Họ ở đó suốt buổi sáng.
Xơ Anne di chuyển giữa những hành lang nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc. Trong mắt Marion, mọi việc giống như thể xơ Anne đã lớn lên tại nơi này.
Hai người thực hiện chuyến tham quan giữa tiếng búa nện đóng gỗ dán vào những chỗ hở mong manh nhất. Nhiều lần họ bắt gặp một thầy tu hoặc một xơ đang bít một cái cửa sổ hẹp bằng những mảnh bìa các tông ẩm. Công cuộc chuẩn bị đang hồi náo nhiệt. Cơn bão đang di chuyển về phía họ hẳn phải là một con quái vật nên mới làm dấy lên nhiều lo ngại đến vậy.
Ngoài cảm giác chung rằng cầu thang ở khắp nơi, phòng ốc ở mọi ngóc ngách và hành lang thì phức tạp ngoằn ngoèo, Marion đã có thể phác họa được những nét chính.
Trước tiên, có thể chia cấu trúc tu viện thành ba tầng, dù hằng hà sa số phòng ốc và những hành lang trung gian có thể khiến cột mốc này bị xé lẻ. Tầng cao nhất là nhà thờ của tu viện rộng mênh mông. Tầng trung gian với hầm mộ Đức-Bà-Ba- Mươi-Ngọn-Nến cùng hàng loạt những nhà nguyện nhỏ. Rồi tầng thấp nhất, tầng của những ngục tối, Marion thích thú ghi nhận điều này, đặc biệt đây là tầng cho phép ta dễ dàng đi ra ngoài về phía Bắc, qua những khu vườn của tu viện. Bên cạnh đó là Kỳ Quan. Khối kiến trúc kỳ vĩ nằm trên sườn đảo phía Bắc, gắn liền với phần còn lại, và cũng có thể được chia làm ba phần: kho thực phẩm rộng lớn và nhà tế bần ở dưới, phòng Hiệp sĩ tuyệt vời với những cây cột đồ sộ tiếp giáp với Phòng Khách ở giữa, trên cùng là phòng ăn tập thể và sân tu viện từng khiến Marion sững sờ.
Bao quanh khu vườn treo và màu xanh êm dịu của nó là những hành lang có mái che đã được phù phép thành những cột con xếp theo hình nanh sấu, những vòm cuốn và hình móc trang trí được chạm trổ, tạo thành một lan can bất tận cho việc tham thiền và nhập định. Dốc mái phía Tây mở ra ba cửa sổ lắp kính như muốn nhấn mạnh rằng nơi đây hòa trộn ba yếu tố: đất làm nền tảng, biển cho sự sống, và không khí cho tinh thần.
Xơ Anne giải thích rằng khi sương mù lên cao và dày đặc, khu vườn trong sân tu viện phản chiếu lên đó, tạo thành ảo ảnh về một chốn bồng lai có thể chạm đến nhờ hơi thở của các thiên thần mà tới được với mắt người trần.
Marion nhận thấy phần lớn các phòng họ đi qua đều được đóng lại bằng những cánh cửa nặng nề và xơ Anne giữ một chùm chìa khóa vạn năng khá nực cười với chừng hai chục chìa to sụ kêu xủng xoảng nặng nề. Mỗi khi xơ lôi chùm chìa khóa oai vệ đó ra khỏi túi áo choàng, Marion lại có cảm giác nó quá nặng đối với đôi cổ tay bề ngoài có vẻ thanh mảnh. Nhưng dường như xơ Anne được tạo nên từ một loại da thô, co dãn và vô cùng dẻo dai. Và đôi đồng tử màu xanh da trời trong vắt của bà xuyên thấu mọi vật bà nhìn.
