Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Azim chạy hết tốc lực qua các con hẻm, đôi giày đế da của anh vang dội trên mặt đường lát đá hoặc kêu bồm bộp trên nền đất nện.

Anh đổi điểm tựa và hạ trọng tâm ở mỗi khúc ngoặt quá gấp, sửa chữa sai lầm vào phút cuối bằng cách tì khuỷu hay bàn tay vào tường một ngôi nhà, rồi lại lao vào con phố tiếp theo. Bóng đêm không thuận lợi cho anh, trong khi chạy anh không thể nhìn ra nào hố, nào rác rưởi và đồ vật cồng kềnh chắn đường, và nhiều lần suýt ngã nhào.

Khi đến gần khu nhà nơi tín hiệu được phát ra, Azim giảm tốc độ, anh không được phép gây tiếng động. Các điểm mạnh trong kế hoạch của anh cũng kèm cả điểm yếu. Ở dưới này, ta không thể nhìn thấy tín hiệu nữa. Azim không có cách nào để nhanh chóng biết xem người canh gác còn trực ở đó không, vẫn đang vẫy đèn, hay đã dừng lại. Anh chỉ còn phải chạy qua một ngã tư nữa thôi.

Anh chàng người Ai Cập nhỏ bé men theo bức tường, cố gắng thở đều trở lại. Hướng anh phải đi đợi anh cách đó mười mét, há ngoác và độc địa. Azim lấy tay áo lau mồ hôi và đưa ngón tay vuốt ve khẩu súng lục. Sự tiếp xúc với nó không hề có tác dụng kỳ diệu nào, không hề giúp anh yên lòng. Anh đang theo dấu con ghûl.

Anh bước vào con hẻm tối tăm. Những vuông vải được treo rải rác trước cửa các ngôi nhà, để cản nắng. Nhưng vào giờ này, chúng làm cho con hẻm còn tối hơn cả một đêm không trăng.

Azim nhìn nhanh đỉnh tòa nhà nơi có thể người canh gác đang đứng. Làm sao anh ta có thể thấy con quái vật đi phía dưới qua cả mớ vải này? Tất nhiên, chúng không che toàn bộ lối đi, nhưng chúng làm giảm trường nhìn…

‘Có thể anh ta nhìn không rõ!’ Azim nghĩ. ‘Lại là một báo động giả…’

Anh nhớ ngay đến các chuyển động hoảng hốt của cây đèn. Không, người phát tín hiệu phải thật sự hoảng hốt, đến mức không nhận thấy mình đang rung cây đèn quá mạnh, làm giảm ánh sáng của cây đèn, khiến hành động của anh ta gần như vô ích. Anh ta đã nhìn thấy cái gì đó.

Azim bước đi, các giác quan căng lên, anh tiến từng bước một, sục sạo trong bóng tối, sự tập trung của anh hòa lẫn vào nỗi sợ hãi bắt đầu nảy sinh. Anh gần như không nhìn ra gì cả. Sự cẩn trọng ra lệnh cho anh dừng lại và quay lui không chậm trễ. Nhưng anh không làm vậy. Giá như anh đúng thì sao? Nếu kẻ giết bọn trẻ con đang nằm trong tầm tay anh? Azim không có quyền từ bỏ. Nếu một đứa bé nữa bị tàn sát, anh sẽ cảm thấy thế nào?

Đang từ từ tiến lên thì anh cảm thấy một hơi thở. Chậm và sâu.

Con vật hẳn đang núp trong một chỗ thụt vào, hơi xa một chút về bên phải. Azim cởi nút bao đeo súng và lôi khẩu súng lục ra. Anh biết là vô ích, nhưng sự tiếp xúc với nó cho anh sức mạnh cần thiết để tiến lại gần.

Đó không phải là con ghûl… Đó là một con người… Azim không còn chắc chắn nổi điều gì.

Thêm một mét nữa.

Tim anh đập thình thịch, giục anh bỏ chạy, dằn từng cú câm lặng rằng nó không muốn phải ngừng đập. Azim tiếp tục, tiến lên thêm một mét.

Khẩu súng lục của anh không còn chút sức nặng nào. Azim nhận thấy mình đang thả lỏng tay cầm súng, anh vừa lập tức nắm chắc tay trở lại vừa cố huy động toàn bộ sự tập trung, nỗi sợ hãi ngoạm lấy anh.

Anh gần đến nơi rồi. Hơi thở trở nên ráp hơn. Azim giơ tay cầm súng lên phía trước. Chỗ thụt vào đã nằm trong tầm nhìn của anh.

Anh nhẹ nhàng cúi người về phía trước. Bóng tối trong cái xó này càng dày hơn. Azim bắt đầu nhìn ra một thứ hình chữ nhật.

Một cánh cửa con.

