Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Toàn bộ phần Marion vừa đọc được viết rất kỳ lạ. Vừa kết thúc những quan sát về dấu hiệu phạm tội của Francis Keoraz, tác giả, Jeremy, đã vẽ ngay mũi tên chỉ thẳng đến những trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Marion đọc được ở đó một chương phụ rất dài dành riêng cho Azim và cái đêm vây dồn con quái vật. Hẳn Jeremy đã sử dụng một phần những gì người đồng nghiệp kể lại với anh, thêm cả những lời kể khác nhau mà anh ít nhiều thu thập được, giả dụ như của Khalil, người mà anh đã gặp trực tiếp.

Tuy nhiên Marion không tin Jeremy lại bị thuyết phục trước những khác biệt hoàn toàn là tưởng tượng trong cảm xúc của Azim. Đôi khi, anh viết như thể mình chính là viên thám tử Cairo nhỏ bé.

Cô lấy làm lạ về phần chú dẫn ở cuối cuốn nhật ký, như thể đó là phần được viết thêm vào phút chót, không thể lồng được bằng cách nào khác ngoài việc dùng mũi tên vẽ ở đầu trang. Vậy là cô quyết định đọc xen kẽ với chương cô đang đọc, thuộc phần nửa cuối câu chuyện. Cô tuần tự chuyển từ cuộc săn đuổi trong những con hẻm thuộc khu phố phía Đông của Azim sang bữa ăn tối của Jeremy tại nhà Keoraz. Nỗi hồi hộp chỉ càng tăng thêm.

Cô khẽ rướn người trên giường và kiểm tra giờ trên đồng hồ báo thức. Mười hai giờ rưỡi đêm. Đã muộn rồi.

Thế thì sao hả cô mình? Mai là Chủ nhật… Mà ở đây thì…

Cô sẽ đọc, đọc tiếp, đọc nữa. Đọc cho đã. Ít ra là kết thúc phần dẫn đến đoạn cuối cuốn nhật ký, phần nói về Azim.

Bên ngoài, mưa đã ngừng rơi. Marion liếc nhanh ra phía cửa sổ. Hàng hiên nghĩa địa bàng bạc dưới ánh trăng cuối cùng cũng ra khỏi màn mây phủ. Gió thổi qua phố, dọc theo các mặt tiền và uốn lượn quanh các bia mộ.

Mỗi cây thánh giá bằng đá của khu rừng tang tóc này mang trên mình một hình thánh Giêsu, kết quả thần thánh minh chứng cho sự chuyển mùa thông qua tình trạng ít nhiều suy tàn sớm. Giữa những cơ thể méo mó và rời rạc đó, Marion nhìn ra một khuôn mặt.

Một cái đầu tròn trắng lên dưới ánh trăng. Đôi mắt trông thật hơn cả thật. Nỗi mệt mỏi và vùng tranh tối tranh sáng giảm đi. Và Marion hiểu rằng cái đầu đó không được đặt trên một chữ thập. Mà là trên một cơ thể sống. Đó thật sự là một con người.

Cô giật nẩy mình. Có một người đàn ông trong nghĩa địa. Hắn theo dõi cô.

Marion vội vã tắt đèn để bóng tối phủ lên căn phòng. Cô rời giường đi đến chỗ cửa sổ con. Cô cẩn thận ẩn mình sau bức tường, chỉ ló mỗi mắt phải để nhìn ra bên ngoài.

Người đàn ông đang đứng giữa những ngôi mộ. Hai tay đút trong túi áo gió. Anh ta đung đưa trong đêm để xem việc gì vừa xảy ra trong căn phòng của Marion. Đó là Ludwig. Người gác đêm.

Marion thở phào. Một đám mây hơi nước hình thành trên kính cửa sổ ngang tầm với miệng cô. Ludwig nghiêng người về phía trước, lưỡi thè ra. Anh ta giơ một tay lên, lưỡng lự, không chắc đang nhìn thấy gì, rồi thân thiện ra hiệu một cách đầy ngẫu hứng với Marion.

Cô kìm mình để không đáp lại. Cô đợi cho đến khi anh ta nhún vai và uể oải bước ra khỏi nghĩa địa mới quay trở lại giường trùm chăn.

Chỉ còn thiếu mỗi nước đó thôi. Một tay gác đêm rình trộm! Anh ta rình cô từ bao lâu rồi? Anh ta không có việc gì thú vị hơn để làm hay sao?

Vào giờ này, trên Đỉnh… chắc là không rồi, không…

Nếu là một thằng nhóc mười lăm tuổi tìm cách nhìn cô thay đồ thì sẽ làm cô khẽ cười, nhưng Ludwig… Một người trưởng thành có trách nhiệm… Một thằng ngu chính hiệu, đúng thế đấy! Cô nổi khùng. Cô tự hứa sẽ khiến anh ta mất mặt khi họ gặp nhau lần tới, phải tìm những lời đối đáp ra trò để xạc cho anh ta một trận, để lần sau anh ta không dám lặp lại nữa.

Giờ thì ham muốn đọc tiếp đã tiêu tan. Cô không còn tâm trí nào đắm mình vào Cairo những năm 1920 nữa. Thắp đèn lên lại càng không!

Marion ngã người xuống đống chăn để dỗ giấc ngủ và cô trằn trọc rất nhiều trước khi nhắm mắt, đầu vẫn nghĩ đến Ludwig. Nỗi sững sờ càng lúc càng biến thành cơn tức giận.

Gió mạnh dần, hú lên như một phi đội chim đêm thực thụ. Gió lượn lờ phía trên khu làng còn biển xô đến đập vào những cánh cửa trên bức tường thành.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.