Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 142 Ngày Nữa

❊ ❊ ❊

142 ngày nữa

Hai giờ sáng. Thứ Tư. Phòng ngủ của tôi.

Tôi thức dậy vì tiếng sồi va vào cửa sổ. Lúc đầu tôi nghĩ mình đang mơ, nhưng rồi tôi nghe thấy nó lần nữa. Tôi đứng dậy rồi nhòm qua rèm cửa, và Theodore Finch đang đứng ở sân trước nhà tôi, trên người mặc quần ngủ và áo có mũ màu tối.

Tôi mở cửa sổ rồi rướn người ra. “Đi đi.” Tôi vẫn còn giận cậu vì làm tôi bị phạt, lần đầu tiên trong đời. Và tôi giận Ryan vì anh nghĩ chúng tôi đang hẹn hò trở lại, mà đó là lỗi của ai? Tôi đã hành động như một đứa chuyên đi thả thính, hôn vào lúm đồng tiền của anh, hôn anh ở bãi chiếu phim. Tôi giận tất cả mọi người, nhất là bản thân mình. “Đi đi,” tôi nói một lần nữa.

“Xin đừng làm tớ phải leo lên cái cây này, bởi vì tớ có thể sẽ ngã gãy cổ trong khi chúng ta có quá nhiều việc phải làm, tớ không thể nhập viện được.”

“Chúng ta không phải làm gì nữa. Chúng ta đã làm xong hết rồi.”

Nhưng tôi vẫn vuốt tóc, tô một chút son bóng và khoác áo choàng tắm vào. Nếu tôi không đi xuống, ai biết cái gì có thể xảy ra?

Lúc tôi ra bên ngoài, Finch đang ngồi dưới hiên nhà, tựa lưng vào lan can. “Tớ cứ tưởng cậu sẽ không bao giờ xuống,” cậu nói.

Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu, cái lạnh từ bậc thang ngấm xuyên qua các lớp áo. “Tại sao cậu ở đây?

“Cậu đang thức à?”

“Không.”

“Tớ xin lỗi. Nhưng bây giờ cậu tỉnh rồi, chúng ta hãy lên đường đi.”

“Tớ sẽ chẳng đi đâu cả.”

Cậu đứng dậy và bắt đầu đi bộ đến xe ô tô. Cậu quay lại nói rất to, “Đi nào.”

“Tớ không thể cứ muốn là đi được.”

“Không phải cậu vẫn còn đang giận đấy chứ?

“Thực ra, vẫn còn. Nhưng nhìn tớ đi. Tớ thậm chí còn chưa thay quần áo.”

“Dễ thôi. Hãy để cái áo choàng xấu xí lại. Đi giày và mặc áo khoác vào. Đừng mất thời gian thay cái gì khác. Hãy viết lời nhắn cho bố mẹ cậu để họ không lo lắng nếu thức dậy mà thấy cậu đi rồi. Tớ sẽ cho cậu ba phút trước khi tớ lên tìm cậu.”

Chúng tôi lái xe về phía trung tâm Bartlett. Các khối nhà được lát gạch và dính chùm vào với nhau thành ra thứ mà chúng tôi gọi là khu Boardwalk. Kể từ khi trung tâm mua sắm mở ra, không còn lý do gì để đến đây ngoại trừ tiệm bánh, nơi có món bánh cupcake ngon nhất trong phạm vi hàng cây số quanh đây. Các hàng quán ở đây đều là diện ăn theo, di sản từ khoảng hai mươi năm trước - một cửa hàng bách hóa rất cũ kỹ và buồn tẻ, một cửa hàng giày dép có mùi long não, một cửa hàng đồ chơi, một cửa hàng kẹo, một tiệm kem.

Finch đỗ chiếc Saturn lại và nói, “Chúng ta đến nơi rồi.”

Mặt tiền tất cả các cửa hiệu đều tối om, tất nhiên, và không có ai ở đây. Thật dễ dàng để giả vờ rằng Finch và tôi là hai người duy nhất trên thế giới.