Rồi anh hiểu ra. Một người đang ngủ và ngáy phía sau cánh cửa. Toàn bộ sự căng thẳng đang xâm chiếm viên thám tử nhỏ bé đột ngột dãn ra, chảy xuống gót chân anh cho đến khi tan đi, nhường chỗ cho nỗi sợ duy nhất, trả lại cho anh đôi chân nhẹ bẫng, sẵn sàng quỵ xuống dưới sức nặng cơ thể anh.

Anh phải tiếp tục.

Một con mèo chợt điên cuồng gào lên từ một lối đi phía xa hơn. Rồi có tiếng vọng của nhiều hộp gỗ đổ, và tiếng bước chân dồn dập.

Sự im lặng lại chiếm lấy El-Gamaliya ngay lập tức. Azim cất khẩu súng, đi hết quãng đường chia cách anh với lối đi đó. Anh dán người vào góc ngoặt, chỉ để ló ra một phần mặt.

Tất cả đều tĩnh lặng và trống trơn.

Đúng lúc đó con mèo hiện ra. Nó đứng bất động ở chỗ giao giữa các lối đi, tai vểnh về phía sau. Từ chỗ anh nấp, Azim cho rằng đó rất có thể là một con mèo hoang. Con mèo không hẳn sợ người, chỉ đơn giản là dè dặt khi có người.

Azim ra khỏi chỗ nấp để đến gần con vật đang đứng rình. Con mèo hoang kêu một tiếng khàn như thể chân nó bị mắc vào một cái bẫy đau đớn rồi biến mất trong đêm. Azim không động đậy nữa. Hoàn toàn trơ trọi, ở giữa con hẻm.

Một hình thù dài nổi dần lên trong một góc ngã tư. Thân trên của nó dâng lên giữa không trung, đầu nó ngẩng lên sau cùng. Nó được bọc trong một bộ quần áo thầy tu bằng vải, giấu đi hình dáng, khuôn mặt bị một cái mũ trùm che mất.

Hơi thở của Azim tắc lại.

Hình thù đó trèo lên một cái thùng hỏng rồi ngồi xổm xuống. Viên thám tử thấy hình như nó đang khẽ ngửa đầu về phía sau để… ngửi mùi.

Đột nhiên, nó nhảy về phía trước, không một tiếng động, với một tốc độ không ngờ. Nó đuổi theo con mèo.

Azim đờ người, anh không dám đuổi theo nó.

Anh đã nhìn thấy nó.

Con ghûl.

Nó có thật.

Con mèo lại gầm gừ, rồi phát ra tiếng khè khè dữ tợn. Trong một giây, tiếng kêu khàn chuyển thành tiếng kêu đau đớn.

Rồi lại không một tiếng động.

Azim phải hành động, nếu anh đứng đây, con ghûl có thể chạy mất, hoặc nhìn thấy anh nếu nó đi ra và lần theo vết anh. Anh hít một hơi, rón rén đi đến ngã tư, rồi lặng lẽ đi đến góc tường nơi anh nhìn thấy con vật biến mất. Lưng vừa chạm tường, anh đã nhận thấy một chuyển động qua khóe mắt trái.

Nó đi ra.

Azim ra sức dán chặt người vào vùng bóng tối. Con quái vật ở cách anh chưa đến ba mét. Bất động. Nó cầm con mèo trên tay. Con vật khốn khổ thõng thượt, mềm oặt, một dòng chất lỏng đen nhỏ xuống đất. Chẳng mấy chốc sẽ có đủ máu trên mặt đất để tạo ra tiếng động ẩm ướt của một dòng chảy không ngừng.

Con ghûl đưa con mèo lên ngang tầm miệng và Azim nghe tiếng nó hít ngửi. Những tiếng hít liên tục, ngắn và rít. Như thể nó tìm cách nhận biết mùi, viên thám tử nghĩ, nửa mê hoặc nửa khiếp sợ.

Vẫn không thể nhìn rõ khuôn mặt con quái vật dưới cái mũ trùm khổng lồ.

Không rời chiến lợi phẩm của mình, nó đi tiếp.

Và bước vào một ngõ cụt.

Azim nhắm mắt trong một thoáng khi nhận ra địa điểm đó. Đó chính là cái ngõ cụt mà ông già nghiện đã chỉ cho anh.

Azim chăm chú nhìn vào bóng tối để không bị mất dấu cái bóng cao lớn. Một mét chín mươi có thừa, ít nhất là vậy, anh nhận xét. Thật tốt khi thấy bản năng hình thái học của người cảnh sát nơi anh vẫn chưa mất đi.

Con ghûl dừng lại trước một cái cửa ở tận cùng con hẻm, mở cửa ra và biến mất vào trong.

Ba mươi giây sau, Azim đã đứng trước cánh cửa.

