NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP

Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 0 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Tôi Lại Tỉnh Dậy. Ngày Thứ 6

❊ ❊ ❊

Tôi lại tỉnh dậy. Ngày thứ 6

Ngày hôm nay có phải là ngày thích hợp để chết?

Đó là điều tôi tự hỏi mình vào buổi sáng khi tôi thức dậy. Vào tiết thứ ba khi tôi đang chống mắt nghe thầy Schroeder giảng bài như ru ngủ. Ở bàn ăn tối khi tôi chuyển đĩa đậu cho mọi người. Khi ban đêm tôi nằm thao thức vì tâm trí cứ quay mòng mòng với bao điều suy nghĩ.

Hôm nay có phải ngày đó không?

Và nếu không phải hôm nay thì là bao giờ?

Tôi đang tự hỏi mình điều đó ngay lúc này, khi đứng ở gờ tường hẹp cách mặt đất sáu tầng nhà. Tôi đang ở rất cao, đến mức như thể là một phần của bầu trời. Tôi nhìn xuống vỉa hè bên dưới, và cả thế giới chao nghiêng. Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng cái cách mọi thứ quay cuồng. Có lẽ lần này tôi sẽ làm điều đó - phó mặc cho ngọn gió đưa mình đi. Cảm giác đó sẽ giống như bồng bềnh trong bể bơi, thiếp dần đi tới khi chẳng còn gì nữa.

Tôi không nhớ mình đã trèo lên đây. Thật ra tôi không nhớ mấy những gì đã xảy ra trước Chủ nhật, chí ít là những gì xảy ra trong mùa đông này. Lúc nào cũng vậy - cứ tỉnh dậy là đầu óc sạch trơn. Tôi giống như lão già râu xồm Rip Van Winkle* Mọi sự cứ không cánh mà bay. Bạn có thể nghĩ tôi đã quen với việc này, nhưng lần này là tệ nhất vì không phải tôi chỉ ngủ vài ngày hay một, hai tuần - tôi đã ngủ suốt các kỳ nghỉ, tức là lễ Tạ ơn, Giáng sinh và Giao thừa. Tôi không thể diễn tả sự khác biệt lần này, chỉ là khi thức dậy, tôi cảm thấy mình gần cái chết hơn mọi khi. Tôi thức, đúng thế, nhưng hoàn toàn trống rỗng, như thể ai đó đã hút kiệt máu tôi. Đây là ngày thứ sáu từ khi tôi tỉnh lại lần nữa, và là tuần đi học đầu tiên kể từ ngày 14 tháng Mười một.

Rip Van Winkle: nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Washington Irving.

Tôi mở mắt, và mặt đất vẫn ở đó, vững chãi và kiên cố. Tôi đang ở trên tháp chuông của trường, đứng trên một gờ tường rộng khoảng 10 phân. Tháp chuông khá nhỏ, khoảng sàn bê tông ngoài cái chuông chỉ rộng độ vài bước chân, ngoài ra còn có cái lan can thấp bằng đá mà tôi đã trèo qua để ra đến đây. Thỉnh thoảng tôi lại đá chân vào nó để chắc chắn rằng nó vẫn ở đó.

Hai tay tôi dang rộng như đang tiến hành một buổi thuyết giáo và toàn bộ cái thành phố không-quá-lớn, buồn tẻ này là con chiên. “Thưa quý ông, quý bà,” tôi hét, “xin chào mừng quý vị đến với cái chết của tôi!” Có thể các bạn đã đoán tôi sẽ nói chào mừng đến với “cuộc sống” của tôi, bởi tôi vừa mới thức dậy mà, nhưng chỉ lúc nào tỉnh tôi mới nghĩ đến cái chết.

Tôi đang gào theo cái lối của một nhà truyền giáo kiểu cũ, đầu giật giật, các từ cứ về cuối lại ríu rít vào nhau, và tôi suýt nữa mất thăng bằng. Tôi bám vào phía sau, mừng là dường như không ai nhận thấy điều này, bởi vì, nói thật là, thật khó tỏ ra can đảm khi mình đang bám chặt lan can và run lập cập như một con gà.

