Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Một con chim hót líu lo bên bậu cửa sổ.

Marion mở mắt. Cô lập tức nhận ra sức nóng giữa hai xương chậu, phần giữa hai đùi. Bóng ma của một người đàn ông đã rời làn da cô, uốn lượn dưới lớp ga trải giường rồi biến mất cùng những lớp cuộn cuối cùng của màn đêm.

Marion chớp mắt nhiều lần. Vú cô căng cứng, cô cảm thấy ngây ngất như thể vừa làm tình xong. Cơ thể cô đang đòi hỏi. Mông cô cứng lại và nhẹ nhàng đung đưa, để tìm kiếm lạc thú đã biến mất. Cô đã mơ. Đến anh ta.

Jeremy đã đến thăm cô. Để làm tình với cô.

Ký ức trong những trang vừa đọc quay trở lại trí óc cô. Suy luận của viên thám tử về nhân cách của Francis Keoraz. Sự đồi bại nảy mầm từ một cuộc sống dư thừa, từ những thành công không ngừng.

Các cơ của Marion dãn ra, cơn hưng phấn tụt xuống. Cô kéo chăn, dâng cơ thể trần trụi cho buổi sáng mát rượi.

Cô cần tắm một chầu cho đã. Để làm ấm cơ thể, để tỉnh ngủ, và xóa đi những lang thang trong đêm cùng vị mặn của chúng trên da.

Trước cốc cà phê và lát bánh mì nướng phết mật ong, Marion vẫn còn đi theo viên điều tra người Anh trong cuộc kiếm tìm của anh.

Anh có khiếu suy luận tội phạm. ‘Đầu óc thợ săn’, như anh nói. Tuy nhiên Marion thấy anh hơi quá vội vã khi suy luận rằng Keoraz là kẻ giết những đứa trẻ. Tất nhiên, ánh sáng tàn ác mà Jeremy gắn cho nhân cách của ông ta chỉ có thể khẳng định nghi ngờ đó, nhưng cô vẫn thấy anh quá hấp tấp. Bất chấp những lời chối bỏ, phải chăng một sự ghen tuông bệnh hoạn nào đó đã khiến anh, dù cố ý hay không, nhìn thấy trong Keoraz tên tội phạm lý tưởng? Tuy nhiên, lập luận anh đưa ra về những gì sâu thẳm trong con người ông triệu phú hoàn toàn có cơ sở.

Marion rất hay nói chuyện với các điều tra viên của cảnh sát tư pháp thường lui tới Viện Pháp y, cô nhớ chuyện của một cảnh sát trẻ say mê truyện trinh thám và tội phạm học. Anh ta từng giải thích với cô ngành nghiên cứu tội phạm đã có bước tiến khổng lồ thế nào trong vòng ba mươi năm qua, cùng với máy tính, phiếu lưu trữ vân tay mà ta có thể tra cứu từ mọi nơi trên đất nước, cùng với những gì khoa học và phân tích ADN mang lại, chưa kể việc giám định mùi cũng đang chuẩn bị xuất hiện. Ngày nay công tác điều tra dựa trên những việc cụ thể, những bằng chứng sờ thấy được, trong khi trước đây một vụ án có thể khép lại chỉ dựa trên sự suy luận thiếu chặt chẽ từ những niềm tin cá nhân và bằng ‘tập hợp các yếu tố có chiều hướng chứng tỏ rằng’. Sự trừu tượng khiến bao đàn ông và phụ nữ phải vào tù, đôi khi dẫn họ đến cái chết.

Trước đây, người ta tiến hành một vụ điều tra dựa trên sức mạnh của những lời chứng, và nhất là những lời thú tội. Nếu thiếu cái này hay cái kia, thì chỉ suy luận logic của thanh tra là đủ để cho phép xác định kẻ tình nghi. Đó là việc Jeremy đang làm. Không có bằng chứng cụ thể, anh chỉ dựa vào suy luận của mình để tìm ra thủ phạm, để chặn đứng việc thảm sát những đứa trẻ, càng sớm càng tốt.