Từ một ngôi nhà bỏ hoang, tiếng cọ xát của một đồ vật nặng bị đẩy vào tường vọng ra.

Azim đợi thêm một phút. Không có thêm dấu hiệu nào của sự sống. Rồi đến lượt anh đẩy cánh cửa và bước vào miệng sói.

Bất chấp mọi cẩn trọng, anh bật cái bật lửa dùng xăng. Ngọn lửa sáng lên, rụt rè, vẽ một vầng hào quang màu cam trong tầng trệt ngổn ngang gạch vụn, một cái cầu thang bị sụp một phần dẫn lên tầng trên.

Trong góc phòng đối diện với cửa vào, một cái thùng lớn mục nát được dùng để đựng nước đọng. Mặt nước dao động như thể người ta vừa vứt vào đó một vật khá lớn.

Hoặc như thể người ta vừa dịch chuyển cái thùng!

Azim đến quỳ gối bên cạnh và tìm cái tay cầm. Con ghûl không thể trèo lên tầng, đường lên đó không thể đi được.

Anh điên rồi. Nếu cần phải làm điều gì thì đó chính là bỏ chạy xa khỏi nơi đây. Báo cho ông thầy cả để ông ta đến chấm dứt sự ghê tởm này. Nhưng Azim không thể bỏ đi. Anh muốn biết sự thật. Bám sát con quái vật cho đến khi không còn nghi ngờ gì nữa. Khám phá hang ổ của nó, biết sự thật.

Cái thùng đựng nước không có tay cầm. Azim dùng hai tay ôm lấy nó và ra sức kéo. Nó vừa trượt đi vừa kêu xào xạo.

Rồi một cái cầu thang dẫn xuống tầng hầm hiện ra. Azim nhìn thấy một vệt dính nhớt trên một bậc thang bằng đá. Máu của con mèo.

Viên thám tử giơ cái bật lửa ra phía trước, một quầng sáng màu hổ phách giữa bóng tối hiện lên. Anh đi xuống cầu thang, gần như run rẩy, bước vào một căn phòng chật hẹp bốc mùi mốc ẩm. Hai cái thùng gỗ bị hơi ẩm ăn mòn là những thứ đồ đạc duy nhất.

Azim giơ cái bật lửa lên cao hơn một chút, phía trên đầu mình.

Một con mắt khổng lồ chĩa vào anh. Đen như Giếng Joseph[1] vào ban đêm. Con mắt đen như đang khóc dưới ánh sáng chập chờn từ bật lửa của viên thám tử.

Đó là một cái lỗ được đục vào vách, ở độ cao một mét. Một lối đi đủ rộng để quỳ gối chui vào, vài cái rễ cây từ đó trồi ra. Đất nhơm nhớp, mở một lối đi khá bẩn thỉu dẫn vào căn hầm, với lớp da thịt màu nâu rỉ nước, những mạch máu trắng nhợt lòng thòng cùng mùi hôi thối khiến anh buồn nôn. Azim quay người một vòng để chắc chắn là không có lối ra nào khác.

Nếu muốn đuổi theo con ghûl, anh phải dấn thân vào cái đường hầm kinh khủng đó. Azim ngồi xổm xuống và đưa bàn tay cầm bật lửa vào lỗ cửa.

Con quái vật đào sào huyệt của nó như con rắn lẩn vào đất để thưởng thức con mồi. Viên thám tử ghé vai chui vào lòng ngôi nhà. Không khí lập tức đặc hơn, ánh sáng tù hãm hơn.

Azim bắt đầu bò bằng cả tứ chi, dùng khuỷu tay phải làm điểm tựa để không làm rơi nguồn sáng duy nhất. Chỉ ba lần chuyển động, người anh đã phủ đầy đất. Những cái rễ cây lòa xòa cào vào tóc anh, trong khi sỏi đá gồ ghề cào xước chân anh. Anh không thể nhìn xa quá năm mươi xăng ti mét về phía trước.

Thứ đang đợi anh ở phía trước chỉ là một hình tròn tăm tối. Chuyển động nối tiếp chuyển động, anh dần dấn sâu hơn vào chốn hư không đó, rời bỏ thế giới con người để đến với thế giới quái vật.

Anh thở khó nhọc; đường hầm hẹp làm anh tức thở. Ngọn lửa bắt đầu dao động. Lối đi phía trước há miệng rộng nhả ra thứ bóng tối đùng đùng bò về phía Azim.

Ngọn lửa rùng mình rồi tắt ngấm. Azim chỉ kịp nhận ra cái lỗ đen phía trước đang ngoác miệng như nụ cười hau háu.

Và đêm tối vĩnh cửu trong hang lè lưỡi về phía anh rồi phủ lên toàn thân anh.

❀ ❀ ❀

[1] Giếng nổi tiếng ở thủ đô Cairo.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.