Điều tiếp sau
Tôi thấy chiếc suv của ông trước cả khi nhìn thấy ông. Tôi suýt lái xe đi thẳng, đến đâu thì đến, nhưng có thứ gì đó khiến tôi dừng xe và đi vào trong.
“Con ở đây,” tôi hét. “Đến mà bắt đi.”
Bố xông ra khỏi phòng khách như một cái xe công thành, mẹ và Rosemarie run rẩy phía sau ông. Mẹ đang xin lỗi tôi hay ông, thật khó mà biết được. “Mẹ còn biết làm gì nữa?… Chuông điện thoại reo lúc hai giờ sáng, hẳn phải có chuyện khẩn cấp… Kate không ở nhà… Mẹ không còn lựa chọn nào khác…”
Bố không nói một lời nào với tôi, chỉ ném tôi bay qua phòng bếp, đâm sầm vào cửa. Tôi đứng dậy, phủi bụi, và khi ông vung tay lên lần nữa, tôi phá ra cười. Điều này khiến ông bất ngờ đến nỗi tay ông dừng khựng lại giữa không trung, và tôi có thể thấy ông nghĩ, Nó điên hơn mình tưởng.
Tôi nói, “Thế này nhé. Bố có thể dành năm giờ hoặc năm ngày tới đánh con ra bã, nhưng con không cảm thấy gì đâu. Con không còn cảm thấy gì nữa. Tôi để ông thử đấm nhát cuối cùng, nhưng khi ông vung tay đến gần tôi, tôi túm lấy cổ tay. “Nói để bố biết, bố sẽ không bao giờ làm thế được nữa đâu.”
Tôi không nghĩ làm thế sẽ có hiệu quả, nhưng hẳn trong giọng tôi có điều gì đó, bởi vì ông đột ngột hạ cánh tay xuống. Tôi nói với mẹ, “Xin lỗi chúng con đã làm mọi người lo lắng. Violet đã về nhà và bạn ấy an toàn, còn con sẽ lên phòng con.”
Tôi chờ bố đuổi theo sau. Thay vì khóa cửa và chèn tủ vào, tôi vẫn để cửa mở. Tôi chờ mẹ lên kiểm tra xem tôi thế nào. Nhưng không có ai đến bởi vì, cuối cùng thì, đây là nhà của tôi, và như thế có nghĩa là người ta chẳng cần phải cố bận tâm đến nhau làm gì.
Tôi nhắn cho Violet một lời xin lỗi. Anh hy vọng em ổn. Anh hy vọng bố mẹ không quá gay gắt với em. Anh ước gì chuyện đó đã không xảy ra, nhưng anh không hối tiếc về những gì xảy ra trước đó.
Cô viết lại: Em không sao. Anh ổn không? Anh có gặp bố anh không? Em cũng không hối tiếc, mặc dù em ước chúng mình có thể quay ngược thời gian và để em về nhà đúng giờ. Bố mẹ em không muốn em gặp anh nữa.
Tôi viết: Chúng ta sẽ phải thuyết phục họ thay đối ý kiến. À nhân tiện? Nghe có vẻ buồn cười, nhưng em đã cho anh thấy một điều, Tia Cực Tím ạ - một ngày hoàn hảo là có thật.
Sáng hôm sau tôi đến nhà Violet và nhấn chuông. Cô Markey ra mở cửa, nhưng thay vì cho tôi vào, cô đứng chặn ở giữa, cánh của chỉ mở vừa đủ để cô đứng. Cô mỉm cười xin lỗi. “Cô rất tiếc, Theodore.” Cô lắc đầu, và chỉ một hành động đó nói lên tất cả. Cô rất tiếc cháu sẽ không bao giờ được phép đến gần con gái của chúng ta nữa bởi vì cháu kỳ cục và chẳng giống ai và là một người không thể tin tưởng được.
Tôi có thể nghe tiếng chú Markey từ trong nhà. “Nó đấy à?”
Cô không trả lời. Thay vào đó, đôi mắt cô lướt trên gương mặt tôi, như thể cô đã được dặn phải xem xem có vết bầm, hoặc có lẽ cái gì đó nằm sâu hơn và thậm chí tan nát hơn. Đó là một cử chỉ tử tế, nhưng ở nó có điều gì đó khiến tôi cảm thấy như thể tôi không hề có mặt ở đây. “Cháu ổn chứ?”
“Chắc chắn ạ. Cháu khỏe. Hẳn rồi. Nhưng cháu thậm chí sẽ khá hơn, nếu cháu có thể nói chuyện với cô để giải thích, xin lỗi và gặp Violet. Chỉ một vài phút thôi, không hơn ạ. Có lẽ nếu cháu có thể vào nhà…” Tôi chỉ cần có cơ hội ngồi với họ nói chuyện và bảo với họ chuyện không tệ như họ nghĩ, rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, và họ đã không sai khi tin tôi.
Qua vai vợ mình, chú Markey cau mày nhìn tôi. “Cháu nên đi đi.”
Cứ như thế, họ đóng cửa lại, và tôi đứng ở bậc cửa, bị bỏ lại bên ngoài, một mình.
Về nhà tới, tôi gõ Eleanor&Violetcom và nhận được một thông báo: Không tìm thấy trang chủ. Tôi gõ đi gõ lại nhưng lần nào cũng vậy. Cô đã đi, đi, đi rồi.
Trên Facebook, tôi viết: Em ở đó không?
Violet: Em đây.
Tôi: Anh đã đến gặp em.
Violet: Em biết. Bố mẹ rất giận em.
Tôi: Anh đã bảo với em là anh toàn làm mọi thứ hỏng bét mà.
Violet: Chuyện không chỉ về anh, mà còn là chúng ta. Nhưng đó là lỗi của em. Em đã không suy nghĩ thấu đáo.
Tôi: Anh đang nằm đây ước mình có thể quay ngược thời gian về sáng hôm qua. Anh muốn các hành tinh lại thẳng hàng với nhau.
Violet: Chỉ cần cho họ thời gian thôi.
Tôi viết: Đó là điều duy nhất anh không có. Và rồi tôi xóa nó đi.