Cậu nói, “Tớ suy nghĩ tốt nhất vào ban đêm khi tất cả mọi người khác đều đang ngủ. Không gián đoạn. Không tiếng ồn. Tớ thích cảm giác tỉnh táo khi không ai còn thức.” Tôi tự hỏi liệu cậu có bao giờ ngủ không.

Tôi bắt gặp hình ảnh của chúng tôi phản chiếu trên cửa sổ của tiệm bánh, và chúng tôi trông giống như hai đứa trẻ vô gia cư. “Chúng ta đang đi đâu?”

“Cậu sẽ sớm thấy thôi.”

Không khí hanh khô và yên tĩnh. Xa xa, tháp Purina, tòa nhà cao nhất của bang, đã lên đèn, và phía sau nó là tháp chuông của trường.

Bên ngoài tiệm Bookmarks, Finch lôi một chùm chìa khóa ra mở cửa. “Mẹ tớ làm việc ở đây khi bà không đi bán nhà đất.”

Cửa hàng sách hẹp và tối, một mặt tường chất đầy tạp chí, ngoài ra còn có các kệ sách, một chiếc bàn và vài chiếc ghế, một quầy trống nơi người ta bán cà phê và đồ ngọt trong giờ bán hàng.

Lúc này cậu đang cúi người sau quầy, mở cái tủ lạnh giấu đằng sau đó. Cậu lục lọi cho đến khi tìm được hai lon nước soda và hai chiếc bánh nướng xốp, và sau đó chúng tôi đi tới khu vực trẻ em, nơi có ghế hạt xốp và một tấm thảm màu xanh đã sờn. Cậu thắp một ngọn nến tìm được gần quầy tính tiền, ánh lửa nhảy nhót trên khuôn mặt cậu khi cậu mang nó từ kệ này sang kệ khác và lướt các ngón tay dọc theo gáy sách.

“Cậu đang tìm gì à?”

“Ừ.”

Cuối cùng, cậu ngồi xuống cạnh tôi và đưa tay lên vuốt tóc, làm mái tóc xổ ra lung tung. “Công viên Thư viện Lưu động không có, mà ở đây cũng không có.” Cậu cầm lên một chồng sách trẻ em và đưa cho tôi hai cuốn, “ơn trời, họ vẫn có những quyển này.”

Cậu ngồi bắt tréo chân, mái tóc bù xù rủ lên một cuốn sách, và ngay lập tức, cậu như thể đã biến mất tới một nơi nào khác.

Tôi nói, “Tớ vẫn còn giận vì cậu khiến tớ bị phạt.” Tôi chờ đợi một câu trả lời mau mắn, một câu trả lời đầy tính tán tỉnh và cợt nhả, nhưng thay vào đó cậu không ngước lên, chỉ lần tìm tay tôi và tiếp tục đọc. Tôi có thể cảm nhận được lời xin lỗi từ những ngón tay cậu, và điều này làm tôi mủi lòng, nên tôi dựa vào cậu - chỉ một chút thôi - và đọc qua vai cậu. Bàn tay cậu ấm áp và tôi không muốn buông nó ra.

Chúng tôi ăn bằng một tay và đọc từng cuốn trong chồng sách, rồi chúng tôi bắt đầu đọc to truyện của Dr. Seuss*- Ôi, những nơi bạn sẽ đến! Chúng tôi thay nhau đọc từng đoạn, đầu tiên là Finch, rồi tôi, rồi Finch, rồi tôi.

Theodor Seuss Geisel: nhà văn Mỹ nổi tiếng với những cuốn sách dành cho trẻ em.

Hôm nay là ngày của bạn.

Bạn sẽ đến những nơi vĩ đại!

Bạn sẽ khởi hành, sẽ đi thật xa!

Một lúc sau, Finch đứng lên và bắt đầu vừa đọc vừa diễn. Cậu không cần cầm sách bởi cậu đã thuộc lòng từng chữ, còn tôi thì quên cả đọc vì xem cậu diễn vui hơn, ngay cả khi lời thơ và giọng điệu của cậu trở nên nghiêm trọng lúc cậu đọc những dòng viết về những nơi tối tăm, những nơi vô dụng và những nơi đợi chờ, nơi người ta không làm bất cứ điều gì ngoài chờ đợi.

