148 ngày trước tốt nghiệp
Thứ Năm. Môn Địa lý Hoa Kỳ.
Chuyện phiếm Bartlett đã nêu tên tốp mười học sinh có nguy cơ tự tử ở trường, và điện thoại của tôi đang rung lên bởi Theodore Finch đứng đầu danh sách. Jordan Gripenwaldt đã lấp kín trang nhất của tờ báo trường với các thông tin về vấn đề tự tử ở lứa tuổi thiếu niên và những gì phải làm khi bạn đang nghĩ đến việc tự sát, nhưng không ai để tâm đến bài báo của cô.
Tôi tắt điện thoại và để nó sang một bên. Để đánh lạc hướng bản thân và cả Ryan, tôi hỏi anh về bài tập “Dạo quanh Indiana”. Anh cùng nhóm với Joe Wyatt. Chủ đề của họ là bóng chày. Họ đang lên kế hoạch đến thăm bảo tàng bóng chày của hạt và bảo tàng những gương mặt bóng chày của Indiana tại Jasper.
“Nghe tuyệt đấy,” tôi nói. Anh đang nghịch tóc tôi, và để ngăn anh lại, tôi nhoài sang vờ tìm thứ gì đó trong túi mình.
Về phần mình, Amanda và Roamer đang định làm về bảo tàng James Whitcomb Riley cùng bảo tàng nông nghiệp và lịch sử địa phương của chúng tôi, bảo tàng này ở ngay Bartlett và còn trưng bày một xác ướp Ai Cập thứ thiệt. Tôi không thể nghĩ ra bất cứ điều gì đáng ngán hơn là làm một đại tư tế Ai Cập được trưng bày bên cạnh một loạt các bánh xe cổ và một con gà hai đầu.
Amanda ngắm nghía đuôi bím tóc của nó. Nó là người duy nhất bên cạnh tôi đang lờ điện thoại của mình đi. “Vậy thế nào? Có khủng khiếp không?” Nó dừng ngắm tóc lại đủ lâu để nhìn tôi.
“Gì cơ?”
“Finch?”
Tôi nhún vai. “Cũng bình thường.”
“Ôi Chúa ơi, mày thích thằng đó!”
“Không, tao không thích cậu ta.” Nhưng tôi có thể cảm thấy mặt tôi ửng hồng bởi ai cũng quay lại nhìn tôi. Amanda quả thật to mồm.
May làm sao, chuông reo, và thầy Black muốn mọi con mắt hướng về thầy, các đồng chí ạ. Một lúc sau, Ryan chuyền cho tôi một mẩu giấy nhắn bởi tôi đã tắt điện thoại. Tôi nhìn thấy nó dưới cánh tay anh, ve vẩy gọi tôi, và tôi cầm lấy. Xem suất chiếu kép ở rạp ngoài trời tối thứ Bảy không? Chỉ em và anh?
Tôi viết: Em trả lời sau được không?
Tôi gõ nhẹ tay Ryan và đưa anh tờ giấy nhắn. Thầy Black viết lên bảng chữ “KIỂM TRA” cùng một danh sách các câu hỏi. Ai nấy đều ca cẩm và tiếng xé giấy vang lên.
Năm phút sau, Finch lướt vào, vẫn chiếc áo sơ mi đen ấy, vẫn chiếc quần bò đen ấy, ba lô đeo một bên vai, sách vở và chiếc áo khoác da nhăn nhúm kẹp dưới cánh tay. Đồ đạc của cậu rơi vãi khắp nơi, và cậu nhặt chìa khóa, bút và thuốc lá trước khi cúi chào thầy Black. Tôi nhìn cậu nghĩ: Đây là cái người biết những bí mật tồi tệ nhất của mày đấy.
Finch dừng lại đọc dòng chữ trên bảng. “Kiểm tra ạ? Xin lỗi thầy. Một giây thôi ạ.” Cậu nói giọng Úc. Trước khi ngồi vào chỗ, cậu đi thẳng về phía tôi. Cậu đặt cái gì đó lên vở tôi.
