Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Marion vịn vào lan can để bước lên các bậc thang dọc theo tường thành.

Con bão ập đến lúc sáng sớm. Các cánh cửa chớp đập vào tường với sức mạnh chết người. Những ngọn sóng biển như những chiếc chũm chọe uốn lượn va mạnh vào nhau làm bắn lên những chùm bọt run run đập vào các ngọn tháp, làm ô uế vách đá bằng thứ lạc thú cuồng nộ.

Marion khom người tránh bớt luồng gió thốc, bên tay còn rảnh giữ chặt lấy áo khoác, chiếc túi đập qua đập lại bên sườn đau nhói. Ngay khi thức dậy, cô quyết định không đọc trong phòng khách mà trong một khung cảnh thích hợp hơn, một phòng của Kỳ Quan.

Chính trong lúc đi lên cầu thang dẫn tới Bậc Lớn bên trong, cô mới nhận ra được mức độ nguy hiểm. Ham muốn đọc của cô trở thành một ý tưởng ngu ngốc, một thói đỏng đảnh đáng tiếc. Ở đây gió còn mạnh hơn cả trong làng; nó lao từ trên đỉnh xuống qua các bậc thang, hút sâu vào con hẻm giữa một bên là vách cao của khu nhà ở tu viện và một bên là nhà thờ. Sự bạo liệt của nó còn đáng sợ hơn cả những tiếng gầm rú đứt đoạn, nó quẩn chân Marion, thổi phần phật vào quần áo cô như muốn hít hà chúng trước khi quật cô ngã. Mỗi lần nhấc chân lên, cô lại có nguy cơ bị mất thăng bằng và lộn ngược về phía sau. Con gió này có phần ma quái.

Cô, thường ngày vốn thuộc kiểu người lý trí, không thể không nghĩ đến bộ phim Quỷ ám. Cô có cảm giác một sức mạnh siêu nhiên đang lao xuống từ phía trên cao các bậc thang để cuốn theo tất cả, rằng gió chính là hơi thở của quỷ. Giữa cảnh hỗn loạn đó, bài hát lễ của dòng tu cất lên sáng Chủ nhật nghe đượm vẻ cứu thế.

Marion cố đẩy một cánh cửa rồi dồn tất cả trọng lượng cơ thể đóng sập ngay lại.

Cô lắc đầu.

Chưa bao giờ thấy cơn bão nào thế này!

Vừa hoàn hồn cô đã nghĩ ngay đến sự điên rồ quỷ quái của mình khi muốn tự quẳng mình ra giữa trời. Thật chẳng ra sao cả, nhưng chuyện đó không làm cô ngạc nhiên cho lắm, cô vẫn luôn có trí tưởng tượng rất kỳ dị.

Cô đi qua một hành lang, xuống cầu thang và phát hiện một căn phòng nhỏ hơn. Gió hát ê a câu thần chú của nó vào trong tận các bức tường của tu viện, gầm rít và dội lại giữa lòng nhà thờ rồi đập các cửa sổ cao hai bên tường.

Marion kiểm tra xem cuốn nhật ký có còn trong túi không. Cô chọn đến đây đọc thật đúng ngày.

Có phần nhớn nhác, cô đi thơ thẩn theo bản năng cho đến khi gặp một cánh cửa khóa. Lục lọi trong chùm chìa khóa của mình, cuối cùng cô cũng tìm thấy chìa và bước vào một phòng dài ở tầng giữa Kỳ Quan, phòng đón khách. Việc ít khách du lịch vào mùa đông cho phép dòng tu chuyển phòng này thành phòng làm việc. Nhiều bàn học bằng gỗ được xếp đối diện nhau, giữa các bàn chất đầy sách cổ. Marion kiểm tra để chắc chắn là không có ai rồi mới tiến lại gần. Nhiều văn bản có từ thế kỷ 13. Các thầy tu đã thu thập được một số lượng lớn giấy cổ, cũ ở nhiều mức độ khác nhau, và dùng nhiều loại mực cho việc phục chế. Những mảnh da chưa viết chồng chất lên nhau giữa những lọ đựng màu cùng tất cả các loại dụng cụ tương xứng với đồ nghề của Tòa án dị giáo dùng để khôi phục các bản viết tay.

Marion di chuyển giữa những chiếc ghế. Nơi này rất lý tưởng để đọc sách. Than ôi, rất có thể các thầy và các xơ sẽ đến đây trong ngày; ngoài việc cô có lẽ không được chào đón thì cô còn mất đi sự yên tĩnh đang tìm kiếm.

Marion đóng cánh cửa lại sau lưng và còn đi thơ thẩn thêm chút nữa rồi đẩy một cánh cửa khác, từ đó cô nhìn bao quát phòng Hiệp Sĩ, phòng trước đây dùng để sao chép sách bằng tay. Lần này, cô sẽ được yên thân.

Cô đến ngồi dưới một cửa sổ để mắt không phải gắng sức trong bóng tối bao quanh, kiểm tra thêm một lần nữa để chắc rằng chỉ có mình cô, rồi quay trở về cái đêm tháng Ba năm 1928, khi Azim lần theo con ghûl bí hiểm kia trong lúc Jeremy trải qua buổi tối ở nhà Keoraz.

Đúng lúc đó, gió xô đến, đập vào kính cửa sau lưng cô, tiếng đập khô khốc như một linh hồn đang dán mặt vào đó, để đến lượt mình, cũng đọc câu chuyện kỳ lạ nọ.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.