“Tôi, Theodore Finch, với tinh thần thiếu minh mẫn, trân trọng tuyên bố để lại toàn bộ tài sản trần tục của mình cho Charlie Donahue, Brenda Shank-Kravitz và chị em gái tôi. Những người khác có thể biến con mẹ nó đi!” Ở nhà, từ nhỏ mẹ đã dạy chúng tôi phát âm cái cụm từ đó (nếu chúng tôi phải dùng đến), hay đúng hơn, là dạy chúng tôi đừng nói ra, nhưng đáng buồn là nó đã kẹt lại trong đầu tôi.

Dù tiếng chuông đã vang lên, mấy đứa cùng lớp tôi vẫn tha thẩn ở sân trường. Đây mới là tuần đầu tiên của kỳ hai năm cuối cấp, thế mà bọn chúng đã làm ra vẻ mình đã học xong và chuẩn bị ra trường đến nơi. Một thằng trong số đó nhìn về phía tôi, như thể nó đã nghe thấy tôi nói, nhưng những đứa khác thì không, hoặc bởi vì chúng chưa nhìn ra tôi hoặc bởi vì chúng biết tỏng tôi ở đó và Ôi dào, lại thằng Theodore Lập Dị chứ gì.

Rồi thằng đó quay đầu đi chỗ khác và chỉ lên trời. Lúc đầu tôi tưởng nó chỉ vào mình, nhưng đúng lúc đó tôi nhìn thấy cô. Cô đứng cách tôi vài bước, ở phía bên kia tháp chuông, cũng đứng ngoài gờ tường, tóc vàng sậm bay trong gió, chân váy phồng lên như một chiếc dù. Dù bây giờ là tháng Một ở bang Indiana, cô đi chân đất, chỉ mặc quần tất mỏng, một tay cầm đôi bốt, và đang nhìn chằm chằm hoặc vào chân cô hoặc vào mặt đất - thật khó nói chính xác. Trông cô như đã hóa đá tại chỗ.

Tôi nói bằng giọng thông thường, không phải của nhà truyền giáo, một cách bình tĩnh nhất có thể: “Nghe tớ nói này, giờ tệ nhất là cậu nhìn xuống đấy.”

Thật chậm chạp, cô quay đầu sang phía tôi, và tôi biết cô gái này, hoặc ít nhất tôi đã nhìn thấy cô ở hành lang trường. Tôi không thể ngăn mình nói tiếp: “Cậu có đến đây thường xuyên không? Vì chỗ này gần như là chỗ của tớ, và tớ không nghĩ là đã từng nhìn thấy cậu ở đây.”

Cô không cười cũng chẳng chớp mắt, chỉ nhìn tôi chằm chằm từ sau cặp kính to sụ che gần hết khuôn mặt. Cô cố lùi một bước và chân vô tình đá vào lan can. Cô chệnh choạng một chút, và trước khi cô kịp hoảng loạn, tôi lên tiếng: “Tớ không biết cái gì đưa cậu tới đây, nhưng với tớ thì thành phố của chúng ta trông xinh đẹp hơn và mọi người có vẻ tử tế hơn, thậm chí những người xấu xa nhất trông cũng gần như tử tế. Trừ Gabe Romero và Amanda Monk và toàn thể cái nhóm mà cậu hay chơi cùng.”

Tên cô là Violet Gì Đó. Cô nổi tiếng chẳng kém mấy đứa trong đội cổ vũ của trường - một trong những đứa con gái mà bạn không nghĩ mình sẽ bắt gặp ở một gờ tường cách mặt đất sáu tầng nhà. Sau cặp kính thô kệch cô khá xinh, tựa như búp bê bằng sứ vậy. Đôi mắt to, khuôn mặt trái tim dễ thương, khuôn miệng như muốn nở ra một nụ cười nhỏ xinh hoàn hảo. Cô là kiểu con gái hẹn hò với những gã như Ryan Cross, siêu sao bóng chày, và ngồi cùng Amanda Monk và những đứa con gái đầu sỏ khác vào bữa trưa.

“Nhưng hãy thẳng thắn với nhau, chúng ta không lên đây để ngắm cảnh. Cậu là Violet, phải không?”

Cô chớp mắt một cái, và tôi coi đó là câu trả lời đồng ý.

