Sáng thứ Ba đó thầy Damien gặp một Marion vui vẻ và điệu đàng.
Cô trùm một cái áo khoác len màu trắng ra ngoài áo len và quần jean, đội mũ len và mang một chiếc túi đeo chéo. Mái tóc dày của cô được giấu dưới mũ, thầy Damien chú ý quan sát kỹ nét mặt cô vì ông chưa bao giờ làm thế. Ông nhận thấy màu xanh lá cây của đồng tử mắt cô như nhạt đi vì lạnh. Đôi gò má tròn khiến cô có nét của dân tộc Slave.
Ông thoáng tự hỏi về lý do của vết thương ở môi dưới cô, trước khi đánh bật thói tò mò ra khỏi tâm trí mình.
Họ đến Avranches trước chín rưỡi và đi thẳng lên tầng áp mái.
Họ im lặng lên danh mục sách đến tận giữa trưa, khi ông thầy đề nghị ra ngoài ăn. Marion đã hy vọng có thể tách nhóm để đọc cuốn nhật ký cô mang theo trong túi, tuy nhiên hoàn cảnh không cho phép. Ông quản lý thư viện nài nỉ mời họ cùng ăn để họ phác cho ông lịch sử chi tiết những bản viết tay của Mont-Saint-Michel.
Không biết có phải do tập trung thì mới đọc được tên sách trong cảnh tranh tối tranh sáng hay vì bụi bặm, mà cô bắt đầu cảm thấy đau đầu khi về nhà lúc cuối giờ chiều.
Cô tìm thấy Efferalgan[1] trong tủ phòng tắm rồi lên giường nằm chờ cơn đau lắng xuống.
Cảnh tranh tối tranh sáng ru cô dịu dàng đến khi mắt cô mờ đi.
Cô chìm vào cõi vô thức.
Cô chỉ còn nhìn thấy cánh tủ để mở.
Nhiều lớp đồ sặc sỡ xếp chồng chất.
Các màu sắc hòa vào nhau…
Sự tinh tường tự quay trở lại. Đột nhiên Marion nhìn rõ những chi tiết của chồng quần áo. Ống tay áo sơ mi không được xếp cẩn thận, thòi cả ra ngoài. Không phải cách gấp của cô.
Trong lĩnh vực này, cô tự biết mình thuộc loại gàn dở. Mọi thứ phải được sắp xếp hoàn hảo để không cần là lại vào buổi sáng. Cụ thể lần này, cô nhớ rõ đã càu nhàu khi thấy trong tủ treo đồ không có mắc áo, và đã đặc biệt cẩn thận xếp áo sơ mi cái này chồng lên cái khác, ống tay áo gập xuống dưới một cách khéo léo. Vậy mà giờ đây, chúng thòi ra ngoài. Không phải là tất cả, nhưng có vài cái.
Đủ để biết có người đã di chuyển quần áo của cô. Hoặc ít ra là nhấc chúng lên.
Marion nhảy ra khỏi giường. Quá nhanh. Đầu cô quay cuồng. Cô bám vào chân giường chờ cơn chóng mặt qua đi.
Rồi cô khám xét căn phòng. Ghế xô pha, giường, phòng tắm. Cô làm y hệt ở tầng dưới.
Cô cảm thấy khó thở, lục lọi từng xó xỉnh, sẵn sàng hét lên và đánh đập mọi thứ đáng ngờ dù nhỏ nhất.
Cô thường xuyên quay về phía cửa ra vào, theo dõi cái điện thoại, chắc chắn rằng nó vẫn ở đó.
Cô không biết rõ nơi này cho lắm, cô vẫn chưa có thời gian để quen với nó, nên khó mà biết được liệu có gì khác bị di chuyển không. Tuy nhiên, một linh tính dai dẳng khẳng định với cô rằng điều đó đã xảy ra.
Cô nên gọi cho UBGSLT ngay lập tức chăng?
Ngôi nhà vắng tanh, không có ai cả, không có mối nguy hiểm trực tiếp nào.
Có người đã vào nhà khi cô đi vắng.
Cô cố gắng thở đều hơn.
Không ai tìm thấy dấu vết cô ở đây, không ai cả. Cô đang ở nơi an toàn. UBGSLT chắc chắn điều này. Đó là nhiệm vụ của họ, công việc của những kẻ chuyên nghiệp, cô không phải lo gì hết.
Tim cô dần đập đều trở lại.
Khóa không bị phá. Một người trong dòng tu. Người có chìa khóa nhà.
Lần này thì quá lắm rồi. Cô vớ lấy điện thoại và bấm một trong những số xơ Anne đã viết.
Cô nghe thấy giọng du dương của xơ Gabriela.
“Xơ Gabriela, tôi Marion đây, xơ có thể làm ơn cho tôi nói chuyện với xơ Anne được không?”
Họ không bắt cô chờ lâu, xơ Anne gần như ngay lập tức cầm ống nghe.
“Tôi giúp gì được cô đây? Cô có thể cùng ăn tối…”
“Ai có chìa khóa nhà tôi?” Marion hỏi.
“Sao cơ? Có chuyện gì không ổn…”
“Ai có chìa khóa?”
“Ờ thì… Chúng tôi, ý tôi là: dòng tu. Tất cả các chìa của chúng tôi ở đây, tại khu nhà ở của tu viện, đều có chìa đúp, phần lớn các thầy tu và các xơ dùng hằng ngày để đi lại, và có chìa của mọi cánh cửa, kể cả cửa của các nhà phụ, như nhà cô ở hiện nay. Có chuyện gì vậy Marion, tôi cảm thấy cô hơi căng thẳng, có vấn đề gì chăng?”