Toàn bộ Đỉnh chia ra làm hai phần. Một phần là làng, lơ lửng trên sườn đảo phía Đông Nam tính từ con đê phía Nam, và tu viện, nằm trên đỉnh đảo, với Kỳ Quan ở phía Bắc. Sau khi ngược lên Phố Lớn và hàng loạt những bậc thang, được gọi là Bậc Lớn bên ngoài, rốt cuộc ta cũng đến được Lỗ Châu Mai, ranh giới giữa ngôi làng và tu viện, cổng phía Nam của tu viện khổng lồ được một tòa nhà rất cao bảo vệ: đó là khu nhà ở của tu viện; còn Bậc Lớn bên trong chạy dọc từ móng nhà thờ tu viện đến tận sân trước: chính là sân hiên phía Tây.
* * *
Bữa trưa được phục vụ trong phòng sinh hoạt chung thuộc khu nhà ở của tu viện. Marion ngạc nhiên trước sự đơn giản của căn phòng này, ở đây không có món đồ nào mang dấu ấn lịch sử, chỉ có tường bằng đá lộ và những cái bàn dài bằng phoóc mi ca. Cô nén cái cười nhếch mép khi cầm con dao inox lên, chẳng khác gì ở căng tin trường học; hình ảnh thần bí mà cô còn lưu lại sau chuyến tham quan buổi sáng giờ đã lùi quá xa.
Trừ xơ Agathe, thầy Gilles và thầy Gaël, những thành viên của dòng tu vừa được giới thiệu với cô sáng nay đều có mặt tại bàn ăn.
“Đến lượt tôi phục vụ,” thầy Christophe tuyên bố.
Ông nói với sự chậm rãi đáng kinh ngạc, không ai có thể giành giật với ông biệt danh ‘thầy tu thiếu máu’, Marion thầm nghĩ.
Bánh nhân pho mát được đựng trong một cái nồi lớn.
“Như cô sẽ thấy, có những ngày chúng ta có nhiều thời gian cho việc nấu ăn và có những ngày chúng ta… rộng lòng hơn.”
Marion, đầu cúi xuống đĩa thức ăn, nhận ra giọng nói nhẹ nhàng, du dương của xơ Gabriela không chút khó khăn. Nữ tu trẻ nhìn cô ít nhiều lo lắng, với ý nghĩ rằng người phụ nữ mới đến sẽ chán nản vì bữa ăn trưa của họ.
“Điều này hoàn toàn phù hợp với tôi,” Marion trấn an cô,. “bản thân tôi cũng không phải là người nội trợ giỏi, mà tôi còn thường xuyên không có thời gian nữa.”
Thầy lạc đường nắm lấy cơ hội:
“Thế cô làm nghề gì, nếu như tôi không vô ý quá?”
Marion chưa kịp mở miệng, xơ Anne đã xẵng giọng để kiềm chế thói tò mò vui tính của đạo hữu:
“Thầy Damien! Câu hỏi của thầy thật không đúng chỗ…”
“Không sao, xơ cứ để mặc thầy ấy,” Marion ngắt lời bà. “Không việc gì cả đâu. (Cô quay về phía người đàn ông tứ tuần vừa mất hết vẻ vui tươi.) Tôi làm… hoặc đã từng làm (cô thở dài), thư ký tại Viện Pháp y Paris.”
Cô thích thú ngắm nhìn những khuôn mặt trong lúc ý tưởng về những gì có thể là công việc hằng ngày của cô đang hình thành trong đầu mỗi người họ.
“Viện Pháp…,” xơ Gabriela bắt đầu.
“Đúng vậy, đó chính là nơi lưu trữ các xác chết trước khi chúng được khám nghiệm.”
Xơ Luce nhướng mày trên khuôn mặt đại bàng. Bà già nhìn chăm chăm vào đĩa thức ăn mà bà đang ăn chậm rãi.
“Mọi người cứ yên tâm, thư ký không phải làm việc trong phòng phẫu tích, và cho dù có lúc tôi phải làm việc ở đó, thì công việc của tôi dĩ nhiên là cũng ít… gay cấn hơn nhiều, nếu tôi có thể nói vậy.”
