Đang đọc dưới ánh ngày nhập nhoạng, trong lòng một công trình lắc lư vì thời tiết cực đoan, thì Marion nhìn thấy hình phản chiếu của một cái bóng đồ sộ lướt qua lưng cô, trùm lên cả căn phòng trước khi biến đi cũng nhanh như lúc xuất hiện.
Marion liền bỏ dở câu chuyện của anh chàng Ai Cập. Cô ở cao hơn con đường bên dưới mười lăm mét và ở đây không có ban công.
Cô quỳ gối lên ghế băng và nghiêng người ra phía cửa sổ. Phía bên ngoài cơn bão đang tàn phá cây cối. Đột nhiên, gió nhào xuống dưới một cành cây rồi rứt ngược nó lên trời. Khúc cây khổng lồ gãy tung, quay tròn trong không trung rồi nhằm thẳng hướng Marion.
Cô nhảy lùi lại phía sau và hét lên một tiếng kinh ngạc. Cô thấy cành cây lướt dọc theo vách Kỳ Quan, in một cái bóng lớn dưới sàn khi bay ngang qua cửa sổ. Gió mưa đang nổi cơn cuồng nộ, có lẽ đã đến lúc nên lo ngại nhiều hơn, đến khu nhà ở của tu viện gặp dòng tu, hoặc quay về nhà.
Mày an toàn ở đây, trong lòng pháo đài nhỏ bằng đá này, hơn là trong ngôi nhà nhỏ nực cười của mày! Và dù sao đi nữa thì mày cũng không thể ra ngoài trong điều kiện thời tiết thế này, thể nào cũng có ngói rơi vào đầu.
Đó chỉ là một cơn gió, thế thôi.
Cơn bão tạo ra nhiều tiếng động lạ trong Kỳ Quan, rít, đập, kẽo kẹt lúc thì ở phía dưới, lúc thì ở phía trên.
Marion quay lại ngồi xuống ăn cái sandwich cô chuẩn bị hồi sáng trước khi đến đây. Cô gỡ nó ra khỏi miếng giấy bạc rồi nhai uể oải.
Căn phòng Hiệp Sĩ giờ giống với một hầm mộ cổ trong trí tưởng tượng của Marion. Cô nhìn thấy ở đó một dòng người mặc áo choàng dài và áo choàng La Mã cổ đỏ, đi lại với một cây nến trên tay, đang chuẩn bị một lễ hiến tế ghê tởm tôn vinh ác quỷ.
Marion bật cười khẽ. Chỉ cần thả mình là cô có thể nhìn thấy tất cả và bất cứ thứ linh tinh gì ở đây, cô có trí tưởng tượng của một đứa trẻ con.
Cô đưa cái sandwich lên miệng.
Cô ngước mắt lên lối đi trên cao.
Một bóng người ẩn mình trong bóng tối của cái cửa mà thầy Gilles bỏ ngỏ. Không thể nhìn ra là gì từ chỗ Marion ngồi. Cô chỉ thấy đâu như một mớ vải tối màu, và một cái mũ trùm rộng phủ lên khuôn mặt. Một phúng dụ của thần chết.
Marion đứng dậy.
Người đàn ông hoặc phụ nữ đang đứng trong khung cửa chợt lùi lại.
“Này!” Marion gọi.
Bóng người đó biến mất trong bóng tối.
“Này!” Cô tiếp tục gọi to hơn.
Và cô vội vã băng qua căn phòng, bước lên các bậc thang và đi qua cánh cửa. Nhiều lối vào đợi cô ở phòng bên.
Cô nhận ra ở phía trước có tiếng quần áo sột soạt và tiếng gót giày nện đùng đục vào đá nên lao theo phía đó.
Hành lang rẽ về bên phải, rồi ngoặt khuỷu gấp hơn. Marion lao vội theo góc đó và chỉ kịp bám vào tường để khỏi đâm sầm vào dáng hình cao lớn trong cái áo choàng kiểu La Mã đang đứng trước mặt cô.