Vì thiếu chứng cớ xác thực, anh phải chắp nối các sự việc để tìm cho chúng một tác giả hợp lý, chỉ với sự trợ giúp duy nhất là trực giác và kinh nghiệm của mình. Jeremy hướng vội theo giải pháp Keoraz vì hiện giờ chỉ có mỗi giải pháp đó, hay là do anh có cái ‘nhạy bén’ của những thám tử tài ba để nhanh chóng tìm đúng hướng điều tra?

Marion sốt ruột muốn đọc tiếp.

“Trước tiên hãy ra ngoài cho thoáng đã,” cô tự nói to với mình. “Điều đó sẽ giúp mày dễ chịu.”

Cô ních áo khoác vào và không quên một lần nữa mang theo cuốn sách bìa đen. Cô đã quyết định rồi, cô sẽ không bao giờ rời khỏi nó nữa.

Con chim cô nghe tiếng hót lúc mới thức dậy vẫn ở đó, phía trên cô hai mét, trên bức tường con bên thềm nghĩa địa. Cô không biết nó thuộc loài chim gì. Đen và trắng, mà cũng có thể là xanh da trời… Một con chim dũng cảm khi dám đương đầu với mùa đông trên Đỉnh.

Ý mày muốn nói là một con chim lạc hướng… đáng nhẽ phải không còn ở đây từ lâu rồi.

“Chính là dựa vào hoạt động của chúng mà ta có thể phán đoán tình trạng trái đất,” một người đàn ông nói sau lưng cô.

Giọng nói điềm tĩnh và hồ hởi chỉ có thể là của Joe. Marion quay lại chào ông.

“Xin chào Marion.”

“Chào ông.”

“Khi trái đất không khỏe lắm, con cái của nó bắt đầu làm những việc kỳ cục. Loài chim không còn di cư đúng thời điểm, chim cái không cho con bú nữa, và đôi khi chính bụng của trái đất sôi ùng ục và đánh vào nền văn minh của chúng ta. Cô thấy đấy, chẳng có tí thù hận nào, chỉ là một cú cảnh cáo, một cú cào bằng vuốt để báo hiệu. Sự thù hận là đặc tính riêng của con người.”

“Sự cảnh báo đôi khi giết chết hàng nghìn đàn ông, phụ nữ và trẻ em.”

“Một thảm kịch, một chấn thương đối với chúng ta. Một cái búng nhẹ so với sự sống. Chính con người với tính cá nhân và thái độ sống chỉ biết đến hiện tại đã tạo nên xúc cảm mạnh mẽ, cái chết của một con người là khủng khiếp, nhưng mọi việc lại bớt nghiêm trọng hơn khi nói về cái chết của mười ngàn con người khoảng năm một nghìn năm trăm. Nhìn bề ngoài… Vấn đề là ở quy mô.”

“Tôi thấy sáng nay ông có vẻ triết lý tợn.”

“Đó là vì cô bắt gặp tôi trên đường đến nhà thờ.”

Khuôn mặt Marion sáng rỡ lên.

“Vậy là ông hay giao du với dòng tu dịu dàng của chúng ta ư!”

Joe đan hai tay sau lưng, ông vẫn luôn cao lớn và lôi cuốn.

“Nhầm rồi, cô gái ạ.”

Ông quay người liếc nhìn nhà thờ giáo khu sừng sững phía sau mình.

“Tôi hay đi dạo buổi sáng trước khi đến cầu nguyện Đức Chúa trời độ lượng của chúng ta, ngay tại đây. Tôi nhường các buổi cầu kinh tại tu viện cho khách du lịch và những người ham thích sự vĩ đại của tôn giáo.”

Marion bĩu môi ý rằng ông đã lỡm được cô.

“Nhưng có thể cô sẽ khiến tôi rất vui nếu đến dùng bữa tối nay với tôi,” ông đề nghị. “Tôi tin rằng tuổi tác già nua cho phép tôi đưa ra lời mời thẳng thắn như vậy mà không có vẻ sỗ sàng.”