Tâm trí Marion đang bận phân tích câu trả lời; cô không dự kiến được điều này.
“Marion?”
“Vâng… Không, không có vấn đề gì cả. Tôi… Tôi lên cơn cuồng ám, tôi xin lỗi…”
“Cô lên đây ăn tối cùng chúng tôi đi, chúng tôi…”
“Không, cảm ơn xơ, tôi ở lại đây thôi, tôi có việc phải làm. Cảm ơn, chúc ngủ ngon.”
Cô dập máy.
Toàn bộ dòng tu có thể vào nhà của họ.
Vậy thì sao? Có chuyện gì đã xảy ra với cô? Vấn đề không phải là tìm ra một nghi phạm, cũng không phải cô đang nằm trong một âm mưu.
Nhưng có ai đó đã vào lục đồ của cô.
‘Là xơ Anne hoặc một xơ khác,’ cô giả định, để chắc chắn rằng mình không có vật gì có thể gây nguy hiểm cho chính mình… ‘Không có vũ khí… Xơ ấy chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho mình, hoặc theo sát mình, và xơ ấy muốn chắc chắn rằng trong trường hợp trầm uất, mình không làm việc gì ngu ngốc… Mình cũng sẽ làm thế nếu ở vào địa vị của xơ ấy.’
Thế còn bức thư? Còn câu đố kia?
Một trò chơi.
Của ai? Với mục đích gì?
Để giúp mình giải trí, làm mình nghĩ đến một cái khác…
Marion thấy không thuyết phục.
Những chuyện này đều không rõ ràng, các lập luận lộn xộn trong đầu cô. Điều duy nhất chắc chắn đến giờ phút này là cô đã không thổ lộ quá nhiều. Dù đây là trò chơi của dòng tu để theo dõi cô và giúp cô giết thời gian hay là kết quả của một bộ não duy nhất đang hoạt động vì mục đích cá nhân, thì Marion cũng cần phải tiếp tục ẩn mình, quan sát để hành động khi thời cơ đến.
Điều này không ngăn cản cô kiếm cách xử trí.
Cô không thể gọi một thợ khóa đến mà mọi người lại không biết. Nhưng ít nhất cô có thể khẳng định sự riêng tư của mình.
Cô dọn vài đồ vật trang trí trên cái bàn một chân cạnh cửa vào và đẩy nó ra sát cửa. Rồi vừa đứng thẳng người lên, cô vừa thở dài. Đây là thứ đảm bảo cho cô rằng sẽ không ai đi qua chừng nào nó còn ở đó.
Thận trọng thái quá, cô thấy vậy.
Nếu cô thật sự đang gặp nguy hiểm thì một cái bàn một chân không thể bảo vệ cô, tốt hơn hết cô nên gọi cho UBGSLT ngay lập tức để báo động. Ngược lại, nếu cô thật sự tin rằng những việc này là kết quả của các biện pháp bảo vệ cô thì cô không có gì phải lo ngại, và cái ‘ổ khóa’ ứng tác này không hề có tác dụng gì.
Có chứ. Cho mình. Cho cái đầu mình. Để được yên tâm ngủ.
Và làm thế cũng chẳng hại ai.
Tối hôm đó, Marion hầu như không ăn gì, cô dành phần lớn thời gian rình cái cửa từ ghế xô pha, xem ti vi một cách lơ đãng.
Đầu óc cô thường xuyên nghĩ đến cuốn nhật ký của Jeremy Matheson. Anh ta có một cách rất riêng để nói về đời mình, để miêu tả địa điểm nơi anh ta sống, cái toa tàu xưa kia xa hoa, bề bộn. Anh ta tự giới thiệu mình là một người đàn ông đẹp trai, không chút khiêm nhường, và thổ lộ nỗi sầu muộn trong lòng hoàn toàn không chút xấu hổ khiến Marion ngạc nhiên. Việc lựa chọn từ ngữ chính là mấu chốt, điều đó lộ rõ ra khi đọc, Jeremy Matheson đã dành thời gian để soạn thảo cuốn nhật ký của mình. Và, như anh ta cũng đã tự thú nhận, ta nhanh chóng nhận ra không hề có thái độ tôn vinh bản thân trong cuốn nhật ký, mà chỉ là mong muốn để lại dấu vết về một thảm kịch đã xuất hiện ngay từ những trang đầu.
Nỗi hào hứng muốn đọc tiếp của Marion bị kìm lại bởi phát hiện lúc chập tối. Cô không còn cảm thấy tâm trạng thích hợp nữa.
Giờ thì nó quay trở lại.
Sự tò mò. Jeremy Matheson là ai đằng sau lời giới thiệu đó? Anh ta có thể thuộc típ người nào? Và tại sao lại có câu chuyện u ám về trẻ con này, nơi anh ta thú nhận đã khóc trước danh sách các nạn nhân?
Marion đi lấy cuốn sách bìa đen.
Cô mở chai rượu gin, rót cho mình một cốc rượu pha với nước cam rồi ngồi lún sâu vào ghế xô pha.
Ngôi làng chìm vào giấc ngủ dưới mắt cô, phía sau cửa kính lớn. Cô giở những trang đầu, nơi lúc trước cô đã dừng lại.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại thuốc giảm đau.