“Nhưng cô tiếp xúc tương đối trực tiếp với cái chết,” xơ Gabriela nhấn mạnh.
“Trong chừng mực nào đó thì đúng là như vậy.”
“Điều đó không nặng nề quá chứ?”
“Điều đó… hồi đầu, tôi phải thú nhận là rất khó khăn. Rồi theo thời gian ta quen dần. Tôi tin rằng sự tích tụ qua tháng năm khiến ta bớt khủng hoảng hơn.”
“Khái niệm về một con người cá biệt ngập chìm giữa cái chết của giống loài nòi, ít riêng tư hơn, xa cách hơn, phải không?” xơ Gabriela gợi ý.
“Phải rồi, điều đó làm tôi nghĩ đến câu này…,” thầy Damien chen vào, đặt cái dĩa xuống rồi giơ ngón trỏ dưới mắt. “‘Nếu giết một người, ta là kẻ giết người, nhưng nếu giết nhiều người, ta là kẻ chinh phục.’”
Marion chớp mắt. Cô biết một đoạn tiếp theo của câu châm ngôn này. Và nếu giết tất cả mọi người, ta là Thượng đế. Địa điểm và những người xung quanh có lẽ không được lý tưởng để nói nốt đoạn này cho lắm.
“Trong chừng mực nào đó,” cuối cùng cô thừa nhận.
“Dù sao thì cũng hơi điên rồ,” ông thầy thêm thắt. “Ta lại có xu hướng cảm động trước cái chết của một người nhiều hơn trước nạn diệt chủng! Nếu các bạn để ý, chúng ta sẽ thấy trang nhất các báo thường nhắc đến một vụ giết người ở gần nhà ta nhưng lại im lặng về những gì xảy ra ở châu Phi, chẳng hạn thế…”
Xơ Luce vội vàng đặt cốc xuống bàn, suýt thì làm nó vỡ.
“Tôi không tin rằng định ra thang bậc tình cảm cho cái chết là một thái độ thành kính, thầy Damien ạ,” bà ngắt lời với giọng sắc như dao quắm.
“Không, tất nhiên rồi, tôi chỉ đơn giản nói là cái chết không cần nhiều mức độ cảm nhận khác nhau, nó luôn là một bi kịch, không cần phân biệt, nó…”
“Như vậy đủ rồi.”
Miệng thầy Damien há ra một lát, ông thất vọng vì không thể cải chính được sự hiểu nhầm này. Mắt ông ta liếc về phía Marion.
Chẳng mấy chốc chỉ còn tiếng dao dĩa chạm nhau khuấy động bầu không khí. Marion ăn hết đĩa thức ăn và hỏi xơ Luce:
“Một ngày ở đây thường như thế nào?”
“Cũng tùy từng ngày. Hiện giờ thì phải chuẩn bị sao cho Đỉnh chịu đựng nổi cơn bão sắp đến. Hơn nữa, xin cô thứ lỗi cho, còn nhiều việc phải làm lắm.”
Xơ Luce thu gọn dao dĩa và đĩa thức ăn của mình, đứng dậy đặt chúng vào một cái khay và rời khỏi phòng.
Marion bồn chồn gõ ngón trỏ vào cốc.
“Mọi việc khởi đầu tốt đây… cô thì thầm.”
Xơ Anne nhìn sang cô bằng ánh mắt xuyên thấu nỗi khó chịu của cô.
“Marion này…,” xơ bắt chuyện,. “cô cho phép tôi gọi cô là Marion chứ? Chiều nay, tôi sẽ dẫn cô đi thăm làng và rồi…”
“Tôi nghĩ có những việc khẩn cấp hơn,” cô ngắt lời bà. “Nếu cơn bão này dữ dội đến vậy và có nhiều việc phải làm để chống chọi nó, thì có thể chúng ta giúp được một tay chăng?”
Marion hăm hở thêm vào một chút ranh ma:
“Tôi tin rằng xơ Luce sẽ đánh giá cao việc này. Và tôi phải thú nhận là hoạt động một chút cũng tốt cho tôi.”