Cậu vỗ vào lưng Ryan, để xuống một quả táo lên bàn giáo viên kèm một lời xin lỗi nữa dành cho thầy Black, rồi ngồi phịch xuống ghế ở phía bên kia phòng. Cái cậu đặt trước mặt tôi là một hòn đá xám xấu xí.
Ryan nhìn xuống nó và nhìn lên tôi, rồi sau đó nhìn sang Roamer, đứa đang nheo mắt nhìn về phía Finch. “Thằng lập dị,” nó nói to, rồi giả vờ treo cổ tự tử.
Amanda đấm mạnh vào cánh tay tôi. “Để tao xem nào.”
Thầy Black gõ tay lên mặt bàn. “Thêm năm giây nữa là… tôi sẽ cho từng em một… điểm F… cho bài kiểm tra này.” Thầy nhặt quả táo lên và trông như thể chuẩn bị ném nó đi.
Tất cả chúng tôi đều im bặt. Thầy đặt quả táo xuống. Ryan quay lại và giờ tôi có thể nhìn thấy các vết tàn nhang trên gáy anh. Bài kiểm tra gồm năm câu hỏi đơn giản. Sau khi thầy Black thu bài và bắt đầu giảng bài mới, tôi nhặt hòn đá lên và lật nó lại.
Tới lượt cậu, trên đó viết.
Sau giờ học, Finch ra khỏi lớp trước khi tôi có thể nói chuyện với cậu. Tôi thả viên đá vào túi mình. Ryan đi cùng tôi đến lớp tiếng Tây Ban Nha, và chúng tôi không nắm tay nhau. “Thế là thế nào vậy? Tại sao thằng ấy lại tặng em các thứ? Đấy là gì, lời cảm ơn vì em đã cứu sống nó à?”
“Đó là một hòn đá. Nếu đúng là cậu ấy định cám ơn vì em đã cứu cậu ấy, em sẽ trông đợi một cái gì đó hay ho hơn.”
“Anh không quan tâm nó là gì.”
“Đừng trở thành người như thế, Ryan.”
“Người như thế nào?” Trong khi chúng tôi đi, anh gật đầu với mọi người, ai nấy đều mỉm cười và gọi to “Chào Ryan,” “Khỏe không, Cross?” Chỉ thiếu điều cúi rạp xuống chào và tung hoa giấy nữa thôi. Một vài người trong số đó còn đủ tử tế để chào tôi nữa, bởi giờ tôi đã là một anh hùng.
“Người ghen với anh chàng mà bạn gái cũ mình đang làm bài tập nhóm cùng.”
“Anh không ghen.” Chúng tôi dừng lại bên ngoài lớp học của tôi. “Anh chỉ phát điên về em thôi. Và anh nghĩ rằng chúng ta nên quay lại với nhau.”
“Em không biết liệu em đã sẵn sàng chưa.”
“Anh sẽ không bỏ cuộc đâu.”
“Em nghĩ em không thể ngăn cản anh.”
“Nếu thằng đó đi quá giới hạn, hãy cho anh biết.”
Khóe miệng anh nhếch lên. Khi anh cười như thế, chỉ có một lúm đồng tiền duy nhất. Đó là điều thu hút tôi khi tôi thấy anh lần đầu tiên. Tôi không suy nghĩ gì mà nhón người hôn lên lúm đồng tiền ấy trong khi điều tôi định làm là hôn vào má anh. Tôi không biết ai trong chúng tôi ngạc nhiên hơn. Tôi nói, “Anh không cần phải lo lắng. Đó chỉ là làm bài tập thôi mà.”
Vào bữa tối hôm đó, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra. Mẹ quay sang tôi và hỏi, “Có phải tuần trước con đã lên tháp chuông trường không?”
Bố mẹ đang nhìn tôi chằm chằm từ hai đầu bàn. Tôi sặc tại chỗ, ồn ào và dữ dội đến mức mẹ phải rời chỗ ngồi đến vỗ lưng cho tôi.
Bố nói, “Cay quá à?”
