Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44. Chiếc Xe Thể Thao Hai Chỗ Mui Xếp

❊ ❊ ❊

LYSANDER RỜI KHỎI trường Cao đẳng Somerville một tuần sau đó. Anh quyết định nghỉ phép tại nhà của Hamo ở Winchelsea, Sussex, Anh cùng ông chú - vừa tậu được một chiếc xe thể thao hai chỗ mui xếp - đi xuống Downs, vào Kent đến Dungeness và Bexhill, rồi Sandgate và Beachy Head. Thêm một chuyến du ngoạn tuyệt vời đến Canterbury, nơi họ ngủ lại qua đêm trước khi lái xe về nhà. Xen kẽ những lần ngồi xe là những cuộc đi bộ ngày càng dài, khiến anh thấy khỏe hơn, Cái chân trái bị thương đã cho thấy những dấu hiệu hồi phục những vết sẹo trên hông trông vẫn xấu xí, oằn xuống đến kinh dị - để tìm được mấy đồng xu lặn vào trong, khá nhiều cơ bắp đã bị lấy đi. Sau khi đi bộ với độ dài tăng dần từ một đến hai dặm, chân anh bắt đầu cứng nhắc và đau buốt. Anh cho rằng như thế cũng là nỗ lực tốt nhất rồi, vẫn còn vẹn nguyên tình yêu đi bộ. Ngay sau khi đủ tự tin, anh nhẹ nhõm vứt gậy sang một bên.

Vào ngày thứ Bảy cuối cùng trước khi về London, hai người lái xe đến Rye ăn trưa, sau đó cùng đi bộ trên bãi biển Camber. Họ đi qua hàng rào dây thép gai và những hàng rào thô chống xâm nhập. Thủy triều đã rút. Bãi cát rộng khổng lồ trông như những gì còn lại của một sa mạc cổ xưa, to lớn trôi dạt đến bờ biển miền nam nước Anh này, phẳng và mịn đến khó tin. Ai đó đang thả diều cách đó một dặm nhưng hai chú cháu vẫn đủ không gian riêng để thưởng thức được bãi biển vĩ đại. Lysander dừng lại - anh tưởng như mình có thể nghe thấy những tiếng nổ ì ùng đằng xa.

“Không phải từ phía Pháp, đúng không ạ?” anh hỏi, biết rằng cuộc tấn công có thể nổ ra bất kì lúc nào.

“Không”, Hamo đáp. “Có một trường bắn cuối bờ biển - đào tạo các tay súng. Chân cháu sao rồi?”

“Đang tốt lên ạ. Không đau nữa nhưng cháu vẫn cảm thấy nó, nếu chú hiểu ý cháu”.

Hai người im lặng đi bên nhau. Trong bầu không khí buổi chiều, thi thoảng lại có cơn gió mát.

“Cháu biết Bonham Johnson mà chú nói đến là ai không?” Hamo hỏi,

“Nhà viết tiểu thuyết ạ?”

“Ừ. Ông ta sống không xa đây lắm. Hóa ra ông ta lại hâm mộ cuốn sách về châu Phi của chú, Ông ấy đã mời chú đến buổi tiệc sinh nhật lần thứ sáu mươi của mình”.

“Chú có thể lái xe đến mà”.

“Ông ấy muốn chú đi cùng một người nữa. Thực ra chú nghĩ đến cháu - đứa cháu trai là diễn viên - chú nghĩ ông ta đã xem cháu diễn. Trong một tuần kể từ ngày mai. Cháu rảnh đến hôm đó không?”

Lysander suy nghĩ đây là điều cuối cùng anh muốn làm. Nhưng anh cảm thấy lời mời của Hamo khẩn khoản hơn một lời mời thông thường.

“Phải thừa nhận là cháu có mấy ngày nghỉ cuối tuần - vâng, có vẻ sẽ rất thú vị”.

Hamo rõ ràng rất hài lòng. “Các kiểu viết lách - thật kinh khủng. Cảm thấy như chú cần thêm sự hỗ trợ về tinh thần”.

“Chú là người viết quyển sách đó cơ mà, Hamo”.