Marion trượt chân và vừa vặn bám vào một chỗ nhô ra bên cạnh.
“Thế nào! Có chuyện gì xảy ra với cô vậy?” Người đó hỏi cô, không hề vồn vã, với kiểu ngắt câu thành những từ rõ rệt mà chỉ thầy Christophe mới dùng đến.
Marion vừa lấy lại hơi vừa khinh khỉnh nhìn ông ta. Ông ta không hề có vẻ mệt mỏi, chỉ thoáng ngạc nhiên.
“Tôi… Tôi tìm một người…,” Marion giải thích.
“Bằng cách chạy ư? Ở đây nguy hiểm đấy, cô có thể vỡ đầu khi đâm vào một cái gờ hay ngã ở một trong số rất nhiều cầu thang.”
“Vừa rồi ông không gặp ai sao?”
Thầy Christophe - thầy thiếu máu - lắc đầu không hề suy nghĩ.
“Không, hoàn toàn không. Cô tìm ai mà vội thế?”
“À…,” Marion tranh thủ hít một hơi trước khi nói tiếp. “Người đã tặng cho tôi một… trò đùa.”
“Ai vậy?”
Marion xòe rộng bàn tay trước mặt để ra hiệu nghỉ.
“Tôi không biết, một người mặc áo choàng như thầy, nhưng che kín mặt. Tôi đang ngồi đọc trong góc phòng thì người đó quan sát tôi, vậy đó, giờ thầy biết mọi chuyện rồi. Và tôi nghĩ rằng người đó thật sự đã đi qua chỗ này.”
“À không. Cô biết đấy, ở đây rộng lắm, rất dễ nhầm các lối đi với nhau khi không biết đường, và tiếng động thì vang vọng khắp mọi phương hướng, nhất là khi có gió như hôm nay. Này, ít ra cô cũng không bị đau chứ?”
Marion gật đầu trấn an ông ta.
Lúc đó cô chợt nhận ra mình đã để cuốn nhật ký trong phòng Hiệp Sĩ. Trong tầm tay của bất kỳ ai.
“Cảm ơn,” cô nói,. “hẹn gặp thầy sau.”
Ông thầy chưa kịp trả lời thì cô đã vội vã quay đi.
Cô quay lại căn phòng rộng có những cột tròn khổng lồ. Cô thấy đồ đạc của mình đặt dưới chân ghế băng phía trong cùng. Áo khoác của cô trải ra.
Cô rảo bước.
Cuốn sách bìa đen còn đó. Cái bánh sandwich nằm ngay bên cạnh. Cô thở phào, tay chống nạnh.
Lần này thì chứng cuồng ám không bị khiển trách, rõ ràng cô thấy có người rình mình. Chuyện này đã đi quá xa. Cô phải nói chuyện với xơ Anne mới được. Nhưng nếu xơ Anne đã biết chuyện thì sao? Kể ra cũng hơi rắc rối… Nhưng dẫu thế thì bà sẽ nói gì nhỉ? ‘Cô cứ bình tĩnh, ở đây không ai canh chừng cô cả…’ Rất có thể là câu gì đó đại loại như vậy… Vậy thì kể với ai đây? Joe ư? Béatrice ư? Béatrice có lẽ là người khách quan nhất. Marion biết rằng chị sẽ không khinh khỉnh nhìn cô với nụ cười ranh mãnh.
Không có gì để làm ngoài việc tóm lấy kẻ đó để lột mặt nạ hắn và tính sổ với hắn. Tuy vậy, ý nghĩ được chia sẻ chuyện này với một người khác khiến cô bình tâm lại. Phải rồi, cô sẽ xuống làng và cậy nhờ người bạn mới đó.
Marion đến bên cửa sổ và nhận thấy cơn bão vẫn chưa nguôi.
Trong một hay hai giờ nữa, nếu điều kiện tự nhiên cho phép, cô sẽ trở về nhà. Cô cầm lấy cuốn nhật ký của Jeremy Matheson. Từ giờ đến lúc đó, cô biết mình sẽ làm gì.