“Tớ là Theodore Finch. Tớ nghĩ chúng ta đã học Toán cùng nhau năm ngoái.”

Cô chớp mắt lần nữa.

“Tớ ghét môn Toán, nhưng không phải vì thế mà tớ đến đây. Nếu đó là lý do của cậu thì đừng để bụng nhé. Cậu chắc là giỏi Toán hơn tớ, vì chắc chắn ai cũng sẽ giỏi Toán hơn tớ, nhưng cũng chẳng sao cả, tớ thấy không vấn đề gì. Này nhé, tớ giỏi cái khác, những cái quan trọng hơn - ghita, tình dục, hoặc liên tục làm bố tớ thất vọng, đấy là vài ví dụ. Mà thực ra, rõ ràng là cậu sẽ không bao giờ sử dụng nó ở thế giới thực, đúng không? Ý tớ là môn Toán ấy.”

Tôi cứ thao thao, nhưng tôi biết mình sắp hết chịu nổi. Trước hết là vì tôi đang buồn đi tè, nên từ ngữ của tôi không phải là cái duy nhất co rúm lại với nhau. (Rút kinh nghiệm: Trước khi tự tử, hãy nhớ đi tè). Và, thứ hai, trời đang bắt đầu mưa, mà ở nhiệt độ này, mưa sẽ hóa tuyết trước khi chạm đất.

“Trời bắt đầu mưa đấy,” tôi nói, như thể cô không biết điều này. “Tớ nghĩ sẽ có người tranh cãi rằng mưa sẽ rửa trôi máu đi, để cái đống của chúng ta đỡ bầy nhầy, tiện cho người khác dọn. Nhưng chính cái phần ‘bầy nhầy’ đã khiến tớ phải suy nghĩ. Tớ không phải là một người phù phiếm, nhưng tớ là một con người, tớ không biết cậu thế nào chứ trong đám tang của mình, tớ không muốn trông như vừa đi qua một cái máy xẻ gỗ.”

Cô đang rùng mình hay đang run lên, tôi không thể biết chắc chắn, và thế là tôi nhích từng chút một về phía cô, cầu mong không ngã trước khi đến đích, bởi rõ ràng điều cuối cùng tôi muốn làm là biến mình thành một thằng ngu trước mặt người con gái này. “Tớ đã nói rõ ràng là tớ muốn được hỏa thiêu, nhưng mẹ tớ không tin.” Còn bố thì sẽ làm bất kể điều gì mẹ nói để không làm phật ý mẹ thêm nữa, và bố còn nói thêm: Con còn quá trẻ để nghĩ đến điều này, con biết đấy, bà Finch của con đã sống tới năm chín mươi tám tuổi, chúng ta không cần phải nói về chuyện này bây giờ, Theodore, đừng làm mẹ giận.

“Thế tức là tớ sẽ bị nhét vào quan tài, tức là nếu tớ nhảy, cái chết sẽ chẳng đẹp đẽ gì. Hơn nữa, có lẽ tớ thích khuôn mặt tớ được nguyên vẹn, hai mắt, một mũi, một miệng, một hàm răng đầy đủ, mà nó, nói thật với cậu, là một trong những cái hơn người ở tớ đấy.” Tôi cười minh họa cho cô luôn. Một hàm răng đều tăm tắp, ít nhất là trông bề ngoài thì như vậy.

Thấy cô vẫn im lặng, tôi tiếp tục vừa nhích dần sang vừa nói. “Nhưng hơn hết, tớ cảm thấy không phải với những người làm đám ma. Đó vốn là một nghề chả ra sao rồi, nhưng phải xử lý một thằng dở hơi như tớ ư?”

Từ phía bên dưới, ai đó hét lên: “Violet à? Có phải Violet trên đó không?”

“Ôi trời ơi,” cô buột miệng, nhỏ đến mức tôi hầu như không nghe thấy. “Ôitrờiôitrờiôitrời.” Gió thổi váy và tóc cô, trông như thể cô sẽ bay đi.