Xơ Anne há miệng mất một lúc rồi gật đầu. Phía xa, xơ Agathe vừa vội lấy tay bụm miệng vừa phì cười.
Marion quan sát bầu trời qua cửa sổ. Trời xám xịt, một màu xám đồng nhất, không gợn.
Nếu cơn bão đang đến, thì hẳn nó đến rất từ từ, rón rén, như một con thú săn mồi chuẩn bị trước khi nhảy tới vồ con mồi.
* * *
Suốt ba giờ đồng hồ, họ xúc đất trong khu vườn phía Bắc để đào cây hoặc những bụi cây nhỏ rồi bỏ chúng vào những cái bình bằng đất nung trước khi chuyển vào kho hầm lớn của Kỳ Quan, trong vài ngày. Marion buộc tóc bằng một sợi dây chun cũ rích và không tiếc sức làm được càng nhiều việc càng tốt. Khi ánh sáng yếu dần thì cũng là lúc ngón tay cô không còn cảm giác gì nữa.
Đôi lúc cô ngẩng đầu lên, nhìn dọc theo thành lũy tu viện, kiếm tìm một chút dấu hiệu của sự sống, nhưng không thấy gì khác ngoài một hình bóng thoảng qua. Mont-Saint-Michel có dáng vẻ của một derelict[1]. Không còn bóng người nào trên đảo. Một derelict ngạo nghễ nhưng đẹp thần thánh.
Dấu hiệu duy nhất của cơn bão đang đến gần là gió đang thổi mạnh hơn. Thứ gió bướng bỉnh, sau cùng cũng làm cóng da cắt thịt.
Marion bước vào, đặt cái bình cuối cùng vào hàng rồi ngồi phịch xuống một cái ghế băng, đối diện với lối vào căn hầm.
Phía bên ngoài ánh sáng như phủ tro, làm mờ xỉn những màu sắc cuối cùng của khu vườn. Xơ Anne đi về phía cô, tay cầm dụng cụ, và ngồi xuống cạnh cô.
“Ít ra cũng có chừng này thứ được an toàn,” cuối cùng bà nói.
“Đúng như bà nói vậy.”
Xơ Anne hất đầu chỉ ra bên ngoài.
“Tôi cứ ngại kể cho cô khi ta ở bên ngoài nhưng giờ thì… Cô có biết rằng chúng ta vừa đào bới đất của ‘vườn trên biển’ và trước khi nó được đặt tên như vậy, người ta gọi nó là ‘nghĩa địa những thầy tu’ không?”
“Nghe vui đấy…”
“Các giáo sĩ bướng bỉnh được chôn cất ở đây trong giai đoạn Cách mạng. Họ vẫn còn ở đây,” vị tu sĩ vừa nói thêm vừa bụm miệng cười ý tứ. “Và người quản lý Đỉnh muốn tổ chức các buổi tiệc chiêu đãi và tiệc cưới ở đây, cô tưởng tượng được không?”
“Thế là có gu nhất đấy.”
“Đúng thế không nào?”
Marion suýt thì đưa ra nhận xét về sức sống của cây cỏ mọc trên đó, kèm theo một lời đùa giỡn đen tối về gốc rễ của chúng, nhưng cô chọn cách im lặng; rõ ràng có một thứ gu tồi tệ đang quanh quẩn đâu đây trong không khí.
Cô ngắm nghía những dãy bình cây xếp dọc suốt nhiều mét.
“Xơ Luce sẽ hài lòng đây…,” cô buột miệng. “Chúng ta đã bớt cho bà ấy một việc.”
Những nếp nhăn mới hiện ra bên khóe môi xơ Anne, đang vui vẻ.