Marion tặng ông nụ cười quyến rũ nhất.

“Tôi có thể mang gì đến nào?”

“Ồ, cô sẽ không tìm thấy gì trên cái hòn đá này đâu, cứ đến ăn tối với tâm trạng vui vẻ, nó sẽ giúp chúng ta say sưa còn hơn cả thứ rượu vang đắt tiền. Hai mươi giờ ở cửa nhà tôi nhé. Chúc một ngày tốt lành, Marion.”

Marion nhìn ông đi vào nhà thờ thánh Pierre qua cửa ngách rồi cô đi về lối vào làng. Lần đầu tiên từ khi đến đây, cô ngạc nhiên thấy nhiều du khách đi đi lại lại trên các mạch giao thông có từ thời Trung cổ. Hôm nay là ngày cuối tuần. Marion lên đê và bắt đầu một cuộc đi bộ dài bên chân chính điện. Tranh thủ lúc triều xuống, cô đi quá khu Fanils, vòng qua tháp Gabriel nơi gợi lại cho cô kỷ niệm về câu đố rồi cuối cùng đến điện thờ thánh Aubert ở phía Tây Bắc của Đỉnh. Những cái cây xác xơ do tháng Mười một quá dài kêu kẽo kẹt trong gió, vươn tay ôm lấy nhau trên con dốc trải dài dưới Kỳ Quan.

Nhìn từ đây, gác chuông tạo ra cảm giác về một sức mạnh khiến ta e sợ. Các lỗ cửa chạm khắc bao quát vịnh chắc chắn hơn cả một ngọn hải đăng tinh thần, áp đặt cách cư xử của mỗi người nhân danh các giới luật, và thông qua độ cao mà nhắc nhở những trừng phạt dành cho kẻ không tuân lời. Bóng của nó đè lên Marion.

Cô ngồi xuống chiêm ngưỡng biển cát ẩm cùng những dải đất lấn biển nơi xa, phía bên trái mình. Cô ngồi một lúc, rồi đi về.

Lúc băng qua bãi rộng ở lối vào làng, Marion chợt thấy vui khi một bé gái đâm sầm vào cô rồi vụng về xin lỗi. Cô bé mười tuổi là cùng, đôi kính đỏ của bé lệch sang một bên. Marion ngồi xổm xuống ngang tầm với cô bé, vừa chỉnh kính cho cô vừa giả vờ làm mắt lác và được cô bé thưởng cho một trận cười rộ. Cha mẹ cô bé đi ngay phía sau, canh chừng thái độ của cả hai. Marion chào họ khi đi ngang qua.

Ngực cô chợt nhói lên, không khí đột nhiên có vị đăng đắng. Vị của đời tư cô. Của nỗi cô đơn. Của cuộc sống độc thân. Của tuổi tác. Tiếp xúc với trẻ con khiến trái tim cô được an ủi. Nhưng lại trả cô về với chính mình một cách tàn ác không kém. Thông thường, Marion tránh những suy nghĩ thế này. Chúng không dẫn đến đâu. Không đến nơi nào dễ chịu cả.

Chừng nửa tá du khách ngồi bên bàn của nhà hàng Mẹ Poulard và biểu hiện của những cuộc đời mới này làm Marion hứng khởi, cô bước vào tiệm ăn để hòa nhập cùng những khuôn mặt đó. Cô gọi món trứng tráng trứ danh và còn nhấm nháp nhiều hơn nữa những câu chuyện - dù rất vô vị - ở xung quanh mình.

Cô gọi tất cả bốn chén trà và tự cho phép mình dùng hai phần bánh táo, kéo dài giờ phút thư dãn đến tận giữa buổi chiều. Khi đi ra Phố Lớn, cô gặp xơ Gabriela, nữ tu có giọng nói du dương. Họ tán gẫu vài phút trước khi Marion đề nghị giúp xơ hoàn thành nhiệm vụ: dán các tờ quảng cáo cho một buổi hòa nhạc giao hưởng tại tu viện tối thứ Hai tới. Marion đón nhận tin này vừa ngạc nhiên vừa thích thú, ít ra buổi hòa nhạc cũng sẽ lấp đầy một trong các tối của cô.

