Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Họ gồm bốn đàn ông và ba phụ nữ.

Điều gây ấn tượng mạnh nhất là sự đồng nhất về thể hình tạo nên mối liên hệ giữa họ. Ngoài một thầy dòng cao hơn hẳn, sáu người còn lại cao như nhau, đều có dáng vóc khá mảnh dẻ, như thể được đúc ra từ một khuôn.

‘Bệnh nghề nghiệp,’ Marion tự nhủ. ‘Khi có quá nhiều báo cáo khám nghiệm tử thi phải viết lại cho rõ ràng và đưa vào kho lưu trữ, mày tập trung vào bề ngoài của mọi người: những thông tin về cơ thể họ!’ Quả đúng là thế, cô không thể phủ nhận. Nghề nghiệp đã ảnh hưởng đến óc phán đoán của cô. Khi gặp những khuôn mặt mới, thường thì trước tiên cô nhìn thấy những con số thống kê đáng buồn liên quan đến vẻ bề ngoài của họ. Một người đàn ông bụng phệ, da nhão và rõ ràng rất hay hội hè tiệc tùng ở tuổi ngũ tuần gợi cô nghĩ đến cơn đau tim, còn cái cổ cồn trắng và những đường gân vĩnh viễn nổi lên dưới họng do căng thẳng thần kinh làm lộ ra mối đe dọa phình vỡ động mạch.

Trong khi những người khác có xu hướng xếp loại con người theo thứ hạng xã hội-nghề nghiệp hoặc theo kiến thức văn hóa chung, thì cô xếp hạng mọi người theo những tình huống có khả năng dẫn tới cái chết của họ.

Xơ Anne vừa xoa tay vừa quay sang phía Marion.

“Đây là một phần dòng tu của chúng tôi,” bà nói. “Marion, tôi xin giới thiệu thầy Damien.”

Người được nhắc tên bước ra khỏi hàng để chào người mới đến. Ông ta trạc tứ tuần, cái mũ trùm hạ xuống để lộ mái tóc xám cắt ngắn và một khuôn mặt mũm mĩm đối lập với vóc dáng mảnh khảnh. Một niềm vui sống rõ rệt khiến ông ta tràn đầy sinh khí. Ông ta nghiêng cằm chào Marion, ánh mắt chuyển động không ngừng.

Tăng động thái quá, hay thường gọi là luôn vui vẻ hồn nhiên, kiểu người ăn quá nhanh, nuốt mà không nhai. Rất có thể sẽ chết vì nhầm đường.

Cô mê mẩn cách diễn đạt này. Chết vì nhầm đường. Để không phải nói là ‘Chết vì ngạt hơi do sự hiện diện của một dị vật trong đường hô hấp’. Màn kinh điển khiến một chiều Chủ nhật biến thành ác mộng. Một bữa ăn trưa với đông đủ mọi người, ta uống rõ nhiều, ta ăn rất ngon miệng, và rồi, một miếng ăn thêm, nuốt quá vội, không mảy may nghĩ ngợi. Miếng ăn kẹt trong họng. Và cơn hoảng sợ choán lấy kẻ ham ăn nóng vội. Ta gặp lại họ vào tối Chủ nhật, nằm xếp hàng dưới khu tầng hầm của Viện Pháp y, người này nằm sau người kia trên cái bàn đẩy bằng nhôm, trong khi người thân của họ gào thét đâu đó rằng không thể thế được, rằng người ta không thể chết, không phải vào một ngày Chủ nhật yên bình đến thế, không phải chết như thế này.

Marion từng chứng kiến nhiều lắm rồi, những ‘cái chết bất khả’ kiểu đó, suốt mười năm làm nghề.

Vậy là quyết định xong, thầy Damien sẽ là ‘thầy tu lạc đường’.

Để mặc cái trò chơi ngốc nghếch này được bay nhảy tự do khiến cô có cảm giác thoải mái hơi quá mức. Cô thấy thư dãn, cô tìm lại chính mình.

Tiếp theo là thầy Gaël, một chàng trai trẻ chừng hai mươi tuổi, mang nét em bé, kiểu con trai một gia đình tử tế - con trai thứ hai một gia đình quý tộc của Chế Độ Cũ, vốn thường hay được giao phó cho giới tăng lữ - quá trẻ để có thể tạo cảm hứng cho trò bói toán giải trí của Marion.