“À… nhưng cháu là một diễn viên nổi tiếng. Họ sẽ chẳng thèm để ý gì đến chú đâu”.

Lysander đến London vào tối Chủ nhật. Căn hộ Chandos Place vẫn đang cho thuê lại nên anh tự thuê một nhà trọ nhỏ tại Pimlico - với cái tên ấn tượng là khách sạn Cung điện Trắng - không quá xa con sông. Anh có thể đi bộ đến quảng trường Quốc hội trong khoảng ba mươi phút. Munro đề nghị anh đến gặp tại một nơi gọi là khách sạn Whitehall Court vào sáng thứ Hai, Nhưng ông không nói rõ có những ai tham gia và họ sẽ nói về chuyện gì.

Sáng thứ Hai, hóa ra khách sạn Whitehall Court là một trong những tòa nhà tại London anh đã thấy từ xa hàng tá lần, nhưng chẳng hiểu nó là gì. Tòa nhà trông như một lâu đài to rộng thế kỷ XIX - có hàng ngàn phòng với các tháp canh và mái hai mảng, bao gồm một câu lạc bộ dành cho các quý ông, một khách sạn và rất nhiều tầng dành cho các căn hộ hay văn phòng được phục vụ. Tòa nhà với con sông nằm cách xa phía sau những khu vườn, giữa cầu Waterloo và cầu đường sắt của nhà ga Charing Cross. Một người gác cổng mặc thường phục kiểm tra tên anh trên tấm bìa kẹp hồ sơ, Ông ta bảo anh lên tầng trên cùng, đến đầu cầu thang thì rẽ trái, đi qua cánh cửa xuống một hành lang sẽ có người chờ. Lysander thấy ông nhấc ống nghe điện thoại trên bàn khi anh tiến đến cầu thang.

Thì ra người chờ là Munro - mặc thường phục - ông dẫn anh vào một văn phòng có nội thất trang trí giản dị, mộc mạc với những cửa sổ nhìn ra sông Thames. Massinger đang đợi bên trong, cũng mặc thường phục. Ông ngượng ngập chào anh, như thể vẫn thấy hối hận vì suýt giết chết anh bằng thứ tiếng Pháp quê mùa của mình. Có một chiếc bàn lớn bằng gỗ hồ đào, mặt bàn bọc da, tựa vào tường đối diện các cửa sổ. Một chiếc ghế đằng sau chẳng ai ngồi. Hẳn một nhân vật quan trọng hơn nữa hẵng còn chưa đến.

Ba người ngồi trên những chiếc ghế có sẵn. Munro mời trà nhưng mọi người đều lịch sự từ chối. Massinger hỏi Lysander cảm thấy thế nào, anh nói mình khỏe như bình thường và cảm ơn ông. Một chuyến tàu phát ra âm thanh chói tai trên cầu đường sắt từ nhà ga Charing Cross. Và khi tiếng còi tàu cất lên, như thể một ám hiệu, cánh cửa ra vào bật mở. Một ông già tóc xám, mặc đồng phục đại úy hải quân khập khiễng đi vào. Âm thanh nặng nề khi chân phải của ông hạ xuống khiến Lysander nghĩ đó là chân giả. Ông ta có dáng vẻ hòa nhã, hay cười - ngoài cái chân gỗ, mọi điều về ông ta đều chẳng có gì bất thường cả. Không ai giới thiệu ông là ai.

“Đây là Trung úy Rief, thưa ngài”, Munro nói, “Người đã làm một nhiệm vụ tuyệt vời tại Geneve”.

“Phi thường”, Massinger chen vào, ra dáng hiểu biết. Thụy Sĩ là địa bàn của ông ấy mà, Lysander nhớ lại.

“Chúc mừng cậu”, Đại úy nói. “Vậy cậu là người đã tìm ra quả táo rữa của chúng ta”.

“Chúng tôi vẫn chưa hoàn toàn tìm ra hắn, thưa ngài”, Lysander đáp. “Nhưng chúng tôi cho rằng có thể tìm ra quả táo ấy nằm trong thùng nào”.

Đại úy cười lặng lẽ, thưởng thức sự cộng hưởng của phép ẩn dụ. “Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?” ông hỏi, nhìn Massinger và Munro.