Bắt đầu có tiếng lao xao ở dưới, và tôi hét: “Đừng cố cứu tôi! Các người sẽ chỉ làm hại chính mình thôi!” Rồi tôi nói, rất nhỏ, chỉ đủ cho cô nghe: “Bây giờ tớ nghĩ chúng ta phải làm thế này.” Lúc này tôi đang đứng cách cô chừng ba mươi phân. “Tớ muốn cậu ném đôi giày của cậu về phía cái chuông rồi bám vào lan can, chỉ cần nắm chặt vào lan can, và khi nào cậu nắm được nó, hãy dựa người vào rồi đưa chân phải qua. Hiểu chứ?”

Cô gật đầu và suýt mất thăng bằng.

“Đừng gật đầu. Và làm gì thì làm, đừng có nhầm lùi lại thành tiến lên đấy. Tớ sẽ đếm cho cậu. Từ một đến ba nhé.”

Cô ném đôi bốt về phía cái chuông, và chúng rơi bộp, bộp trên sàn bê tông.

“Một. Hai. Ba.”

Cô nắm lấy cái lan can đá và nhổm người lên rồi đưa một chân qua để ngồi lên đó. Cô nhìn chằm chằm xuống mặt đất và tôi có thể thấy cô lại hóa đá, và thế là tôi nói: “Tốt. Tuyệt vời. Chỉ cần đừng nhìn xuống nữa.”

Cô chầm chậm nhìn tôi rồi thò chân phải xuống tìm sàn tháp chuông, và khi chân cô chạm mặt sàn, tôi nói: “Bây giờ tìm cách đưa chân trái qua đi. Đừng bỏ tay khỏi tường.” Lúc này cô run cầm cập đến nỗi tôi có thể nghe tiếng hai hàm răng cô va vào nhau, nhưng tôi nhìn theo trong khi cô đưa chân trái về phía chân phải, và giờ cô đã an toàn.

Vậy là bây giờ chỉ còn lại tôi bên ngoài. Tôi nhìn xuống mặt đất một lần cuối cùng, qua mũi đôi bàn chân cỡ bốn mươi bảy vẫn tiếp tục to ra của mình - hôm nay tôi đi giày đế mềm với dây buộc huỳnh quang - qua ô cửa sổ mở ở tầng bốn, tầng ba, tầng hai, qua Amanda Monk, vừa lớn tiếng cười đùa trên bậc thềm vừa ngúng nguẩy túm tóc vàng buộc kiểu đuôi ngựa, tay nâng sách che đầu, cố vừa tạo dáng vừa che mưa cùng một lúc.

Qua tất cả những thứ đó, tôi nhìn xuống mặt đất lúc này trông bóng loáng và ẩm ướt, tưởng tượng cảnh mình nằm đó.

Tôi có thể cứ thế nhảy xuống. Tất cả sẽ kết thúc trong tích tắc. Sẽ không còn “Theodore Lập Dị”. Không còn tổn thương. Không còn gì cả.

Tôi cố bỏ qua sự gián đoạn bất ngờ vừa rồi và quay về vấn đề của mình. Trong một phút, tôi có thể cảm nhận được nó: cảm giác yên bình khi tâm trí chợt tĩnh lặng, như thể tôi đã chết. Tôi nhẹ bẫng và tự do. Không còn phải sợ bất cứ ai hay cái gì nữa, thậm chí cả chính tôi.

Rồi một giọng nói phía sau tôi cất lên: “Tớ muốn cậu nắm vào lan can, khi cậu nắm được rồi, hãy dựa vào nó và nhấc chân phải qua.”

Thế đấy, tôi có thể cảm thấy khoảnh khắc ấy đang trôi qua, mà có thể nó đã trôi qua rồi, và bây giờ nó giống như một ý tưởng ngu xuẩn, trừ việc hình dung ra sắc mặt của Amanda khi tôi lao vèo qua mặt cô nàng. Tôi buồn cười trước ý nghĩ đó. Tôi cười ngặt nghẽo đến nỗi suýt ngã, và tôi đã sợ - sợ thực sự - và tôi rụt mình lại còn Violet túm được tôi đúng lúc Amanda nhìn lên. “Thằng lập dị!” một đứa hét lên. Nhóm đi cùng Amanda cười khẩy. Nó chụm tay quanh cái miệng rộng và hướng lên trời: “Mày ổn không, V?”

Violet ngả người qua lan can, vẫn nắm lấy chân tôi. “Tao ổn.”