“Không, bố ạ, đồ ăn ngon tuyệt.” Tôi hầu như không nói nên lời vì vẫn còn ho sặc sụa. Tôi lấy khăn ăn che miệng rồi ho và ho như một ông già bị lao phổi.
Mẹ vỗ lưng tôi cho tới khi tôi xuôi cơn rồi mới quay lại chỗ ngồi. “Mẹ nhận được điện thoại từ một phóng viên tờ báo địa phương, người ta muốn viết một bài báo về cô con gái quả cảm của bố mẹ. Tại sao con không kể với bố mẹ?”
“Con không biết. Người ta cứ làm lớn chuyện lên trong khi chẳng có gì. Con không phải một anh hùng. Con chỉ vô tình ở trên đó thôi. Con không nghĩ rằng bạn ấy thực sự sẽ nhảy xuống.” Tôi uống hết cả ly nước vì miệng tôi bỗng nhiên khô không khốc.
“Thằng bé con cứu là ai?” bố chất vấn.
“Bạn ấy chỉ học cùng con thôi. Bây giờ bạn ấy ổn rồi.
Bố mẹ liếc nhìn nhau, và trong cái nhìn đó, tôi có thể thấy những gì họ đang nghĩ: con gái của chúng ta không lạc lối đến vô vọng như chúng ta đã nghĩ. Họ sẽ bắt đầu mong đợi điều nọ điều kia, khởi đầu với một Violet mới mẻ hơn, dũng cảm hơn, người không sợ cái bóng của chính mình.
Mẹ lại cầm dĩa lên. “Cô phóng viên để lại tên cùng số điện thoại và nhắn con gọi cô ấy càng sớm càng tốt.”
“Tuyệt,” tôi nói. “Cảm ơn mẹ. Con sẽ gọi.”
“Nhân tiện…” Giọng mẹ trở lại bình thường, nhưng có gì đó bên trong nó khiến tôi muốn mau chóng dùng xong bữa để có thể thoát khỏi đây nhanh chóng. “Đi nghỉ xuân ở New York thì sao nhỉ? Lâu rồi gia đình mình không đi đâu cùng nhau.”
Chúng tôi đã không đi đâu cùng nhau kể từ trước khi xảy ra tai nạn. Đây sẽ là chuyến đi đầu tiên của chúng tôi không có Eleanor, nhưng chúng tôi cũng đã có rất nhiều lần đầu tiên - lễ Tạ ơn đầu tiên, Giáng sinh đầu tiên, Giao thừa đầu tiên. Đây là năm đầu tiên cuộc đời tôi không có chị.
“Chúng ta có thể xem một số chương trình giải trí, rồi đi mua sắm. Chúng ta luôn có thể ghé qua trường Đại học New York và xem có lớp nào thú vị không.” Mẹ toét miệng cười. Tệ hơn nữa là bố cũng đang mỉm cười.
“Nghe hay đấy ạ,” tôi nói, nhưng tất cả chúng tôi đều biết tôi không nghĩ thế.
Đêm đó, tôi gặp lại cơn ác mộng đã ám ảnh tôi hàng tháng liền - trong giấc mơ ấy có ai đó lại gần tôi từ phía sau và cố gắng siết cổ tôi. Tôi cảm thấy đôi tay trên cổ họng mình, siết mỗi lúc một chặt, nhưng tôi không thể nhìn thấy người đang làm việc đó. Đôi khi, người đó thậm chí còn không chạm vào tôi, nhưng tôi biết hắn ở đó. Những lúc khác, tôi có thể cảm thấy hơi thở như rời bỏ mình. Đầu tôi trở nên nhẹ bẫng, cơ thể tôi trôi đi, và tôi bắt đầu rơi.