“Cô đừng giận bà ấy vì thái độ hơi xa cách,” bà nói,. “bà ấy không có ý làm cô tổn thương đâu. Ở đây chúng tôi là một dòng tu nhỏ, chúng tôi có những thói quen riêng, và việc cô đến khiến sự nhìn nhận của mỗi người phải thay đổi đôi chút, như một kẻ độc thân già cả giờ bỗng phải làm quen với cuộc sống lứa đôi. Điều này rất có ích cho tất cả mọi người. Xơ Luce tỏ ra hơi… quàu quạu lúc mới đầu vậy thôi chứ trong sâu thẳm bà ấy là một người phụ nữ lỗi lạc, rồi cô sẽ thấy.”
“Nếu chuyện này đòi hỏi mọi người phải cố gắng thì tại sao lại nhận tiếp đón tôi?”
Nụ cười mỉm của xơ Anne hẹp lại nhưng vẫn không mất đi.
“Điều này hơi đặc biệt… Chúng tôi là người thuê nhà tại đây, Đỉnh thuộc về Chính phủ, do một người quản lý điều hành, chúng tôi trả tiền trọ, đổi lại vài sự giúp đỡ. Như hôm nay ta chạy khắp nơi để chuẩn bị đón bão…”
“Hoặc như chấp nhận che giấu những người do Chính phủ giao phó. Họ buộc dòng tu…”
Xơ Anne nhẹ nhàng lắc đầu.
“Họ không ép buộc chúng tôi phải tiếp ai cả. Vấn đề được đặt ra cách đây bốn năm, rồi sau khi bàn bạc, chúng tôi chấp nhận giúp đỡ những việc như thế này. Đỉnh là nơi ở ẩn, không phải là lăng tẩm của chúng tôi.”
Marion cụp mắt nhìn xuống đôi bàn tay. Chúng bám đầy đất và trầy xước.
“Đi thôi, tôi dẫn cô về nhà cô, ở đó cô có thể sưởi ấm và tắm rửa. Tối tôi sẽ qua để cùng đi ăn…”
“Tối nay tôi muốn được ở một mình hơn, nếu bà không thấy có gì bất tiện. Để… làm quen. Tôi chỉ vừa mới đến.”
Xơ Anne gật đầu.
“Tất nhiên rồi, tôi hiểu chứ. Chúng tôi đã bỏ đầy đồ vào tủ lạnh, cô sẽ tìm được cái gì đó để ăn thôi. Và nếu cần, số điện thoại của chúng tôi ở ngay trên cái bàn ngoài cửa.”
Họ vòng qua phía Bắc và phía Đông, Marion không nhớ đường lắm, rồi họ đi xuống Phố Lớn cho đến tận nhà thờ nhỏ của giáo khu với một cái cầu thang phía sau dùng để đi dọc theo nghĩa địa. Đối diện với những bia mộ là một hàng những ngôi nhà nhỏ hai tầng. Xơ Anne âu yếm vòng tay qua lưng Marion thay cho lời tạm biệt rồi đi ngược lại con đường, để người được bà che chở đi vào ‘cái hang’ mới của mình.
Marion đẩy cửa rồi đứng dựa vào đó. Cô thở một hơi dài trước khi mở mắt. Phòng ngoài hẹp, có một cầu thang dốc dẫn lên phòng ngủ. Nhà cô là đây.
Phải làm quen với điều này thôi, ít nhất là trong vòng vài tuần. Cô còn chưa có thời gian đi thăm thú một cách thực sự, để thích nghi với chỗ này, chương trình tối nay của cô sẽ là thế.
Cô đặt chìa khóa lên cái bàn một chân bên cửa vào, đi dọc tường bếp và bước vào không gian sinh hoạt, phòng khách, phòng khách của cô.