Cửa ra vào trên đỉnh cầu thang của tháp bật mở và thằng bạn thân nhất của tôi, Charlie Donahue, xuất hiện. Charlie da đen. Không phải đen, mà là rất đen. Nó cũng ngủ với nhiều gái hơn bất cứ ai mà tôi biết.

Nó nói: “Hôm nay người ta phục vụ pizza đấy,” như thể tôi đang không đứng ở gờ tường cách mặt đất sáu tầng nhà, với cánh tay dang rộng và một cô gái ôm chặt quanh đầu gối tôi.

“Sao mày không tiến lên và kết thúc đi, thằng lập dị?” Gabe Romero, hay còn gọi là Roamer, hay còn gọi là Thằng Ngố, hét lên từ phía dưới. Lại thêm một tràng cười.

Bởi vì lát nữa tao còn phải hẹn hò với mẹ mày, tôi nghĩ nhưng không nói ra bởi vì, thành thật mà nói, cái câu đó cũng chẳng ra làm sao, và thằng đó sẽ leo lên đây và tẩn vào mặt tôi rồi ném xuống, thế thì thà tôi tự nhảy xuống còn hơn.

Thay vào đó tôi nói to: “Cám ơn cậu đã cứu tớ, Violet. Tớ không biết tớ đã có thể làm gì nếu không có cậu ở đây. Tớ nghĩ có lẽ giờ này tớ đã chết.”

Khuôn mặt cuối cùng mà tôi nhìn thấy bên dưới là khuôn mặt tư vấn viên của trường tôi, thầy Embry. Khi thầy nhìn trừng trừng lên tôi, tôi nghĩ, Tuyệt. Quá tuyệt.

Tôi để Violet giúp mình trèo qua lan can xuống sàn. Từ phía dưới lác đác có tiếng vỗ tay, không phải cho tôi, mà cho Violet, người hùng, ở gần như thế này, tôi có thể thấy làn da cô mịn và nhẵn, trừ hai nốt tàn nhang trên má bên phải, đôi mắt cô màu xanh lá cây ngả xám gợi tôi nhớ đến mùa thu. Chính đôi mắt ấy đã hút hồn tôi. Chúng to tròn và lôi cuốn, như thể cô nhìn thấy tất cả. Dù ấm áp là thế, nhưng chúng cũng là cái kiểu có thể thẳng thừng nhìn thấu tâm can bạn, tôi có thể khẳng định điều này dù đang nhìn đôi mắt ấy qua cặp kính cô đeo. Cô xinh đẹp và cao, nhưng không quá lênh khênh, với đôi chân dài không chịu ở yên một chỗ và bờ hông nở nang, điểm mà tôi thích ở con gái. Quá nhiều đứa con gái ở trường trung học có dáng chẳng khác gì con trai.

“Tớ chỉ đang ngồi đó thôi,” cô nói. “Trên lan can ấy. Tớ không leo lên đây để…”

“Cho tớ hỏi cậu cái này nhé. Cậu có nghĩ trên đời này có cái mà người ta gọi là ngày hoàn hảo không?”

“Gì cơ?”

“Một ngày hoàn hảo. Từ đầu đến cuối. Khi không có gì tồi tệ hay buồn chán hay tầm thường xảy ra. Cậu nghĩ điều đó có thể không?”

“Tớ không biết.”

“Cậu đã bao giờ có một ngày như thế chưa?”

“Chưa.”

“Tớ cũng chưa bao giờ, nhưng tớ đang tìm một ngày như thế.”

Cô thì thầm: “Cám ơn cậu, Theodore Finch.” Cô rướn người lên và hôn vào má tôi, tôi có thể ngửi thấy mùi thơm từ tóc cô, nó làm tôi liên tưởng đến những đóa hoa. Cô nói vào tai tôi: “Nếu cậu dám nói với bất kỳ ai về chuyện này, tớ sẽ giết cậu.” Với đôi bốt trong tay, cô chạy vội khỏi cơn mưa, trở lại cánh cửa mở ra những bậc cầu thang tối và ọp ẹp dẫn xuống một trong những hành lang đầy ánh sáng và đông nghịt người.