Cô về ngôi nhà nhỏ của mình vào cuối ngày, để vừa tắm bồn nước nóng vừa nghe nhạc rống lên từ dàn âm thanh nổi ở tầng trệt.

Tiếp đó là sự lưỡng lự khi phải chọn đồ mặc đi ăn tối. Cô không có nhiều lựa chọn lắm vì đã để lại Paris phần lớn tủ áo quần của mình. Không nên trang trọng quá khiến Joe khó xử, cũng không nên xuềnh xoàng quá khiến ông mất lòng. Cuối cùng cô quyết định mặc quần đen chiết ly, áo len mỏng - cô đã phải trả cả một gia tài cho nó vào một ngày lên cơn sốt tiêu xài - cùng gi lê len thuộc loại cổ điển nhất. Cái gương phản chiếu hình ảnh một phụ nữ vẫn còn đẹp, làn da mềm mại, dáng vẻ chăm chút, đường nét đáng ao ước.

Không được bao lâu nữa đâu nếu mày cứ tiếp tục ngốn như hiện nay…

Một phụ nữ biết tự chăm sóc bản thân. Hình ảnh một phụ nữ gần bốn mươi tuổi…

Độc thân.

Cô cắn môi dưới.

Những sợi tóc trắng lẫn lộn trong mái tóc vàng không hề lạc lõng, trái lại, chúng mang đến cô một vẻ đặc biệt, gần như ngoại lai, rất hợp với tiếng cười giòn tan và những cái nhăn mặt tinh nghịch của cô.

Marion lấy kẹp luồn vào tóc và cột tóc cao phía trên gáy. Trang điểm một thoáng thế là cô cảm thấy đã sẵn sàng. Như thể cho một cuộc hẹn. Với một người đàn ông ít ra cũng phải tám mươi tuổi… Cô tự thấy mình hơi đáng thương.

Nhưng để thi thoảng được cảm thấy mình cũng khá đẹp thì mọi lý do đều chính đáng…

Và đúng hai mươi giờ cô gõ cửa nhà Joe.

Ông già chọn một bộ đồ màu be cho dịp này, với áo sơ mi cổ cồn thắt kèm khăn quàng màu boóc đô, tuy nhiên ông không cạo râu.

Cô đưa ông một chai vang đỏ.

“Tôi thấy nó trong tủ ở nhà, quà từ dòng tu cho những đêm tôi tuyệt vọng,” cô hài hước. “Phòng khi tâm trạng vui vẻ của tôi chưa đủ cho chúng ta…”

Ông cầm chai rượu và dẫn cô vào nhà.

“Hy vọng cô đói bụng,” ông báo trước,. “tôi tin rằng bao năm đã qua tôi vẫn không đủ khả năng định lượng một cách hợp lý, tôi đã chuẩn bị cho cả một tiểu đoàn cũng nên!”

Marion nhận thấy ông đã bày bộ đồ sứ đẹp cho bữa ăn tối, trên tấm khăn thêu trải bàn.

“Đó là vì hôm nay là tối thứ Bảy,” ông vừa nhìn theo ánh mắt cô vừa giải thích. “Mời cô ngồi.”

Marion dùng vodka vì không có gin.

Một ván cờ vua được bày trên cái bàn thấp ở phòng khách, các quân cờ đang bày theo một ván cờ dở dang.

“Cô có chơi cờ vua không?” Joe hỏi.

“Tôi từng rất mê, nhưng tôi sợ mình chơi tồi.”

“Thế thì phải thử thôi! Tôi không có người chơi cùng ở nơi này.”

“Hôm nay đối thủ là ai vậy?”

Joe xoa tay.

“Grégoire, con trai Béatrice. Một tay cờ rất khá.”