Một cửa sổ dài và cao chạy gần hết chiều rộng căn phòng, đến tận cuối phòng, rồi bị cắt dọc bởi những cây cột mảnh mang lại cho nó vẻ gì đó Trung cổ. Một chiếc xô pha góc trải dài phía dưới, đối diện với tủ gỗ đựng ti vi và dàn hi-fi. Người ta đã bài trí với sự kết hợp không phải lúc nào cũng thành công giữa một ngôi nhà cổ và những tiện nghi hiện đại. Nhưng khung cảnh thì rất dễ chịu. Những mái nhà nhọn hoắt bằng đá đen và những ống khói bằng gạch đỏ nối tiếp nhau nghiêng dần về phía mực nước biển, hướng về phía Nam và lối vào Đỉnh, về phía con đê kéo dài ở đằng xa, xẻ đôi một miền mênh mông màu xám và đến chung cuộc thì nối vào với đất liền.
Những căn phòng áp mái và những cái cửa sổ nhà kho hẹp và dài thảy đều tối om. Chỉ duy nhất một dải khói trắng bay lên từ một ống khói thấp phía dưới làng, nhưng lại nhanh chóng bị gió thổi tan.
Marion để áo khoác lên xô pha rồi ngồi xuống bên cạnh, tay đan sau đầu. Chợt nhận ra mình lấm đất, cô đứng phắt dậy, tặc lưỡi vẻ tức tối.
Hẳn là đã mười tám giờ. Cô không đói, chỉ muốn được sưởi ấm. Trên gác có một cái bồn tắm, có cái để thư dãn thì sao lại không dành thời gian tự chăm sóc mình nhỉ. Từ bao lâu rồi cô không làm vậy? Dành hai tiếng đồng hồ, vào một buổi tối, cho bản thân, cho cơ thể, tẩy đi những khiếm khuyết bằng kem, tẩy da chết bằng gel, rứt những gì thừa ra bằng xi, quết, cọ, dò xét, cải thiện vẻ bên ngoài để cảm thấy dễ chịu. Tự tạo cho mình một làn da mới.
Phải rồi, đó chính là điều cô cần, để tìm lại chính mình. Marion đứng bật dậy rồi leo lên những bậc thang kẽo kẹt dưới tấm thảm phủ cầu thang. Cầu thang dẫn thẳng vào phòng ngủ, không có cửa; một cái giường lớn, một ghế xô pha và một cái bàn thấp, một cái tủ, vài giá gỗ và một bàn trang điểm là tất cả những gì có trong phòng. Ba cửa sổ nghiêng đang để mở, hai cửa sổ nhìn về hướng Nam, cùng hướng với cửa kính lớn dưới tầng trệt và cửa sổ còn lại nhìn về hướng Bắc, ra khu nghĩa địa nhỏ.
Hai chiếc va li nằm dài trên sàn nhà, dưới những giá xếp đồ, chờ đợi được lấy hết đồ ra. Marion quỳ xuống lấy ra một cái quần lót sạch và áo choàng tắm rồi bước về phía phòng tắm.
Cô ngoái cổ lại và đứng thẳng người lên, đưa mắt lướt thật nhanh qua căn phòng. Từ phải sang trái, liên kết các thông tin trong trạng thái mơ hồ.
Xô pha… bàn thấp… đèn… chồng tạp chí (do xơ Anne để vào)… thảm trải sàn màu be… bàn đầu giường, đèn ngủ… giường… tờ giấy… một cái bàn đầu giường khác… một cái tủ khác… thảm trải sàn… và: cửa vào phòng tắm.
Marion bước hai bước rồi dừng lại.
Tờ giấy?
Lần này cô tập trung chú ý vào tấm ga giường.
Đó không phải một tờ giấy mà là một cái phong bì bằng loại giấy trắng mịn với duy nhất một từ: ‘Cô…’
Tim cô bắt đầu đập thình thịch trong ngực, cô há miệng để thở. Nội dung bên trong là gì được nhỉ?
Cô nhắm mắt lại và tự trấn an mình ngay tức khắc. Những kẻ muốn hại cô ở Paris không thuộc dạng sẽ để lại một cái phong bì, chúng thẳng tay hơn. Marion đưa đầu ngón tay lên cái môi sứt. Nếu chúng tìm ra cô, thì có lẽ cô không còn đứng ở đây nữa.