Rồi giọng cậu lại trở nên nhẹ nhàng và cậu hát thành lời.

Bạn sẽ tìm thấy những miền tươi sáng

nơi nhóm nhạc Boom đang chơi.

Cậu kéo tôi đứng dậy.

Với biểu ngữ phần phật,

một lần nữa bạn sẽ bay bổng!

Hãy sẵn sàng cho bất cứ điều gì trong cuộc đời này.

Hai chúng tôi đang nhảy tưng tưng mỗi đứa một kiểu, chúng tôi nhảy qua các món đồ - qua ghế hạt xốp, qua tấm thảm, qua những cuốn sách khác. Chúng tôi hát những dòng cuối cùng nhau - Ngọn núi của bạn đang chờ đợi. Vậy… hãy lên đường! - rồi cuối cùng nằm lăn xuống sàn, với ánh nến nhảy múa xung quanh, chúng tôi cười to như thể đã mất trí.

Lối duy nhất lên tháp Purina là một cầu thang thép được xây gắn vào một bên, và dường như có đến khoảng hai mươi lăm ngàn bậc. Khi ở trên nóc nhà, chúng tôi đứng - thở phì phò như thầy Black - bên cạnh cây Giáng sinh được dựng ở đó suốt cả năm. Ớ khoảng cách gần, trông nó lớn hơn khi ta nhìn từ mặt đất. Phía sau cái cây là một khoảng không gian mở, và Finch trải tấm chăn ra rồi chúng tôi nằm lên đó, khoác tay nhau, và kéo phần chăn còn lại lên.

Cậu nói, “Nhìn này.” Trải ra mọi hướng bên dưới chúng tôi là những ánh đèn trắng tí hon và những khóm cây đen thẫm. Những ngôi sao trên bầu trời, những ngôi sao dưới mặt đất. Thật khó mà chỉ ra nơi bầu trời kết thúc và nơi mặt đất bắt đầu. Tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng khung cảnh nơi đây thật đẹp. Tôi cảm thấy cần phải nói điều gì đó lớn lao và thơ mộng, nhưng điều duy nhất tôi nghĩ ra là “Thật ngọt ngào.”

“‘Ngọt ngào’ là một từ rất ngọt ngào và nên được sử dụng thường xuyên hơn.” Cậu cúi xuống để đắp chăn lên chân tôi, lúc này đã trượt ra ngoài. “Như thể nó chỉ là của riêng chúng ta,” cậu nói.

Ban đầu tôi nghĩ “nó” ở đây là từ “ngọt ngào”, nhưng sau đó tôi hiểu cậu muốn ám chỉ thị trấn. Và rồi tôi nghĩ, Đúng, đúng thế. Theodore Finch luôn biết phải nói gì, giỏi hơn mình nhiều. Cậu ấy nên là người ghi chép, chứ không phải mình. Tôi thấy ghen tị, chỉ một giây thôi, với bộ óc của cậu. Vào lúc này, bộ óc tôi dường như quá tầm thường.

“Vấn đề của người khác là họ quên rằng phần lớn thời gian, chính những điều nhỏ bé mới có ý nghĩa. Ai nấy đều bận rộn chờ đợi ở Nơi Đợi Chờ. Nếu chúng ta dừng lại để nhớ rằng có một nơi như tháp Purina và một quang cảnh như thế này, tất cả chúng ta đều sẽ hạnh phúc hơn.”

Vì lý do nào đó tôi nói, “Tớ thích viết lách, nhưng tớ cũng thích rất nhiều thứ. Có lẽ trong số đó, viết lách là thứ tớ giỏi nhất. Có lẽ đó là thứ tớ thích nhất. Có lẽ đó là nơi tớ luôn cảm thấy thoải mái nhất. Hoặc có thể sự nghiệp viết lách của tớ đã kết thúc. Có thể tớ nên làm điều gì khác thay cho viết lách. Tớ không biết.”

