh ban đêm.

Cô đi thẳng về hướng nhà Joe.

Sau nhiều cú đập thẳng thừng, cuối cùng cánh cửa cũng mở.

Marion co người lại khi đoán ra phía sau cánh cửa không phải ông già. Cô chùng người xuống ngay khi nhận ra Grégoire. Cậu nhìn cô chằm chằm, vẻ cam chịu.

Hai người không nói một lời.

Marion cầm cuốn nhật ký trong tay, cậu thanh niên nhận ra điều đó và ngước mắt nhìn vào mặt Marion.

Cuối cùng cô hỏi:

“Ông ấy có đây chứ?”

Grégoire vẫn không biểu hiện gì. Rốt cuộc cậu lùi lại, nhường lối cho cô.

Khi cô đã vào phòng chính của ngôi nhà, Grégoire trả lời:

“Joe không có đây. Ông ấy ở trên kia, tại tu viện.”

Giọng cậu ung dung, Marion không thấy có gì là lo lắng hay sợ sệt cả.

“Cô đọc xong nó rồi,” cô vừa nhẹ nhàng nói vừa chìa cuốn nhật ký ra.

“Ông và cháu cũng nghĩ vậy. Hẹn là ngày hôm nay mà. ”

Marion dò xét phòng khách như thể đây là lần đầu tiên cô bước vào. Tìm một chi tiết, một dấu hiệu để hiểu thêm về con người ông già, về con người mà Jeremy Matheson đã trở thành sau tất cả những năm tháng đó.

“Ông ấy gần như không còn nói giọng nước ngoài,” cô bình luận.

“Ông sống ở Pháp từ lâu lắm rồi…”

“Và ông ấy trông không đúng tuổi.”

Grégoire nhướng mày rồi nhếch miệng cười.

“Cô ạ…,” Cậu bắt đầu. “Chuyện chiều nay, cháu muốn xin lỗi cô… Cháu không muốn chúng ta làm hại lẫn nhau. Chuyện đó không được dự tính trước, cháu chỉ muốn lấy lại cuốn sách, thế thôi. Cháu không muốn ta phải tranh giành nhau và…”

“Thôi bỏ qua đi, Grégoire. Theo thời gian, cháu sẽ hiểu được là chúng ta phải chịu trách nhiệm với mọi hành động của mình, dù hậu quả là thế nào. Đôi khi nên, không… đôi khi phải mới đúng, phải đặt câu hỏi trước đã.”

Cậu thanh niên, không ngờ lúc thú tội lại bị giáo huấn, nổi giận. Cậu khoanh tay trước ngực.

Marion kiềm chế để không nói thêm rằng rốt cuộc chính cậu mới là người chịu đau đớn nhiều hơn sau vụ va chạm giữa họ.

“Nếu cháu không phiền, cô sẽ ở lại và đợi đến khi ông ấy đi nghe hòa nhạc về,” cô nói tiếp.

“Thật ra là, ông đã nghĩ cô sẽ đến nói chuyện với ông, tối nay hoặc ngày mai. Ông không ở phòng hòa nhạc đâu, ông ở trên mái. Cháu sẽ chỉ cô cách lên gặp ông.”

Grégoire tả cho cô đường đi và tiễn cô ra tận cửa.

“Một việc cuối cùng,” Marion nói. “Tại sao Jeremy lại bỏ cuốn nhật ký trong đống sách ở thư viện Avranches?”

Grégoire nhăn mặt cau có.

“Jeremy ấy ạ?” Cậu nhắc lại. “Jeremy Matheson ư? Không, ông ta không bao giờ bỏ cuốn nhật ký của mình tại Avranches cả…”

“Chính ông ta là…”

“Matheson đã mất tích năm 1928.”

Marion lắc đầu.

“Không, Matheson là… Đợi chút. Joe là Jeremy, ông ấy không nói cho cháu biết ư?”

Grégoire nhìn cô chằm chằm như thể cô vừa thốt ra lời chửi rủa thậm tệ.

“Cô nói gì vậy? Cô không tìm hiểu sao? Jeremy Matheson đã mất tích năm 1928, người ta chưa bao giờ tìm thấy xác ông ta. Joe không phải là Jeremy!”

Cậu tự đấm vào đầu.

“Cô không biết phải không?”

“Biết gì cơ?”

“Biết thật ra ông là ai.”

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.