“Cậu bé đó ư? Tôi không nghĩ cậu ta lại chơi cờ…”

“Vậy mà lại thế đấy. Đó là một cậu bé rất cừ. Cậu ta héo hắt ở nơi này, tôi sợ là vậy. Cậu ta cần cuộc sống, cần sự hiện diện của đàn ông, riêng điều này thì tôi nghĩ mình không lầm. ”

Marion nhìn chăm chăm vào khuôn mặt ông già. Ông không rời mắt khỏi bàn cờ, gần như rầu rĩ.

“Ông quý cậu bé lắm phải không?”

Joe gật đầu.

“Grégoire ư? Cậu bé thường đến chơi với tôi, chúng tôi tán gẫu đủ thứ trên trời dưới biển. Đó là một cậu bé cần cha, chỉ vậy thôi. Sống cùng mẹ ở một nơi xa cách mọi thứ là việc rất khó khăn với cậu. Béatrice chọn nơi này vì bản thân, một ước muốn cá nhân. Grégoire xoay xở kém hơn với cảnh cô độc.”

Joe đứng dậy và vui vẻ trở lại.

“Nào, mời cô, chúng ta ăn thôi.”

Ông đãi cô món sò điệp và họ vừa nghiến ngấu ăn vừa nói đùa về việc thật khó giữ được bí mật nào khi sống trong cái làng bé tẹo thế này. Mọi người đều biết về mọi chuyện của nhau.

“Chính vì vậy đó lại là một cái bẫy,” Marion vặn lại. “Đây chính là nơi ta có thể đến để chôn vùi một quá khứ nặng nề, trong cái đời thường rất rõ nét này, dưới lớp mặt nạ ta tự tạo cho mình chỉ trong một thời gian ngắn. Và chính bởi vì ai cũng tưởng mình biết mọi chuyện về người khác, nên các bí mật sẽ được vùi sâu chôn chặt.”

Khuôn mặt Joe sáng lên với một nụ cười lớn.

“Tôi thấy cô bắt đầu nắm bắt được tinh thần của Đỉnh rồi đấy,” ông nói đầy tự hào.

“Đó là tinh thần của những cộng đồng nhỏ. Tinh thần của đảo cũng vậy. Tôi đã nói chuyện này với Béatrice.”

Ông giơ ngón trỏ nhấn mạnh ông đã hiểu từ đâu cô có những lập luận như vậy.

Món cá sói và khoai tây nghiền do chính tay ông làm ăn kèm tỏi tây cho phép họ hiểu nhau hơn, đi xa hơn trong sự riêng tư của mỗi người. Joe thổ lộ trước giờ ông luôn sống độc thân trước khi tìm cách khiến cô kể về mình. Chai vang vơi dần theo bữa tối, Marion cảm thấy mình bị cuốn theo chất cồn. Một cảm giác sảng khoái nhất định dần dần xâm chiếm cô, cô cảm thấy dễ chịu bên cạnh ông già, bữa tối ngon lành, cô sẵn lòng để cơn say xâm chiếm.

Cuối cùng cô tự tả mình như một phụ nữ hơi quá ‘lấn lướt’, quá đòi hỏi, chẳng bao giờ hài lòng. Chỉ vừa dấn thân vào một mối quan hệ nghiêm túc là cô đã thấy ngay những điểm xấu của đối tác để rồi không thấy gì khác ngoài những điểm xấu đó và nhanh chóng bỏ rơi họ. Trong công việc, cô không hòa đồng lắm, vì không đánh giá đúng mức các đồng nghiệp. Xét cho cùng, cô sống hơi đạm bạc, cùng hai ba ‘cô bạn’ để thỉnh thoảng đi chơi, những khi họ có thể thoát khỏi chồng họ và sắp xếp được việc con cái… Suýt nữa thì cô nói đến Jeremy Matheson, so sánh giữa cô và anh, nhưng vừa vặn tránh kịp sai lầm lớn đó.