Charlie nhìn cô đi và, khi cánh cửa đóng lại sau lưng cô, nó quay lại chỗ tôi: “Trời, sao mày làm thế?”

“Bởi vì chúng ta đều sẽ phải chết một ngày nào đó. Tao chỉ muốn chuẩn bị trước.” Đây không phải lý do, tất nhiên, nhưng thế là đủ với thằng này. Sự thật là, có rất nhiều nguyên cớ, phần lớn chúng thay đổi mỗi ngày, như mười ba đứa lớp bốn bị giết đầu tuần này bởi một thằng khốn nào đó xả súng trong phòng thể chất của trường chúng, hay cái con bé kém tôi hai tuổi vừa mới mất vì ung thư, hay người đàn ông tôi thấy bên ngoài rạp chiếu bóng Mall đang đá con chó của hắn, hay bố tôi.

Charlie có thể cũng nghĩ là tôi lập dị, nhưng ít nhất nó không nói ra, đó là lý do tại sao nó là bạn thân nhất của tôi. Ngoài việc tôi trân trọng điều này ở nó, chúng tôi không có nhiều điểm chung.

Về lý thuyết, năm nay tôi đang bị quản thúc. Nguyên do là từ một vụ việc nhỏ liên quan tới bàn và bảng phấn. (Nói để bạn biết, thay một cái bảng phấn tốn kém hơn bạn nghĩ nhiều.) Nó cũng do tôi đập vỡ cây ghita trong giờ tập trung, một lần dùng pháo hoa trái phép, và chắc còn phải kể đến một vài vụ ẩu đả nữa. Kết quả là, tôi đành miễn cưỡng chấp nhận những điều sau: đi tư vấn hằng tuần; duy trì điểm trung bình ở mức B+, và tham gia ít nhất một hoạt động ngoại khóa. Tôi chọn môn tết dây bởi tôi là thằng con trai duy nhất giữa 20 đứa con gái tương đối xinh, điều tôi nghĩ là một lợi thế khá tốt cho tôi. Tôi cũng phải cư xử nghiêm túc, hòa thuận với những đứa khác, kiềm chế ném bàn ghế, cũng như kiềm chế không tham gia bất cứ “vụ xô xát thô bạo” nào. Và tôi phải luôn luôn, bất kể tôi làm gì, giữ mồm giữ miệng, bởi vì rõ ràng nếu không làm thế, mọi rắc rối sẽ bắt đầu. Nếu tôi phá mẹ nó bất cứ cái gì từ bây giờ trở đi, tôi sẽ bị đuổi học.

Trong văn phòng tư vấn, tôi đăng ký với cô thư ký và ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cứng cho tới khi thầy Embry sẵn sàng tiếp tôi. Nếu đúng như những gì tôi biết về thầy Embryo* - cách tôi gọi thầy trong đầu - thầy sẽ muốn biết chính xác tôi đã làm cái quái gì ở tháp chuông lúc đó. Nếu tôi may mắn, chúng tôi sẽ không có thời gian để đề cập đến những vấn đề khác.

Embryo: phôi thai trong tiếng Anh.

Mấy phút sau thầy vẫy tôi vào, một người đàn ông thấp, đậm người, dáng như bò tót. Trong khi đóng cửa, nụ cười của thầy tắt ngắm. Thầy ngồi xuống, lưng gù về phía trước, và nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là một nghi can mà thầy cần tra xét. “Em đã làm cái quỷ tha ma bắt gì ở tháp chuông?”

Điều tôi thích ở thầy Embryo là thầy không chỉ dễ đoán, mà còn đi thẳng vào vấn đề. Tôi đã biết thầy từ năm lớp mười.

“Em muốn ngắm cảnh tí.”

“Em định nhảy xuống phải không?”

“Vào ngày có pizza thì không ạ. Vào ngày có pizza thì không bao giờ, đó là một trong những ngày tuyệt nhất trong tuần.” Tôi cũng phải nói rằng tôi là một kẻ lái chủ đề xuất chúng. Xuất chúng đến nỗi tôi có thể giành được một suất học bổng toàn phần vào đại học và trở thành chuyên gia về môn này, nhưng sao lại phải thế? Tôi đã thuần thục môn nghệ thuật này rồi.