Tôi bừng tỉnh, và trong khoảnh khắc tôi không biết mình đang ở đâu. Tôi ngồi dậy bật đèn và nhìn quanh phòng mình, như thể người đàn ông đó có thể vẫn trốn đằng sau bàn làm việc hoặc trong buồng thay đồ. Tôi với lấy máy tính xách tay. Nếu là những ngày trước kia, tôi hẳn sẽ viết một cái gì đó - một chuyện ngắn, một bài blog hay chỉ đơn giản là những suy nghĩ của mình. Tôi sẽ viết cho đến khi trút hết được những điều ngổn ngang trong đầu. Nhưng giờ tôi chỉ mở một tệp tin mới và nhìn thẳng vào màn hình. Tôi viết một vài chữ, rồi lại xóa đi. Viết rồi lại xóa. Tôi là người viết bài, không phải Eleanor, nhưng việc viết lách có gì đó khiến tôi cảm thấy như thể tôi đang phản bội chị. Có lẽ bởi vì tôi đang ở đây còn chị thì không, và tất cả mọi thứ - mọi khoảnh khắc dù lớn hay nhỏ mà tôi đã trải qua từ tháng Tư - đều khiến tôi thấy mình như đang phản bội chị.
Cuối cùng, tôi đăng nhập vào Facebook. Có tin nhắn mới từ Finch, 01:04. Cậu có biết người phụ nữ cao nhất thế giới và một trong những người đàn ông cao nhất thế giới đều đến từ Indiana không? Cái đó nói lên điều gì về bang của chúng ta?
Tôi xem đồng hồ: 01:44. Tôi viết, Chúng ta có nguồn dinh dưỡng dồi dào hơn các bang khác?
Tôi nhìn trang web, rồi nhìn ngôi nhà tĩnh lặng quanh tôi. Tôi tự nhủ có lẽ lúc này cậu đã ngủ rồi, chỉ còn tôi là vẫn thức. Tôi nên đọc sách hoặc tắt đèn và cố gắng chợp mắt một chút trước khi phải thức dậy để đến trường.
Finch viết: Ngoài ra còn cả người đàn ông to béo nhất thế giới nữa. Tớ đang lo rằng thực ra nguồn dinh dưỡng của chúng ta đang bị trục trặc. Có lẽ đây là một lý do tại sao tớ cao thế. Nếu tớ không ngừng phát triển thì sao? Cậu vẫn thích tớ như vậy khi tớ cao 4 mét 8 chứ?
Tôi: Làm sao lúc ấy tớ có thể thích cậu khi bây giờ tớ còn không thích cậu?
Finch: Cứ từ từ. Điều tớ lo nhất là tớ sẽ đi xe đạp thế nào đây. Tớ không nghĩ rằng người ta sản xuất loại xe đạp lớn đến thế.
Tôi: Hãy nhìn vào mặt tích cực - chân cậu sẽ dài đến mức một bước chân của cậu sẽ bằng ba mươi hay bốn mươi bước của một người bình thường.
Finch: Cậu đang định nói rằng tớ có thể cõng cậu khi chúng mình dạo chơi?
Tôi: Đúng.
Finch: Dù sao cậu cũng nổi tiếng rồi đấy.
Tôi: Cậu mới là anh hùng, không phải tớ.
Finch: Tin tớ đi, tớ không phải anh hùng gì sất. Mà cậu đang thức làm gì đấy?
Tôi: Ác mộng.
Finch: Cậu hay bị thế không?
Tôi: Nhiều hơn là tớ muốn.
Finch: Từ sau vụ tai nạn hay trước đó?
Tôi: Sau. Còn cậu?
Finch: Quá nhiều việc phải làm phải viết phải nghĩ. Hơn nữa, không thì ai sẽ bầu bạn với cậu đây?
Tôi muốn nói tôi rất tiếc về vụ Chuyện phiếm Bartlett - sẽ chẳng ai tin vào những lời dối trá đó; cuối cùng thì tất cả sẽ chìm đi - nhưng rồi cậu viết: Gặp tớ ở quán Quarry nhé.
Tôi: Tớ không đi được.
Finch: Đừng bắt tớ chờ. Nghĩ lại thì, tớ sẽ gặp cậu tại nhà cậu.
Tôi: Tớ không đi được.
Cậu không trả lời.
Tôi: Finch?