Trong khi ăn tráng miệng, Joe vẽ lên chân dung kém hào nhoáng của các thành viên dòng tu mà ông quen. Thầy Gilles là mục tiêu yêu thích của ông, ông nhìn thấy ở con người có dáng dấp chim săn mồi ấy một con chim ưng còn đáng sợ hơn cả những người đương nhiệm tại Nhà Trắng. Hay điều khiển người khác, ông ta càng trở nên nguy hiểm khi ý định mới chớm nhằm vào một chức danh cao quý hơn của ông ta bị đập tan, các bề trên đã nhìn rõ trong ông ta một con người tham vọng nhiều hơn là đức tin. Niềm vui duy nhất còn lại của ông ta là thể hiện quyền lực ở vị trí thấp hiện thời với các thành viên dòng tu và lấy làm hãnh diện vì điều đó.

Thầy Serge cũng không hơn gì, xứng đáng làm một bố già mafia theo lời Joe, luôn canh chừng kỹ càng các con chiên, ông ta nổi danh là rất độc đoán và hơi quá khắt khe, nhưng Joe và ông ta luôn giữ khoảng cách, trong khi Joe lại rất yêu mến vị quản lý dòng tu trước đây, người đã ra đi cách nay gần mười năm.

Joe tiếp tục tả đến thầy Christophe - đối với Marion là thầy thiếu máu - như một con cú lớn hơi cuồng tưởng, và ông làm Marion phì cười khi thú nhận mình sẽ không lấy làm ngạc nhiên nếu phát hiện ra thầy Christophe, người phủ đầy vết xăm bí hiểm, đang làm nghi thức thánh hóa tên của quỷ… Ông ta có vẻ quá tốt bụng đến mức khó có thể là chân thành.

Xơ Luce là hình ảnh mang tính nữ đối xứng với kẻ đồng đẳng của mình là thầy Gilles, gian giảo và nhiều mánh khóe. ‘Trái tim cằn cỗi’ là lời ông dùng để tả bà ta, và Marion tự hỏi trong vòng một giây không biết liệu điều đó có che giấu bí mật nào đấy trong quá khứ chung giữa họ. Cô tưởng tượng ra một tình yêu thuần khiết giữa Joe và xơ Luce, dưới cái nhìn ghen tuông của thầy Gilles, điều giải thích thái độ xa cách hiện nay giữa hai người đàn ông.

Joe thú nhận không biết gì về thầy Damien, chỉ vừa mới đến dòng tu, ngoài việc ‘mặt anh ta có vẻ ngây thơ của một kẻ đần độn’. Ông nói đến xơ Anne, người gần gũi với Marion nhiều hơn cả, là một phụ nữ tốt bụng và thông minh, một người đáng tin cậy. Những người còn lại, thầy Gaël và xơ Gabriela cùng xơ Agathe, đối với ông, chỉ là ‘những người tu hành trẻ tuổi còn đầy hy vọng và hứa hẹn’.

Tin tưởng vì những lời tâm tình trên, Marion giải thích với chủ nhà cô có tật gán cho tất cả mọi người một biệt danh thảm hại nào đấy và Joe phải khó khăn lắm mới kiềm chế nổi khi nghe cô nói về ‘thầy lạc đường cùng đồng bọn’. Ông yên tâm khi biết mình không có biệt danh gì.

Marion hơi chuếnh choáng khi trở về nhà, vào tầm hai mươi ba giờ, trước đó cô đã hứa sẽ sớm quay lại để tiếp tục được cười ngặt nghẽo.

Cô đi nằm với tinh thần vui vẻ, hai mắt long lanh. Ý muốn đọc một chút trước khi thiếp ngủ len lỏi vào hơi rượu. Cô xuống nhà lấy quyển nhật ký trong túi áo khoác rồi nhanh chóng leo lên tìm lại hơi ấm của chăn đệm.

Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại ánh sáng hắt ra từ đèn ngủ. Cô mở cuốn nhật ký chưa đầy năm giây thì một ánh chớp lóe lên chiếu sáng nghĩa địa phía bên kia cửa sổ.

Những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, chậm rãi, dè dặt. Marion cuộn mình trong chăn và tiếp tục đọc.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.