Các xơ Gabriela và Agathe không tạo ra nhiều ấn tượng hơn đối với Marion, cả hai đều trẻ trung - chừng ba mươi tuổi - và thoạt nhìn thì trơn láng như một tảng cẩm thạch nhẵn nhụi.[1]

Cao nhất trong số bảy người là một người đàn ông trạc ngũ tuần, chậm rãi trong điệu bộ và lời nói, xanh xao và rõ ràng là sắp hết hơi sau khi chào mừng cô. Marion chọn ‘thầy tu thiếu máu’ thay cho tên thật của ông: thầy Christophe.

Hai thành viên cuối cùng là thầy Gilles và xơ Luce, hai người cùng ở một độ tuổi đáng kính hơn hẳn, ánh mắt sắc sảo trong khi dáng dấp lại hết sức trầm mặc; hai khuôn mặt đại bàng, mũi gồ lên, và đôi môi mỏng, đến mức ta hoàn toàn có thể tưởng họ thuộc cùng một dòng máu. Marion không muốn đùa giỡn với họ. Việc đó không còn thú vị nữa.

Thầy Gilles nhìn cô chăm chú một lúc lâu không nói năng gi. Ông ta chỉ đan những ngón tay dài nhăn nheo như làm bằng giấy da trước bụng.

“Tôi nghĩ thế là cô biết hết mọi người rồi đấy,” xơ Anne bình luận.

Thầy Gilles ho một tiếng kiểu cách để bày tỏ sự không đồng ý.

“À, phải rồi! Gần như tất cả mọi người! Còn thầy Serge, thầy quản lý của dòng tu chúng tôi. Ông ấy không đến được, cô sẽ gặp ông ấy sau.”

Một sự im lặng khó chịu. Thầy Damien nghiêng người về phía Marion.

“Nếu cô cần bất cứ điều gì, đừng ngại nhé.”

Lòng tử tế của ông ta không quá nghiêm nghị cũng chẳng quá hiền hòa, sự chân thành của ông ta thậm chí còn khiến người khác cảm động, Marion nghĩ.

“Cảm ơn…,” cô thì thào quá nhẹ so với bình thường.

Xơ Gabriela, với khuôn mặt búp bê sứ, đặt tay lên cánh tay cô. Xơ không bỏ chiếc khăn che mái tóc xuống nên trông càng có dáng vẻ của một thiên thần.

“Chị sẽ nhanh quen nơi này thôi, rồi chị sẽ thấy,” cô thổ lộ bằng giọng thánh thót.

“Nhân tiện đây,” xơ Anne nói tiếp,. “chúng tôi nghĩ nên ít nhiều sắp xếp một thời gian biểu cho những ngày sắp tới thì hơn. Hôm nay sẽ là tham quan đảo, để cô có thể quen với môi trường mới. Tiếp đó, thứ Sáu và hai ngày cuối tuần sẽ hơi đặc biệt, vì có cơn bão này… Và tuần sau, thầy Damien dự định dẫn cô đến Avranches, để sắp xếp vài thứ trong kho thư mục, nếu cô thấy hứng thú…”

Marion gật đầu không mấy hào hứng. Cô nhận thấy mọi ánh mắt đổ dồn vào mình.

“Cô đừng lo,” xơ Anne cuối cùng cũng nói. “Tại đây, giữa những bức tường này, cô sẽ trải qua một mùa đông… không như những mùa đông khác.”

Marion đờ người. Không, cô sẽ không qua mùa đông ở đây. Có thể là vài tuần, tệ lắm là một hoặc hai tháng, nhưng không phải là cả một mùa. Cô sẽ ở nhà vào dịp Noel, cô đã thề với chính mình như vậy.

“Gương mặt chúng tôi rồi sẽ sớm trở nên thân quen với cô,” nữ tu sĩ tiếp tục. “Những căn phòng này sẽ như những phòng khách cho tâm hồn cô, cô có thể dạo chơi thoải mái bên trong; hãy tự cho mình một chút thời gian. Đó là tất cả những gì Đỉnh yêu cầu nơi cô: một chút thời gian. Nó sẽ làm phần việc còn lại.”