Chính Xơ Anne hoặc một trong những đạo hữu của bà đã để lại cái phòng bì này cho cô. Không thể nào khác.
Marion bồn chồn vén một lọn tóc ra sau tai. Cô không ưa được quan tâm cho lắm. Cái phong bì không có ở đó lúc cô thức dậy, cô đã dọn giường trước khi ra khỏi nhà và cô có thể thề điều này. Những tuần tới, nếu cô ở đây, thì phải làm rõ một việc: họ tiếp đón cô, được thôi, nhưng cô phải đòi hỏi một sự riêng tư tối thiểu, bắt đầu từ nơi cô ở, cô không muốn ai đó có thể vào được đây sau lưng cô.
Cô cầm phong bì và mở ra. Cô thấy bên trong có một tấm bìa, trên mặt có ghi một nét chữ rất đẹp bằng mực đen:
‘Cô có ham chơi không?
45 35 51 43 22 11 12 43 24 15 32/41 24 15 43 43 15 25 11 51 34 15
Để giúp cô, tôi chỉ nói một điều: chúng gồm 25, dù ta có thể thêm một thứ khác là gấp đôi của cái đứng trước nó, xếp hàng trong một hình vuông, 12345 và 12345 theo hoành độ và tung độ.
Chúc cô vui.’
Marion chớp mắt trước khi đọc lại bức thư lần nữa.
“Trò xuẩn ngốc này là cái quái gì vậy? cô thì thầm.”
Phản xạ đầu tiên của cô là ngẩng đầu lên và quan sát qua rèm cửa xem có ai đang theo dõi mình từ nghĩa trang trước mặt không. Nghĩa trang đó được xây trên một khoảng đất nhô lên khiến nó ở cùng độ cao với tầng nhà này. Ngôi nhà chỉ cách nó một con ngõ kẹp giữa những ngôi nhà và bức tường của nghĩa địa.
Không có ai.
Trời rất tối.
Marion bật cái đèn bên cạnh xô pha trong phòng ngủ rồi ngồi lên mấy cái gối tựa lưng.
Điều này có nghĩa là gì? Những con số đó…
“Thôi, được rồi… các người muốn chơi ư… Đây là cái gì vậy? Một kiểu nghi thức dành cho người mới đến chăng? Lễ thu nạp người mới hả?” Marion nói to.
Tim cô bắt đầu đập đều trở lại.
Cô để tấm bìa lên chiếc bàn thấp.
Thế bây giờ thế nào?
Đôi mắt cô nhìn kỹ dãy số.
Đây là một trò đố chết tiệt. Một câu được mã hóa…
Và cô thì vẫn luôn yêu thích cái kiểu bí mật này, từ hồi còn nhỏ xíu. Ngay cả những trò chơi ô chữ cũng khiến cô mê mẩn, trong chừng mực nào đó thì đối với cô chúng là những câu đố nho nhỏ.
Vậy nên những con số này…
Ừ thì, cô đành phải tự thú nhận: chúng khiến cô tò mò.
Thế thì sao?
Vẫn còn kích động, cô không thể ngăn mình đưa mắt dò xét từng chi tiết của căn phòng.
“Thế thì, mẹ kiếp! Nếu nó đã làm mình hứng thú…,” cô buông một câu rồi đứng lên lấy trong túi xách ra một tập giấy ghi và một cái bút chì.
Dù đây là ý tưởng của xơ Anne hay của một trong những thầy tu thì thật ra cũng không có gì quan trọng.
“Xem nào…”
Chúng không giống những tọa độ mà giống một thông điệp mã hóa hơn. Những con số đều được ghép theo cặp. Một cặp có thể là một chữ cái hơn là một từ, như thế có vẻ hợp lý nhất.
Marion khép mí mắt lại để nhớ đến một từ cô học hồi thiếu niên… Nó từng ám ảnh tâm trí cô hàng năm trời… Một từ có âm ‘O’… Trời ạ, xưa như trái đất này…
“ESARINTULO!,” cô kêu lên.
