Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

Tinh thần Marion cũng đồng điệu với màu của cốc cà phê cô đang khuấy. Tại sao tối qua cô lại mất cảnh giác? Một buổi tối vui vẻ cùng chị bạn, một chút sóng gợn trong tâm hồn, cảm giác hoàn toàn trơ trọi, quá trơ trọi, và thế là cô đã để lộ hết.

Béatrice đã biết tất cả.

Marion vừa mới quen biết chị, lòng tin của cô chỉ dựa vào một trong những bản năng chông chênh nhất. Sau khi thú nhận mọi chuyện, cô những tưởng sẽ cảm thấy ổn hơn, cô hy vọng việc chia sẻ bí mật sẽ làm cô nhẹ nhõm hơn. Nhưng hoàn toàn không phải. Thậm chí còn tồi tệ đi.

Không những cô không cảm thấy mạnh mẽ lên, không cảm thấy được trợ giúp mà chứng cuồng tưởng trong cô lại trỗi dậy. Nếu Béatrice kể lại hết cho các cư dân trên Đỉnh thì sao? Tệ hơn, nếu chị nhắn các tòa báo để bán cho người nào trả giá cao nhất danh tính của người cung cấp thông tin bí hiểm thì thế nào? Lại nữa, vì luôn là họa vô đơn chí, cô không thể dứt ra khỏi đầu điệp khúc của Johnny Hallyday: ‘Đen tối, tất cả đều đen tối, không còn hy vọng gì…’[1] mà cô nghe được trên đài trong khi tắm.

Cô không biết phải làm gì nữa. Lớp vỏ bọc của cô đã cháy rụi, như ta thường đọc thấy trong các tiểu thuyết tình báo. Cô có nên gọi UBGSLT và yêu cầu họ đến đón cô không? Cô sẽ nói gì với họ để giải thích mọi chuyện? Rằng một tối vì mệt mỏi, cô đã kể hết ư? Ngoài việc bị mất mặt, chuyện này còn cho thấy cô là người vô cùng cẩu thả. Họ không có quyền trả lời cô rằng họ từ bỏ cô, rằng không thể bảo vệ cô nếu chưa gì trong vòng mười ngày cô đã suy sụp tinh thần và kể hết cho người đầu tiên cô gặp chứ?

Marion ngán ngẩm. Từ tháng Mười, cuộc sống của cô chỉ còn là lo lắng, canh chừng, không ngơi nghỉ; những kẻ muốn cô im lặng đã lần theo vết cô, chúng đủ mạnh và có tổ chức cho việc này, thậm chí còn phái một tên đi xe máy đến bãi đậu xe nhà cô để khủng bố cô. Chúng không ngờ lúc ấy cô có liên lạc với UBGSLT, kể từ đó mọi việc nhất định đã khác đi. Kẻ thù hẳn là đang truy lùng cô, thăm dò từng khả năng để tìm ra cô. Nếu đúng vậy thì hẳn chúng sẽ ít khoan dung hơn, Marion suy luận, chúng sẽ không chịu rủi ro nữa, và sẽ chấp nhận được ăn cả ngã về không, để thanh toán cô.

UBGSLT có nhiệm vụ tìm cho cô một góc nhỏ hẻo lánh để mọi người quên cô đi, trong khi chờ đợi cảnh sát tư pháp gọi cô ra làm chứng. Nếu trong trường hợp đó… Tình hình của cô chỉ còn là một khoảng mênh mông mờ mịt, không có đường chân trời.

“Mình đã làm gì vậy…,” Cô đưa hai tay ôm đầu.

Liệu cô có được lựa chọn không? Đáng lẽ cô phải chờ đợi. Cho đến khi UBGSLT ra hiệu cho cô. Đáng lẽ nên thế thì hơn.

Và để giết thời gian, cô vẫn còn có cuốn nhật ký. Nghĩ cho kỹ thì câu chuyện đó cũng không kém phần điên rồ. Cô sống trong một cuộc điều tra từng diễn ra cách đây bảy mươi năm.

Với một chút may mắn và một buổi sáng trên mạng, cô có thể tìm thêm thông tin về cuộc điều tra đó. Thậm chí còn có thể tìm ra toàn bộ câu chuyện đó đã kết thúc thế nào.

Rồi khỏi khám phá nó qua cuốn nhật ký ư?

Không, cô muốn đọc hết, đọc đến cùng. Làm việc có tuần tự.

Đột nhiên, một cục lo lắng làm dạ dày cô thắt lại. Thế nếu cuốn nhật ký kết thúc ở ngõ cụt, không kể lại kết cục câu chuyện thì sao? Vậy thì cô sẽ xoay xở để có thể vào mạng, và cô sẽ tự tìm ra sự thật. Nếu từng có một bài báo trong Tin Vắn, thì chắc chắn sẽ có thêm chi tiết ở chỗ khác, trong báo chí Anh ngữ thời bấy giờ, trong kho lưu trữ trên mạng.

Thế nếu kẻ giết trẻ con vẫn còn sống thì sao? Marion tự hỏi mình sẽ làm gì nếu có ngày gặp hắn. Một lão già. Có thể cô sẽ tố cáo hắn với cảnh sát, chuyện này thì không có gì phải nghi ngờ nữa.

Sau một thời gian dài như vậy, liệu mọi chuyện có còn hiệu lực? Theo cô thì có, nhất là khi ta giết hại những người vô tội.

Đọc sẽ giúp cô khuây khỏa, mang cô xa nơi này, xa khỏi những lo lắng trong cô.

Marion lên nhà mặc thật ấm, và như hôm trước, cô chuẩn bị một cái sandwich rồi cho thêm một cái chăn vào túi. Cô ra khỏi nhà vào cuối buổi sáng và đi lên phía đỉnh tu viện. Cô gặp lại căn phòng Hiệp Sĩ cùng những bóng đen vừa lịch lãm vừa đáng e ngại của nó. Đó là khung cảnh tuyệt hảo cho chuyến du ngoạn của cô.

Marion đang đọc đến đoạn cuối, số trang sách còn lại giảm dần, nhịp điệu kể dồn dập hơn. Cô giở chán dưới khung cửa sổ cô chọn, rồi chuẩn bị rời xa thế kỷ 21. Khi giở trang bìa cuốn sách, cô cảm giác như đang mở một cánh cửa.

Ngôn từ là một câu thần chú mầu nhiệm. Cô chậm rãi niệm chú khi bắt đầu, rồi tăng tốc dần.

Mont-Saint-Michel biến mất.

Mặt trời lại chói chang. Những mùi hương lạ lan tỏa dưới mũi cô. Và những tiếng ồn ào của một thời đại đã qua dâng lên xung quanh Marion.

❀ ❀ ❀

[1] Lời bài hát Noir c’est noir của Johnny Hallyday.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.