Tôi chờ nghe thầy hỏi về Violet, nhưng thay vào đó thầy nói: “Thầy cần phải biết em đã có hoặc đang có ý định hủy hoại bản thân mình hay không. Thầy thực sự nói nghiêm túc đấy. Nếu thầy hiệu trưởng Wertz biết chuyện này, em sẽ bị đuổi trước cả khi em kịp mở miệng xin thầy ấy xem xét, thậm chí còn tệ hơn thế. Chưa kể nếu thầy lơ là và em quyết định leo lại lên đó và nhảy xuống, thầy sẽ dính vào kiện tụng, và xét tới mức lương họ trả thầy, em hãy tin thầy khi thầy nói thầy không có tiền để đi hầu tòa đâu. Dù em nhảy xuống khỏi tháp chuông hay tháp Purina, dù là trên đất của trường hay không, thì cũng vậy cả thôi.”

Tôi xoa cằm mình như thể đang chìm vào suy nghĩ. “Tháp Purina. Ý hay đấy.”

Thầy không động đậy mà chỉ nheo mắt nhìn tôi. Giống như phần lớn dân Trung Tây Hoa Kỳ, thầy Embryo không hứng thú với sự hài hước, nhất là khi nó gắn với những chủ đề nhạy cảm. “Không hay ho đâu, em Finch. Đây không phải là chuyện đùa.”

“Vâng, thưa thầy. Em xin lỗi.”

“Cái mà những người muốn tự tử không để tâm chính là những hậu quả sau đó. Không chỉ cha mẹ và các anh chị em, mà còn cả bạn bè em, các bạn gái của em, các bạn cùng lớp của em, các giáo viên của em.” Tôi thích việc thầy nghĩ rằng tôi có nhiều người quan tâm đến mình, lại còn có không chỉ một mà còn nhiều bạn gái nữa chứ.

“Em chỉ nghịch ngu tí thôi. Em đồng ý rằng đó có lẽ không phải là cách tốt nhất để chờ hết tiết đầu.”

Thầy lấy một bộ hồ sơ, nện nó xuống trước mặt và bắt đầu lật qua. Tôi chờ thầy đọc, và rồi thầy lại nhìn tôi. Tôi tự hỏi liệu có phải thầy đang đếm xem còn bao nhiêu ngày nữa mới tới mùa hè không.

Thầy đứng đó, giống hệt cảnh sát trên TV, rồi đi vòng qua bàn cho tới khi bóng thầy trùm lên tôi. Thầy đứng dựa vào bàn, khoanh tay, còn tôi nhìn ra sau lưng thầy xem có tấm gương hai chiều bí mật nào trong phòng không.

“Thầy có cần phải gọi mẹ em không?”

“Không. Không ạ.” Không không không. “Thưa thầy, làm thế thật ngớ ngẩn. Em đã chỉ muốn xem đứng đó nhìn xuống thì sẽ như thế nào. Em sẽ không bao giờ nhảy khỏi tháp chuông đâu.”

“Nếu chuyện xảy ra lần nữa, chỉ cần em nghĩ về điều đó lần nữa, thầy sẽ gọi mẹ em. Và em sẽ phải làm xét nghiệm ma túy.”

“Em rất cảm kích vì thầy đã quan tâm, thưa thầy.” Tôi cố gắng tỏ ra thành tâm nhất có thể, bởi vì tôi không bao giờ muốn có một ánh đèn pha lớn hơn, chói hơn rọi lên mình, bám theo mình qua khắp hành lang trường, qua mọi ngóc ngách của cuộc đời, và như vậy thì chẳng hay ho gì. Mà vấn đề là, tôi thực sự thích thầy Embryo. “Về vụ thử ma túy, thầy không cần phải phí thời gian vàng bạc đâu. Thật đấy ạ. Trừ phi thuốc lá cũng bị tính. Ma túy và em ư? Nghe chẳng ăn nhập tí nào. Thầy tin em đi, em đã thử rồi.” Tôi nắm hai bàn tay lại với nhau như một đứa trẻ ngoan ngoãn. “Về vụ tháp chuông, mặc dù chuyện hoàn toàn không như thầy nghĩ chút nào, em vẫn hứa với thầy rằng chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.”