“Tất cả mọi thứ trên thế giới đều có một kết thúc được định trước, phải không? Ý tớ là, một cái bóng đèn 100 watt được thiết kế để sáng được bảy trăm năm mươi giờ. Mặt trời sẽ chết trong khoảng năm tỷ năm nữa. Chúng ta ai cũng đều có hạn sử dụng. Hầu hết bọn mèo có thể sống được mười lăm năm, có lẽ lâu hơn. Hầu hết bọn chó sống được đến mười hai năm. Một người Mỹ trung bình tồn tại được hai mươi tám ngàn ngày sau khi sinh, có nghĩa là có một ngày giờ cụ thể mà tại đó cuộc sống của chúng ta sẽ kết thúc. Quãng đường của chị gái cậu vô tình dài mười tám năm. Nhưng nếu một con người tránh được tất cả bệnh tật, bệnh nhiễm trùng và tai nạn đe dọa đến tính mạng, anh ta - hay cô ta - sẽ sống được đến một trăm mười lăm tuổi.”

“Vậy cậu đang nói rằng tớ có thể đã chạm tới cái kết thúc đã định sẵn của việc viết lách.”

“Tớ đang nói rằng cậu có thời gian để quyết định.” Cậu đưa cho tôi quyển sổ ghi lại quá trình dạo chơi chính thức của chúng tôi và một cây bút. “Còn bây giờ, sao không viết gì đó ở nơi sẽ không ai nhìn thấy này? Viết lên một mảnh giấy và dán nó lên tường. Tất nhiên, theo tớ được biết là có thể cậu rất kém trong việc này.” Cậu vừa cười vừa né người ra xa, rồi sau đó lôi lễ vật ra - một tờ giấy ăn của tiệm Bookmarks, cây nến đã cháy một nửa, một bao diêm, và một cái đánh dấu sách tết bằng dây bị vẹo. Chúng tôi cho tất cả vào một hộp nhựa dẹt cậu đã trưng dụng từ nhà rồi khóa lại và để nó nằm tơ hơ ở đó cho người kế tiếp đến đây thấy. Rồi cậu đứng dậy đi ra rìa ngọn tháp, nơi chỉ có một lan can kim loại cao ngang đầu gối ngăn cậu khỏi ngã xuống đất.

Cậu vung tay lên quá đầu, bàn tay nắm lại, rồi hét lên: “Mở mắt ra nhìn ta đi! Ta đang ở con mẹ nó đây này!” Cậu hét lên tất cả những điều cậu căm ghét và muốn thay đổi cho đến khi khản cả giọng. Rồi cậu gật đầu với tôi. “Tới lượt cậu.”

Tôi đứng cùng cậu ở bờ tường, nhưng cậu đứng sát hẳn ra ngoài, như thể cậu không quan tâm nếu mình có ngã xuống. Tôi lén nắm lấy áo cậu, như thể làm thế sẽ cứu cậu, và thay vì nhìn xuống, tôi nhìn ra xa, lên trên. Tôi nghĩ đến tất cả những điều tôi muốn hét lên: Em ghét thị trấn này! Em ghét mùa đông! Tại sao lại phải chết? Suy nghĩ cuối cùng này nhắm vào Eleanor. Sao chị lại bỏ em? Sao chị lại làm thế với em?

Nhưng tôi chỉ đứng đó giữ chặt áo Finch, còn cậu nhìn xuống tôi và lắc đầu, rồi chỉ trong chốc lát cậu lại bắt đầu hát lên lời thơ của Dr. Seuss. Lần này tôi hát cùng cậu, và giọng chúng tôi cùng nhau trôi khắp thị trấn đang say ngủ.

Khi cậu lái xe đưa tôi về nhà, tôi muốn cậu hôn chúc tôi ngủ ngon, nhưng cậu không làm vậy. Thay vào đó, cậu đi lùi về phía con phố, tay đút túi, mắt nhìn tôi. “Thực ra thì, Tia Cực Tím, tớ khá chắc rằng cậu viết không hề tệ.” Cậu nói với âm lượng đủ cho cả khu dân cư nghe thấy.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.