Thứ tự những chữ cái được dùng nhiều nhất trong tiếng Pháp. Trước tiên là chữ ‘E’, sau đó là chữ ‘S’, chữ ‘A’, rồi cứ thế tiếp tục. Cô có thể thử thay những con số hay được dùng nhất bằng chữ cái hay được dùng nhất.
“Vậy thì ta có…”
Marion đếm. Số 43 và 15 xuất hiện nhiều nhất, mỗi số bốn lần. Rất có thể là ‘E’ và ‘S’. Số 15 xuất hiện ở giữa và cuối thông điệp, trong khi đó hai con số 43 đứng liền nhau ở giữa.
Hai chữ ‘E’ đứng giữa trong một từ? Ít có khả năng lắm. Ngược lại hai chữ ‘S’ thì hoàn toàn có thể. Marion chọn chữ ‘S’ cho số 43 và chữ ‘E’ cho số 15.
Tiếp đó số 11 và số 24 xuất hiện hai lần. Một chữ ‘A’ và một chữ ‘R’?
Marion chép lên tập giấy ghi những suy luận đầu tiên, thay thế những chữ chưa biết bằng một dấu nhân: xxxSxAxSRExxRESSExAxxE.
Chẳng có gì rõ ràng cả. Mười một chữ cái cho một trong hai từ, cô nhận thấy thế. Như vậy rất ngắn. Có thể là quá ngắn để ESARINTULO có thể áp dụng được một cách đúng đắn.
Thoạt đầu câu được coi như lời chỉ dẫn có vẻ quá khó hiểu với cô và cô đã để nó sang một bên trong lúc suy luận; giờ thì đã đến lúc đưa nó vào phương trình.
‘Chúng gồm 25 dù ta có thể thêm một thứ khác là gấp đôi của cái đứng trước nó, xếp hàng trong một hình vuông, 12345 và 12345 theo hoành độ và tung độ.’
25 cái gì?
Marion đưa lưỡi liếm môi.
Cô vẽ một hình vuông lên tập giấy ghi. Từ góc trên bên trái, cô viết 1,2,3,4 và 5 cách một khoảng đều nhau theo đường ngang, như một hoành độ. Cô lặp lại y hệt đối với đường dọc, như một tung độ.

“Thế giờ thì sao?”
Có 25 ô phải điền, nhưng điền cái gì?
‘Chúng gồm 25, dù ta có thể thêm một thứ khác là gấp đôi của cái đứng trước nó.’
Cô buông thõng bàn tay, nó đập vào tờ giấy.
“Ngu quá!”
Cô tìm cách thay thế các con số bằng các chữ cái.
“Bảng chữ cái!”
Chữ đúp của chữ đứng trước nó là W… V đúp. Và từ chỗ có 26 chữ cái tất nhiên ta chỉ còn lại 25.
Cô điền vào hình vuông theo thứ tự tăng dần, cách hợp lý hơn cả.

Tiếp đó cô xem xét dãy số.
45 35 51 43 22 11 12 43 24 15 32/41 24 15 43 43 15 25 11 51 34 15
Chỉ còn việc tìm giao điểm của các cột. Một hoành độ và một tung độ cho ta một chữ cái.
Cứ theo phương pháp này, số đầu tiên, 45, vậy là 4 và 5, có thể cho ta một là ‘T’ hai là ‘Y’. Rất ít từ bắt đầu bằng chữ ‘Y’, số đầu tiên của mỗi cặp số hẳn phải chỉ tung độ, số tiếp theo chỉ hoành độ. Cô bắt đầu thay thế các cặp số bằng những chữ cái tương ứng.
Móng tay cô đen sì và đất bám làm nổi rõ từng nếp da trên các ngón tay. Thỉnh thoảng những vụn đất sẫm màu lại rơi xuống làm bẩn tờ giấy.
TOURGABRIELPIERREJAUNE
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: nơi bỏ hoang.