“Không phải là chuyên môn của tôi lắm”, Massinger nói, như muốn bào chữa. Một lần nữa, Lysander thắc mắc về hệ thống cấp bậc trong phòng này. Viên Đại úy là lãnh đạo cao nhất, hẳn thế rồi, nhưng giữa Massinger và Munro thì ai là phó? Nếu có quyền ra quyết định thì ai là người nắm giữ?

“Tôi nghĩ bằng cách nào đó chúng ta nên đưa Rief vào Văn phòng Chiến tranh”, Munro đáp.“Tài sản tốt nhất của cậu ấy là cậu ta hoàn toàn không biết gì - không giống chúng ta. Một kẻ hoàn toàn xa lạ”.

Đại úy đang gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn. “Như thế nào?” ông hỏi. “Cậu ta chỉ mới là Trung úy. Trong Văn phòng Chiến tranh toàn tai to mặt lớn thôi”.

“Chúng ta lập nên một ủy ban thẩm vấn”, Munro nói. “Một thứ rất nhàm chán. Đưa Rief vào với thẩm quyền là hỏi han và xem xét tài liệu”.

“Ngài Horace Ede làm chủ tịch Ủy ban năm ngoái đang được thuyên chuyển”, Đại úy nói. “Có thể đang phát sinh vài vấn đề với chuyện bổ sung…”.

“Chính xác. Vậy thì Trung úy Rief sẽ phải đảm nhận vị trí đó”.

“Sắp có một hội nghị liên minh các quốc gia. Đó là dịp để chúng ta giải thích tại sao phải làm thế để sắp xếp mọi thứ ngăn nắp”.

“Không thể tốt hơn được”.

Massinger trông có vẻ ngày càng thấy khó chịu khi bị gạt sang bên lề, chẳng có gì để đóng góp. Ông hắng giọng thành tiếng, mọi người ngừng nói và nhìn ông. Ông giơ hai tay lên xin lỗi, rồi lấy chiếc khăn tay ra, hỉ mũi.

“Ngài sẽ cần bao lâu ạ?” Munro hỏi.

“Cho tôi hai ngày”, Đại úy đáp. “Thẩm quyền càng cao bao nhiêu sẽ càng dễ dàng cho Rief ở đấy bấy nhiêu”. Ông quay về phía Lysander: “Cứ luôn trong tư thế sẵn sàng đi, Rief. Nếu muốn đặt cậu vào ngay mọi thứ, chúng tôi cần phải trao cho cậu chút quyền lực đấy”.

Cuối cùng Massinger lên tiếng: “Ngài không nghĩ rằng chúng ta đang bước đi trên những ngón chân của M. O 5 sao, thưa ngài?”

“Tất cả những đống hỗn độn thảm hại này đều bắt nguồn ngoài Geneve”, Đại úy nói, giọng sốt ruột. “Đó là sô diễn của anh cũng là sô diễn của chúng tôi. Tôi sẽ xử lý mọi chuyện với Kell. Dù sao thì ông ta cũng chẳng còn ai nữa”.

Lysander chẳng hiểu họ đang nói về cái gì. Anh cậy một mẩu da nhỏ trên ngón tay trỏ.

“Được rồi, để tôi xúc tiến việc này”, Đại úy tiếp. “Tốt hơn chúng ta nên cho cái quả táo rữa này một mật đanh để dễ nói chuyện”.

“Có ý tưởng nào không?” Munro hỏi.

Lysander nghĩ rất nhanh. “Andromeda thì sao?” anh hỏi, mắt nhìn xoáy vào Munro. Khuôn mặt Munro bất động

“Là Andromeda - cứ để cậu ta tìm sẽ nhanh hơn”, Đại úy đáp, và đứng dậy. Buổi họp kết thúc. Ông ta đi đến chỗ Lysander và bắt tay anh. “Tôi đã xem bố cậu diễn vai Macbeth”, ông nói. “Làm tôi khiếp sợ vô cùng. Chúc may mắn nhé, Rief. Hay là tôi nên nói chào mừng cậu lên tàu?”

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.