“Nói rất hay,” thầy Gilles ngắt lời bằng giọng khàn khàn.

Marion quan sát ông ta. Những sợi lông dày đen xám đâm ra từ làn da nhăn nheo. Khuôn mặt ông ta nổi lên vô số những vân máu nhỏ và những nếp nhăn trắng, như một cái áo nhàu. Ông ta nhìn Marion chằm chặp, không hề chớp mắt, ánh nhìn xuyên thấu thể hiện sự ngoan cố dữ dằn.

“Chúng tôi để bà lại với người bà che chở, xơ Anne ạ,” ông ta tiếp tục. “Chúng ta có thừa thời gian để hiểu rõ nhau hơn, còn giờ thì toàn bộ chú ý của chúng tôi hướng về cơn bão.”

Marion không rời mắt khỏi ông ta.

Ông ta không ưa cô. Cô hoặc việc cô sống cùng họ, rõ ràng là thế. Trong những tình thế khác, hẳn cô đã cho phép mình nhận xét sắc lẻm rằng ông ta không cần phải tiếp đón cô nếu cho đó là việc khổ sai, nhưng cô không còn tâm trí đâu nữa. Vả lại cô chỉ vừa mới đến, họ có thể bắt đầu việc giới thiệu một cách tốt hơn. Cô dần dần lấy lại tự chủ. Tính cách cứng rắn trong cô đang thức tỉnh, cô nhận thấy thế.

Mọi người lần lượt đi ra bằng cái cửa nhỏ cuối phòng, ai cũng ra hiệu nhanh chào cô. Đa phần có vẻ có thiện cảm, thậm chí hài lòng khi cô đến.

Khi chỉ còn lại hai người, xơ Anne quay sang cô.

“Tôi xin lỗi nếu cô thấy thầy Gilles có vẻ hơi…”

“Không quan trọng đâu,” Marion ngắt lời bà. “Dù sao thì tôi cũng tin rằng chúng ta sẽ phải chung sống với nhau trong nhiều tuần tới. (Marion nở một nụ cười dễ thương) Chúng ta sẽ quen nhau thôi, phải không?”

Xơ Anne đồng tình, có phần phấn khởi.

“Tôi lấy làm vui khi cuối cùng cô cũng mỉm cười.”

Tôi cũng vậy, Marion suýt nữa buột miệng. Cô chợt nhận thấy mình đã buông xuôi được một lúc, đón nhận mọi việc xảy ra bằng thái độ hiển nhiên đầy khoan dung.

“Một chuyến tham quan dài có hướng dẫn đang chờ đợi ta, cô sẵn sàng chưa?”

“Tôi theo bà…”

Xơ Anne cũng đi ra ngoài bằng cánh cửa như các đồng môn của bà và họ bước vào vùng rìa của Đỉnh.

Họ đi qua Ngục quỷ, một gian phòng nhỏ nối với nhà thờ bằng một cầu thang, và cũng là nơi từ đó ta có thể đi đến chỗ Kỳ Quan.

Một hành lang dài rải rác những cột tròn kéo dài về phía Tây, hành lang đi dạo. Phía cuối hành lang, trong bóng tối mờ mờ, thầy Gilles đang nói chuyện thì thầm với một thầy tu khác, không thể nhận diện vì ông này quay lưng về phía Marion.

Thầy Gilles nhận thấy cô từ xa và bàn tay thô ráp của ông ta đột nhiên vung lên từ bên dưới áo choàng để tóm lấy người đối diện rồi kéo người đó cùng biến mất trong bóng tối.

Marion khẽ thở dài.

Cô ở đây chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ thế mà những tranh cãi nội bộ đã nảy sinh. Thời gian trên cái đảo đá granit này sẽ rất dài đây.

Phía sau cô, xơ Anne xoay một cái chìa khóa nặng bằng sắt trong một ổ khóa cũ kỹ, nó nghiến kèn kẹt rồi nhả cái then.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: ‘Mourra probablement d’une tausse route’, nghĩa là ‘‘rất có thể sẽ chết vì bị hóc’. ‘Une Fausse route’ ý nói thức ăn đi sai (fausse) đường (route), không xuống họng mà vào đường hô hấp. Ở phía dưới Marion sử dụng cách hiểu này để nghĩ về Damien.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.