“Đúng - nó sẽ không xảy ra nữa. Thầy muốn em tới đây hai lần một tuần thay vì một. Em sẽ đến nói chuyện với thầy vào thứ Hai và thứ Sáu, để thầy có thể nắm được tình hình của em.”

“Em sẵn lòng, thưa thầy - ý em là, ừm, em thực sự ‘thích’ những cuộc nói chuyện của chúng ta lắm - nhưng em ổn.”

“Không bàn cãi gì nữa. Bây giờ hãy nói về cuối học kỳ trước. Em đã nghỉ bốn, suýt soát năm tuần. Mẹ em nói là em bị cảm cúm.”

Thực ra thầy đang nói về chị Kate của tôi, nhưng thầy không biết điều đó. Chị là người đã gọi điện tới trường khi tôi nghỉ học, bởi mẹ có đủ việc để lo rồi.

“Nếu mẹ em đã nói như thế thì chúng ta tranh luận làm gì ạ?”

Sự thực là tôi đã bị ốm, nhưng không phải theo kiểu cảm cúm dễ giải thích. Kinh nghiệm cho thấy mọi người thường dễ cảm thông hơn nhiều nếu họ có thể nhìn thấy ta đau, và đó là lần thứ một triệu trong đời tôi đã ước bị bệnh sởi hoặc đậu mùa hoặc một bệnh dễ nhận thấy nào khác chỉ để khiến mọi việc đơn giản cho tôi và cũng là cho người khác. Bệnh gì cũng vẫn còn hơn là sự thực: Tôi lại tê liệt lần nữa. Tôi trở nên trống rỗng. Mới phút trước tôi còn đang xoay mòng mòng mà phút sau tâm trí tôi đã đang kéo lê chính nó theo một vòng tròn, như một chú chó già viêm khớp đang cố gắng nằm xuống. Rồi tôi ngừng suy nghĩ và đi ngủ, nhưng không phải ngủ theo cách thông thường. Hãy tưởng tượng một giấc ngủ dài, tối tăm mà ta không mơ một chút nào.

Thầy Embryo một lần nữa nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng làm tôi mất bình tĩnh. “Thế chúng tôi có thể hy vọng em sẽ đi học và tránh xa rắc rối trong học kỳ này không?”

“Tất nhiên là có ạ.”

“Và sẽ làm bài tập đầy đủ?”

“Vâng, thưa thầy.”

“Thầy sẽ dàn xếp vụ xét nghiệm ma túy với y tá.” Thầy chỉ vào mặt tôi. “Quản thúc có nghĩa là ‘giai đoạn kiểm tra khả năng hòa đồng của một người; giai đoạn đòi hỏi học sinh phải tiến bộ’. Cứ tra trong từ điển nếu em không tin, và vì Chúa, cố sống nhé.”

Điều tôi không nói ra là: tôi muốn sống. Lý do tôi không nói là vì, với tập hồ sơ dày cộp trước mặt thầy, thầy sẽ không bao giờ tin điều đó. Và còn một điều nữa mà thầy sẽ không bao giờ tin - tôi đang tranh đấu để ở lại đây, trong cái thế giới cứt đái, lộn xộn này. Đứng trên gờ tường của tháp chuông không liên quan gì đến vấn đề sống chết. Mà là để kiểm soát bản thân. Để không bao giờ ngủ nữa.

Thầy Embryo đi quanh bàn và lấy ra một tập tờ rơi đề “Thiếu niên gặp rắc rối”. Rồi thầy bảo rằng tôi không đơn độc và rằng lúc nào tôi cũng có thể tâm sự với thầy, thầy luôn mở rộng cửa với tôi, thầy ở đây, và thầy sẽ gặp tôi vào thứ Hai. Tôi muốn nói tôi không có ý làm thầy khó chịu, nhưng như thế chẳng thoải mái chút nào. Thay vào đó, tôi cám ơn thầy vì quầng thâm dưới mắt thầy và những nếp nhăn quanh miệng thầy. Thầy có lẽ sẽ châm một điếu thuốc lá ngay khi tôi đi. Tôi lấy một tập tờ rơi và cứ để thầy nói gì thì nói. Thầy không đề cập đến Violet một lần nào, và tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.